Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã học được chữ “Nhẫn”
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 18-12-2025] Tôi từng nghĩ “có sức khoẻ thể chất và tinh thần tốt” chỉ là một cụm từ ý nghĩa và là thứ tôi chỉ có thể mơ ước, nhưng năm 2008, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nhờ việc chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, tôi đã được trải nghiệm sự khỏe mạnh hoàn toàn cả về thể chất lẫn tinh thần là như thế nào. Tôi không còn bệnh tật và cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, thoải mái và tràn đầy niềm vui. Mỗi ngày tôi được đắm mình trong Phật ân của Đại Pháp. Chồng, con gái, con rể và cháu trai của tôi cũng được hưởng thụ ích và chúng tôi sống hòa thuận và hạnh phúc cùng nhau.
Chứng kiến sự thần kỳ
Gia đình tôi thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, đôi khi dẫn đến bạo lực thể xác. Tôi hay khóc và trút bầu tâm sự với bạn bè cho đến khi họ phát chán vì phải nghe tôi nói. Một người bạn, cũng là đồng nghiệp của tôi, đã nói: “Sao chị không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cùng tôi? Chị sẽ học được chữ Nhẫn. Đây là cách duy nhất.”
Khi nghe nói tu luyện Đại Pháp có thể mang lại sự hòa thuận trong gia đình, tôi đã quyết định học và tôi tin rằng mình có thể học được chữ nhẫn. Một phép màu đã xảy ra chỉ với suy nghĩ này. Chân trái của tôi, vốn bị tổn thương do mũi tiêm khi tôi còn nhỏ và luôn bị lạnh toát, đột nhiên cảm thấy ấm áp.
Đêm đó, trước khi đọc bất kỳ cuốn sách Đại Pháp nào, tôi đã bị sốt. Ngày hôm sau đi làm, tôi cảm thấy hoàn toàn khỏe mạnh, vì vậy tôi hỏi đồng nghiệp xem cô ấy có biết tại sao tôi bị sốt không. Cô ấy vui vẻ nói: “Sư phụ đang chăm sóc chị, tịnh hóa thân thể cho chị. Căn cơ của chị hẳn là rất tốt. Tôi hy vọng chị sẽ tu luyện tinh tấn.” Tôi vô cùng xúc động và nói: “Đại Pháp tốt như vậy, tôi nhất định sẽ tu luyện tinh tấn.”
Khi tôi bắt đầu học bài giảng Pháp, các chữ trong cuốn Chuyển Pháp Luânhiển ra nhiều màu sắc khác nhau và rất nhiều tạp niệm trong cơ thể tôi đã được tịnh hoá. Một người bạn không gặp tôi vài ngày đã hỏi: “Có phải bạn đã chà mặt bằng bàn chải hay sữa rửa mặt đặc biệt nào không? Sao da mặt bạn trắng và mịn màng vậy?” Tôi thực sự cảm thấy như mình được tái sinh. Những triển hiện phi thường của Đại Pháp liên tục xuất hiện, khích lệ tôi tu luyện tinh tấn.
Chồng tôi đã giúp tôi đề cao tâm tính
Chồng tôi thường hay chỉ trích mọi thứ và trong mắt anh ấy, tôi không làm được việc gì nên hồn. Anh ấy hiếm khi nói lời tử tế, nên ngược lại, tôi cũng chỉ trích anh ấy: “Anh học tiếng Trung kiểu gì ở trường vậy? Anh chỉ học những từ thô tục thôi sao?” Cãi vã trở thành chuyện như cơm bữa. Khi lời nói không giải quyết được vấn đề, nó có thể biến thành xung đột tay chân. Có lần, anh ấy đánh tôi bị thương ở đầu, nên tôi đã về nhà bố mẹ đẻ ở vài ngày.
Sau khi bắt đầu học các bài giảng Pháp, tôi đã nghiêm khắc chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Bất kể chồng tôi nói gì, tôi vẫn giữ bình tĩnh. Có một lần, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, anh ấy lại định đánh tôi. Tôi nhanh chóng mỉm cười và hỏi: “Em đã làm gì sai? Chúng ta hãy cùng nói chuyện nhé.” Anh ấy hạ nắm đấm xuống và không đánh tôi nữa.
