Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 14-01-2026] Sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công), tôi nhận ra rằng những đau khổ trong quá khứ của mình đều không phải ngẫu nhiên, thực sự là khổ tận cam lai.

Quá khứ khổ đau

Khi còn trẻ, tôi từng làm giáo viên tư thục tại quê nhà trong tám năm. Sau khi kết hôn, tôi chuyển đến sống ở tỉnh Hắc Long Giang. Gia đình chồng tôi rất nghèo, sống trong một ngôi nhà tranh hai gian. Chỉ hơn một năm sau khi cưới, chồng tôi lộ rõ bản chất thật—anh ấy là người nóng tính và nghiện cờ bạc. Anh ấy đã nướng sạch mọi thứ chúng tôi có vào sới bạc, khiến chúng tôi thậm chí không còn manh chiếu để nằm. Tôi vô cùng phẫn nộ. Khi tôi cố gắng nói chuyện với anh ấy về việc này, anh ấy liền đánh và đá tôi.

Trước khi kết hôn, tôi chưa bao giờ nói tục chửi bậy. Tuy nhiên, chồng tôi thường xuyên chửi mắng tôi bằng những lời lẽ thô thiển nhất. Tôi đã học cách chửi bới từ anh ấy. Anh ấy dùng lời lẽ khó nghe nào với tôi, tôi đều đáp trả lại y như vậy.

Nhà tôi ở xa nhà cha mẹ đẻ và các con tôi còn nhỏ dại. Đã vài lần tôi muốn uống thuốc độc tự tử, nhưng rồi nghĩ đến những đứa con vô tội, tôi lại không đành lòng. Tôi đã phải chịu đựng biết bao gian khổ.

Tôi đã làm mọi cách có thể để duy trì cuộc sống gia đình. Tôi vất vả nuôi hai con lợn để kiếm thêm chút tiền. Một hôm, trong khi tôi ra ngoài hái rau dại cho lợn ăn, hai thương lái đến nhà chúng tôi mua gia súc. Một người hàng xóm lớn tuổi bảo với họ: “Cô vợ thì rất chịu khó, nhưng anh chồng lại là kẻ cờ bạc. Ngày nào họ cũng cho lợn ăn rau dại. Làm sao thịt lợn ngon được chứ?” Thấy vậy họ liền bỏ đi.

Vào một mùa thu hoạch ngô năm nọ, chồng tôi đang đào hố ngoài sân để dựng giàn phơi ngô. Khi nhìn thấy bát cháo ngô tôi đang nấu, anh ấy nổi điên và hất đổ bát, khiến cháo văng tung tóe khắp bếp và sàn nhà. Anh ấy lôi tôi ra sân không nói một lời và tát mạnh vào mặt tôi. Khi tôi hoàn hồn và cãi lại, anh ấy lại đánh tôi. Chưa hả giận với việc đấm đá, anh ấy còn dùng xẻng đánh tôi, khiến tôi bầm tím khắp người. Tai phải của tôi bị thương nặng đến mức mất thính lực. Quá sợ hãi, tôi chạy sang nhà hàng xóm và trốn ở đó hai ngày.

Mọi người trong làng đều sợ chồng tôi. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa và đã bỏ về quê mẹ. Hai năm sau, anh ấy bị cao huyết áp, bị đột quỵ và qua đời năm ngày sau đó. Tôi không hề thấy nhớ thương anh ấy chút nào. Trong nhiều năm sau đó, tôi một mình nuôi ba con khôn lớn. Tuy nhiên, sức khỏe của tôi ngày càng kém.

May mắn đắc Đại Pháp

Sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi hiểu ra rằng những đau khổ tột cùng mà tôi phải chịu đựng trong quá khứ bắt nguồn từ nợ nghiệp mà tôi đã tích tụ qua vô số kiếp. Có lẽ kiếp trước tôi cũng đã đối xử tệ bạc với chồng mình như vậy. Tôi phải hoàn trả nghiệp lực mà mình đã tạo ra.

Sau khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nhiều người trong vùng cũng bắt đầu tu luyện, chẳng bao lâu sau chúng tôi đã thành lập một điểm luyện công với hơn 100 người. Mọi người đều đồng ý để tôi hướng dẫn luyện công cho các học viên mới. Lúc đó, tôi vô cùng kiên nhẫn. Tôi không biết nhiệt huyết đó từ đâu mà có. Sau này, tôi nhận ra rằng tất cả đều là do Sư phụ Lý ban cho. Đó là uy lực của Đại Pháp và uy đức của Đại Pháp.

Tôi đã giúp những bà cụ không biết chữ học Pháp để họ có thể hiểu được. Sau đó, tôi đề nghị họ hãy tự học đọc Pháp. Hầu hết mọi người cuối cùng đều đã tự đọc được cuốn Chuyển Pháp Luân. Khoảng thời gian đó ngày nào cũng thật vui vẻ.

Sau khi cuộc bức hại bắt đầu vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, điểm luyện công của chúng tôi buộc phải giải tán. Tôi là người đầu tiên bị đưa đến đồn cảnh sát. Trưởng đồn đi vắng, nhưng ông ấy đã giao cho cấp dưới canh chừng tôi. Tôi không sợ hãi chút nào. Tôi tập hợp tất cả các cảnh sát trẻ lại và nói cho họ biết về Pháp Luân Công cùng những lợi ích của pháp môn này. Tôi chia sẻ việc bản thân đã đắc được lợi ích như thế nào nhờ tuân theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Họ lắng nghe và sau đó nói: “Chúng tôi cũng sẽ học môn này.”

Khi trưởng đồn quay lại, mọi người đều quay trở về làm việc của mình. Ông ấy mời tôi ngồi xuống và hỏi: “Chị bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công từ khi nào?”

Tôi trả lời: “Tôi bắt đầu vào ngày 14 tháng 7 năm 1997. Chồng tôi qua đời trước đó ba ngày, chị gái tôi đã mang đến cho tôi cuốn bảo thư Chuyển Pháp Luân.”

Ông ấy ngạc nhiên: “Chị không buồn khi chồng mất sao?”

Tôi kể vắn tắt về hoàn cảnh gia đình mình. Ông ấy rất cảm thông. Sau đó, ông ấy hỏi về giọng nói của tôi và biết được rằng chúng tôi là đồng hương.

Ông ấy nói: “Vì chúng ta cùng quê, nên chúng ta cần giúp đỡ lẫn nhau.” Tôi nói: “Cảm ơn ý tốt của ông. Tôi phải nói với ông rằng Pháp Luân Công không chỉ là môn khí công thông thường. Pháp môn này có hiệu quả kỳ diệu trong việc nâng cao sức khỏe. Ông nên tìm hiểu thêm về môn này.”

Ông ấy liên tục gật đầu và nói đồng ý.

Ông ấy mang đến một tờ giấy và yêu cầu tôi ký vào. Tôi đã tìm cớ và không ký. Sau đó ông ấy thả tôi ra. Kể từ đó ông ấy không làm phiền tôi nữa, và tôi cũng không gặp phải sự bức hại nào nữa. Con xin cảm tạ Sư phụ vì những an bài của Ngài.

Trên đây là thể ngộ cá nhân của tôi. Nếu có chỗ nào chưa phù hợp, xin các đồng tu từ bi chỉ ra.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/14/502840.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/9/232602.html