Bài viết của đệ tử Đại Pháp Trung Quốc Đại Lục

[MINH HUỆ 25-02-2026]

Nhà tôi có ba cô con gái và một cậu con trai. Năm chồng tôi 44 tuổi, ông ấy bị bệnh không làm được việc gì. Nhất là mỗi ngày sau 10 giờ tối, toàn thân co giật, cơ thể giật lên liên tục, bị hành hạ đến mức toàn thân kiệt sức. Ban ngày, sắc mặt chồng tôi nhìn rất tốt, căn bản không giống người có bệnh, nhưng ngay cả đi bộ nửa dặm cũng không nổi, khiến ông ấy lo lắng đến phát khóc. Mấy đứa trẻ không thể gánh vác trọng trách của gia đình, còn bố mẹ chồng tôi cũng không thể làm việc đồng áng.

Công việc ở xưởng làm mỳ sợi nhỏ nhà tôi đều đổ dồn lên một mình tôi. Mỗi ngày tôi phải dùng máy nhào hàng trăm cân bột, việc đồng áng trong nhà cũng chủ yếu dựa vào tôi. Hàng ngày bận rộn, xong việc đã gần nửa đêm, tôi mệt đến mức không ngủ được, đành uống rượu rồi mới có thể chợp mắt, nhưng cũng thường xuyên cả đêm ngủ không ngon giấc. Chồng tôi chạy chữa khắp nơi, phương cách nào cũng nghĩ đến rồi, bệnh vẫn không đỡ, chúng tôi thật sự hết cách, nhưng vẫn phải tìm bác sĩ khám, nếu không, thì gia đình này thật quá khổ sở.

Tháng 3 năm 1996, chúng tôi lên bệnh viện trên huyện, lại tìm bác sĩ kiểm tra, kết quả vẫn là không có bệnh gì. Chúng tôi nghĩ đến việc qua khoa thần kinh khám xem, nhưng kiểm tra xong cũng không có bệnh gì. Vừa hay bác sĩ khoa thần kinh lại là người quen, tôi liền kể với anh ấy tình trạng của chồng: “Anh ấy nhìn giống như người khỏe mạnh, nhưng không làm được việc gì, nhất là đến tối toàn thân co giật, run rẩy khiến người ta sợ hãi.” Bác sĩ nói: “Kiểm tra vẫn không có bệnh gì, hay là anh chị đi luyện khí công thử xem.” Tôi nói: “Đi luyện ở đâu ạ?” Bác sĩ nói: “Mẹ vợ tôi đang luyện. Nghe nói hiệu quả trừ bệnh khỏe thân rất tốt, hơn nữa lại không mất tiền.” Chúng tôi nói: “Vậy thử xem sao.”

Về nhà, chúng tôi liền theo lời bác sĩ đi tìm mẹ vợ anh ấy, đúng lúc gặp một người quen nói sẽ dẫn chúng tôi đi. Tới đó, trước tiên chúng tôi xem video Sư phụ giảng Pháp. Xem đến ngày thứ ba, chồng tôi không hút thuốc nữa, tính tình cũng trở nên ôn hòa hơn.

Xem xong 9 bài giảng Pháp của Sư phụ qua video, cả hai chúng tôi đều khỏe lại. Tôi không cần uống rượu nữa, chồng tôi cũng có thể làm được việc rồi. Rất nhiều thuốc thừa trước kia, chúng tôi đều vứt đi.

Pháp Luân Đại Pháp giống như ánh nắng ấm áp chiếu rọi gia đình chúng tôi, chúng tôi vui mừng gặp ai cũng nói Pháp Luân Đại Pháp hảo. Mẹ chồng tôi bị nhồi máu não, thấy cơ thể chúng tôi đều khỏe lại, bà cũng bắt đầu luyện theo, dần dần thuốc cũng không cần phải uống nữa. Mẹ chồng tôi liền đi khắp nơi nói với hàng xóm, bạn bè, người thân, bảo họ tới nhà tôi luyện công. Dần dần, người lớn trẻ em đều tới nhà tôi luyện.