Bởi bị ảnh hưởng sâu sắc bởi văn hoá Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), tôi từng rất hiếu thắng và luôn muốn chiếm ưu thế trong các cuộc tranh cãi. Tôi nhận ra rằng vấn đề là ở tôi, vì vậy tôi luôn chú ý giữ thái độ hòa ái và bao dung. Tôi đảm nhận các công việc như đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp và cố gắng trở thành người vợ, người mẹ thực sự hiền thục. Chồng tôi đã nhìn thấy những thay đổi của tôi sau khi tôi bắt đầu tu luyện.
Học viên Đại Pháp nên được mọi người coi là người tốt dù ở bất cứ đâu. Khi tôi thay đổi, hoàn cảnh gia đình tôi cũng được cải thiện. Kể từ khi tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, chồng tôi không bao giờ đánh tôi nữa. Anh ấy luôn là người đầu tiên đọc các tài liệu giảng chân tướng mà tôi in và rất ủng hộ việc tu luyện của tôi. Anh ấy cũng nhiệt tình chào đón các đồng tu đến thăm tôi. Chỉ đơn giản là ủng hộ việc tu luyện của tôi, anh ấy cũng nhận được thụ ích. Sức khỏe của anh ấy đã cải thiện và nét mặt trở nên hồng hào, rạng rỡ.
Những thu hoạch bất ngờ
Các học viên cần kiên trì luyện công để cải biến cơ thể mình. Mỗi ngày tôi đều tập đủ năm bài công pháp. Sau một khoảng thời gian, điều bất ngờ đã xảy ra. Chân trái bị cong của tôi trở nên dài và to hơn, bàn chân trái trở lại bình thường và tôi không còn đi khập khiễng nữa. Một đồng nghiệp nhận ra và hỏi: “Sao chị không đi thọt nữa vậy?” Tu luyện Đại Pháp thực sự mang lại những hiệu quả thần kỳ.
Tôi đã ngoài 60 tuổi. Nếu không tu luyện Đại Pháp, chân của tôi sẽ chỉ ngày càng tệ hơn theo thời gian. Liệu y học hiện đại có thể chữa khỏi căn bệnh mà nó coi là không thể đảo ngược được không?
Tâm tính của tôi cũng đã được cải biến. Tôi không còn nhỏ nhen nữa và mỗi ngày tôi đều cảm thấy vui vẻ. Trong các đợt khám sức khỏe định kỳ tại cơ quan, tất cả các chỉ số của tôi đều nằm trong mức bình thường. Bí thư hội phụ nữ của chúng tôi đã nói với tôi: “Trong phòng chúng ta, kết quả của chị là tốt nhất—không có một chỉ số nào nằm ngoài ngưỡng cho phép cả.” Trong khi đó, nhiều đồng nghiệp trẻ hơn tôi lại có nhiều kết quả xét nghiệm bất thường.
Ban đầu tôi tu luyện Đại Pháp chỉ để mang lại sự hòa thuận cho gia đình, nhưng không ngờ chân của tôi cũng được chữa khỏi. Tôi thực sự đã chứng kiến sự thần kỳ của Đại Pháp và có được sức khoẻ tốt cả về thể chất lẫn tinh thần.
Chia sẻ trải nghiệm cá nhân để giảng chân tướng
Trong 17 năm tu luyện, tôi luôn ghi nhớ những lời dạy của Sư phụ, tích cực giảng chân tướng trực diện và phân phát tài liệu để cứu người.
Có một lần, tôi đến thăm nhà đồng tu. Chồng bà ấy từng là giáo viên thể dục cấp hai của tôi. Khi nhìn thấy tôi, thầy nói: “Chân của em đã cải thiện rõ rệt quá—giờ thầy thấy hầu như không vấn đề gì nữa.”
Khi tôi nói với thầy rằng chân của tôi đã tốt lên sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, vợ thầy nói nhỏ rằng thầy vẫn chưa thoái ĐCSTQ. Tôi liền nói với thầy: “Hàng trăm triệu người đã thoái rồi. Thầy cũng có thể nhìn thấy sự thay đổi tích cực ở vợ mình. Cô ấy đã trở nên vô cùng khỏe mạnh sau khi tu luyện. Tại sao thầy lại muốn là đảng viên ĐCSTQ chứ?”
Khi thầy nói rằng mình đã ngừng đóng đảng phí từ lâu, tôi nói: “Vậy để em giúp thầy thoái Đảng bằng tên thật nhé.” Thầy đã đồng ý và cho tôi biết tên của mình. Khi đó thầy đã ngoài 80 tuổi.
Quá đỗi vui mừng, vợ thầy nói: “Cô đã cố gắng thuyết phục ông ấy suốt 10 năm qua, vậy mà em chỉ cần vài câu đã thành công rồi. Cảm ơn em nhiều lắm,”
Tôi đáp: “Cô nên cảm ơn Sư phụ Lý mới phải.”
Vài ngày sau, tôi tình cờ gặp lại giáo viên vật lý cũ của mình. Tôi hỏi: “Thầy nhìn xem giờ em đi lại tốt chưa này.” Sau khi nhìn tôi bước đi vài bước, thầy hỏi tôi đã làm thế nào để chữa khỏi chân. Tôi kể với thầy rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và hiện giờ tôi có thể ngồi đả tọa song bàn suốt hai giờ đồng hồ. Sau đó, tôi nói với thầy về việc thoái khỏi ĐCSTQ để được bình an. Thầy vui vẻ đồng ý và thoái Đoàn Thanh niên và Đội Thiếu niên của ĐCSTQ.
Một lần khác, chồng của đồng tu lái xe đưa một số người chúng tôi đến tòa án để phát chính niệm hỗ trợ học viên đang bị giam giữ bất hợp pháp và bị xét xử vào ngày hôm đó. Sau đó, vào khoảng giờ ăn trưa, tôi nói: “Chúng ta cùng đi ăn nhé.” Trong bữa ăn, tôi nói với ông ấy: “Em nghe nói bác là đảng viên ĐCSTQ. Việc này có ích gì chứ? Bác nên thoái đi.” Tôi hỏi tên ông ấy và nói rằng tôi có thể giúp ông thoái Đảng, Đoàn và Đội. Ông ấy đã đồng ý.
Sau khi chúng tôi rời khỏi nhà hàng, vợ ông (cũng là một học viên) khăng khăng cúi đầu cảm ơn tôi. Bà ấy nói: “Chị gái tôi và tôi đã cố gắng thuyết phục chồng tôi trong nhiều năm, nhưng hễ chúng tôi nhắc đến là ông ấy lại tức giận. Hôm nay, em lại thành công dễ dàng đến vậy.” Tôi nói rằng hẳn là vì đã đúng thời điểm.
Sau khi buông bỏ chấp trước vào con gái, cuộc hôn nhân của cháu đã trở nên hòa thuận
Cuộc hôn nhân của con gái tôi cũng giống như tôi. Những năm trước, con bé và chồng thường xuyên nói đến chuyện ly hôn. Mỗi khi con bé khóc, tôi lại càng khóc nhiều hơn. Dù biết rằng chúng có duyên nợ với nhau và có lẽ con gái tôi nợ cậu ấy từ kiếp trước, tôi vẫn không thể buông bỏ sự lo lắng cho hạnh phúc của con.
Sau khi thấu hiểu cảm xúc của mình dựa trên tiêu chuẩn của Pháp, tôi không còn lo lắng về việc con bé bị đối xử bất công nữa mà thay vào đó tập trung dạy con sự bao dung. Một ngày, khi chúng cãi nhau lần nữa và nói rằng đã viết xong thỏa thuận ly hôn và sẽ hoàn tất thủ tục, tôi chỉ đơn giản bảo con đừng nói điều gì cực đoan và hãy bình tĩnh lại; dù kết quả có ra sao, tôi cũng sẽ chấp nhận.
Lần này, tôi đã thực sự buông bỏ được chấp trước của mình và tôi phát chính niệm để loại bỏ nó. Giống như Sư phụ đã giảng,
“Tình là cái lưới càng giãy càng xiết” (“Điều bạn mong tưởng là gì?”, Hồng Ngâm III)
Hai mươi phút sau, con gái tôi trở lại với nụ cười trên môi và nói mọi chuyện đã ổn. Khi đó tôi hoàn toàn hiểu ra—đó không thực sự là chuyện ly hôn; nó là một khảo nghiệm xem liệu tôi có thể buông bỏ được cái tình hay không. Một khi tôi buông bỏ được, vấn đề gia đình của con gái liền được giải quyết.
Năm ngoái, con gái tôi đã bắt đầu tu luyện Đại Pháp trở lại. Con bé chiểu theo các nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn và điều này giúp gia đình con gái không còn bạo lực nữa. Con bé đã học được chữ nhẫn và cuối cùng nụ cười đã trở lại.