Tôi bỏ tiền mua máy ghi âm, TV, đầu phát video (lúc đó nhà tôi vẫn còn khó khăn, nhưng chi tiền cho việc hồng Pháp tôi một chút cũng không tiếc), không ngừng mở video Sư phụ giảng Pháp cho mọi người xem, và hướng dẫn họ luyện công. Dần dần, những người có duyên ở những thôn làng quanh đó đều tu luyện Đại Pháp. Nhà tôi trở thành một điểm luyện công rất có tiếng. Bố mẹ chồng, các con tôi cũng đều tin tưởng Đại Pháp, rảnh rỗi cũng đều đọc Chuyển Pháp Luân.

Tháng 7 năm 1999, Trung Cộng bắt đầu điên cuồng bức hại Pháp Luân Đại Pháp, tôi nghĩ Pháp Luân Đại Pháp tốt như vậy, đều là dạy người làm người tốt, chính phủ làm thế là không đúng, tôi phải tới Bắc Kinh thỉnh nguyện, nói với lãnh đạo quốc gia rằng Pháp Luân Đại Pháp bị oan. Kết quả tôi bị bức hại phải vào tù, bị phán quyết phi pháp ba năm. Sau khi kết thúc thời hạn oan ngục trở về nhà, tôi không dám tu luyện nữa. Các đồng tu đều đến tìm tôi, người nhà cũng nói: “Con mau luyện đi, nếu không luyện con sẽ bị bệnh Alzheimer, bệnh tim tái phát cũng không có tiền chữa.” Tôi nghĩ cũng đúng. Dần dần, tôi đã trừ bỏ được tâm sợ hãi, bắt đầu học Pháp luyện công trở lại, điểm luyện công nhà tôi từ đó lại khôi phục.

Tháng 7 năm 2024, chồng tôi lái xe điện nhỏ chở tôi tới nhà họ hàng. Đi được nửa đường, bị một người phụ nữ lái xe ô tô con đâm phải, chiếc xe đè lên người tôi, vừa lúc bị bí thư thôn nhìn thấy. Ông ấy vội vàng chạy tới hỏi: “Thế nào rồi? Không sao chứ?” Hỏi liên tục mấy lần. Chúng tôi dựng chiếc xe lên, nói: “Không sao!” Phủi bụi rồi rời đi. Về sau tôi phát hiện tay tôi vẫn hơi đau, nhưng rất nhanh đã khỏi. Nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi tuyệt đối không thể cứ thế mà đi. Tôi tuổi tác đã cao như vậy, kiểu gì cũng phải đến bệnh viện kiểm tra một chút, nhưng tôi biết mình là đệ tử Pháp Luân Đại Pháp, tôi sẽ không làm thế, hơn nữa người tài xế cũng không cố ý.

Ngày 29 tháng Chạp năm 2024, tôi ra ngoài ôm bó củi chuẩn bị nấu cơm, không cẩn thận giẫm phải băng trên thềm, eo đập đúng vào gờ bậc thềm. Lúc ấy tôi liền nghĩ: “Mình là đệ tử Đại Pháp, không sao đâu” rồi lập tức đứng dậy, cũng không thấy đau. Nhưng sáng hôm sau dậy ăn cơm, tôi không ra nổi khỏi giường, loay hoay mãi mới ngồi dậy được. Tôi nghĩ nếu không tu Pháp Luân Đại Pháp, không có Sư phụ bảo hộ đệ tử, người 75 tuổi như tôi không biết sẽ ra sao.

Tôi cảm thấy lần này ngã không nhẹ, chỉ có thể ngồi, không thể tự do hoạt động. Các con gái tôi bảo: “Mẹ không thể coi mình như người bệnh được, mẹ là người luyện công mà.” Tôi liền bắt đầu học Pháp, hai ngày đầu không thể luyện công. Đến ngày thứ ba, tôi bắt đầu luyện bài công pháp số một, bài công pháp số năm, dần dần cả năm bài công pháp đều có thể luyện được. Qua sáu, bảy ngày, tôi liền bình thường xuống giường nhóm lửa nấu cơm, cũng không đến bệnh viện, không có vấn đề gì.

Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi khổ độ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/25/505773.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/28/233444.html