Sau khi có được một chiếc USB chứa bộ phim “Trở lại thành Thần” (Once We Were Divine), tôi đã sắp xếp để cả gia đình cùng xem. Con rể tôi thấy bộ phim rất hay và hỏi tôi: “Tại sao con người lại lấy khổ làm vui? Tại sao người ta lại muốn trở lại thành Thần? Tại sao khi ở đây, con không hề muốn hút thuốc hay có những suy nghĩ xấu?” Tôi đã giải đáp mọi thắc mắc của cháu, điều này đã giúp cháu hiểu ra chân tướng Đại Pháp.
Khi con rể mới bắt đầu hẹn hò với con gái tôi, cậu ấy từng hỏi con bé: “Mẹ em tu luyện Pháp Luân Đại Pháp—liệu bác ấy có giết anh không?” Điều này cho thấy cậu ấy đã bị đầu độc thâm sâu bởi những tuyên truyền của ĐCSTQ. Qua nhiều năm, mỗi khi chúng có bất đồng, tôi đều dùng tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để hướng dẫn chúng, dạy chúng cách làm người tốt và biết trân quý mối nhân duyên của mình.
Gia đình con gái tôi niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” và chứng kiến những điều thần kỳ
Tôi đã giúp chăm sóc cháu ngoại từ khi cháu còn nhỏ. Cháu đã xem và nghe các bài hát, video được tải từ trang web của Đại Pháp và nhận được rất nhiều thụ ích. Khi cháu khoảng ba, bốn tuổi, bố cháu vô tình làm kẹt chân cháu vào bánh sau xe đạp, khiến cháu bị rách một mảng da lớn ở mắt cá chân. Bố cháu sợ quá không dám đối mặt với tôi và bảo vợ đưa thằng bé đến cho tôi. Cháu trai tôi kể rằng cháu hầu như không khóc. Tôi hỏi: “Cháu không thấy đau sao?” Cháu trả lời: “Cháu liên tục niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.’”
Bà nội của cháu đã thắc mắc tại sao một đứa trẻ nhỏ như vậy lại niệm những từ này, ngụ ý rằng tôi không nên dạy chúng cho thằng bé. Tôi đáp: “Chân của cháu không hề đau nhiều như bình thường—như thế không tốt sao?” Nhân cơ hội đó, tôi kể với bà ấy rằng việc thành tâm niệm hai câu chân ngôn này có thể mang lại sự bảo hộ bình an trong những lúc nguy nan.
Đầu tháng 8 năm 2024, sau khi ăn tối ở ngoài, con gái tôi đột nhiên bị đau bụng dữ dội. Con bé không thể đứng vững và bắt đầu nôn mửa. Con rể tôi vội đưa vợ đến bệnh viện gần nhà. Trong lúc nguy cấp, cháu trai tôi liên tục giục mẹ niệm hai câu chân ngôn. Cơn đau của con bé đã thuyên giảm phần nào, dù vẫn chưa thể đứng thẳng người lên được. Bệnh viện chẩn đoán là xoắn buồng trứng và nói rằng cần phải phẫu thuật.
Khi đến bệnh viện, tôi bảo con rể rằng đây không phải là vấn đề lớn và con bé có thể hồi phục nhờ ngồi thiền ở nhà cùng tôi vì Đại Pháp là toàn năng. Bởi việc này không tốn kém hay có rủi ro gì, con rể đã đồng ý và thúc giục con gái tôi ngồi thiền cùng tôi. Con bé đã ngồi thiền định. Cháu trai tôi bước tới, giơ ngón cái lên khích lệ mẹ và nói: “Mẹ ơi, cố lên nhé.” Con bé mỉm cười. Sau vài ngày học Pháp và luyện công, con bé đã hoàn toàn bình phục và tham gia chuyến du lịch đã lên kế hoạch từ trước.
Tôi cảm thấy vô cùng may mắn khi được làm đệ tử Đại Pháp. Rất nhiều sinh mệnh trong vũ trụ đều đang ghen tị với tôi. Tôi sẽ tu luyện tinh tấn và trân quý cơ duyên vạn cổ này. Không từ ngữ nào có thể diễn tả được sự từ bi vô lượng của Sư phụ. Chỉ có tinh tấn không ngừng tôi mới có thể đền đáp được ân cứu độ của Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/18/492242.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/1/233489.html



