Hành trình tu luyện kỳ diệu của tôi trong quá trình giảng chân tướng
Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Đông Bắc Trung Quốc
[MINH HUỆ 15-01-2026] Tôi sinh ra ở tỉnh Tứ Xuyên trong một gia đình nghèo. Bảy ngày sau khi chào đời, tôi bị sốt cao và bất tỉnh. Cha mẹ đã bỏ rơi tôi vì tưởng tôi đã chết. Dì hai đang chăn gia súc thì nghe thấy tiếng tôi khóc. Thấy tôi còn sống, dì đưa tôi về nhà và chữa trị cho tôi bằng thảo dược. Năm lên ba tuổi, tôi bị ngã xuống một cái ao sâu một mét khi đang chơi với những đứa trẻ khác và suýt chết đuối. Tôi cũng suýt chết đói trong thời kỳ Đại Nhảy Vọt. Lẽ ra tôi phải bắt đầu đi học khi lên bảy, nhưng mẹ tôi từ chối, bà nói rằng con gái đi học cũng vô dụng và để tôi ở nhà để chăn trâu và chặt củi.
Năm lên 10 tuổi, mẹ gửi tôi đến nhà chị cả để chặt củi. Con trai của chị muốn tôi cõng và trong lúc đang chơi đùa, chúng tôi bị ngã xuống hố phân sâu hai mét. Chúng tôi ở nhà một mình và không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua khi được phát hiện. Em trai của anh rể tôi tình cờ bị mất gà. Trong khi tìm kiếm đàn gà, họ thấy có vật gì đó chuyển động dưới hố phân và đã cứu chúng tôi. Chúng tôi gần như đã chết. Chị tôi gọi bác sĩ đến và vị bác sỹ này đã cứu sống tôi sau hơn 10 giờ điều trị. Tuy nhiên, con trai của chị tôi đã qua đời sau đó bốn ngày.
Năm 21 tuổi, tôi chuyển đến vùng Đông Bắc Trung Quốc để sống cùng chồng là công nhân nhà máy với mức lương chỉ hơn 30 nhân dân tệ một tháng. Cuộc sống của chúng tôi vẫn có thể duy trì được, nhưng thời gian bên nhau không kéo dài được bao lâu. Năm 29 tuổi, chồng tôi đột ngột lâm bệnh và qua đời, bỏ lại tôi cùng hai đứa con: một cháu lên mười và một cháu lên sáu. Tôi tràn ngập oán hận trước cú sốc khủng khiếp này và tôi trách ông Trời bất công khi bắt tôi phải chịu đựng đau khổ. Sức khỏe của tôi suy giảm và tôi mắc bệnh viêm dạ dày nghiêm trọng, viêm thận và sỏi thận. Tôi còn bị đau tim từng cơn và các vấn đề phụ khoa nghiêm trọng. Cuộc sống của tôi còn tệ hơn cả cái chết. Tôi liên tục tìm cách chạy chữa nhưng không có tác dụng.
Ngày 24 tháng 12 năm 1996, có hai người bạn đến thăm và đề nghị tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công). Họ hướng dẫn tôi cách ngồi thiền và tôi ngạc nhiên về khả năng ngồi song bàn trọn vẹn 40 phút của mình. Ngày hôm sau, những người bạn mang đến cho tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân và một cuốn sách hướng dẫn động tác luyện công. Nhưng tôi mù chữ và không thể đọc được. Bạn tôi hỏi các con tôi có thể đọc cho tôi nghe không và chúng rất vui vẻ làm điều đó. Ngày hôm sau, tôi bắt đầu học các động tác tay được mô tả trong sách. Tôi vừa mới bắt đầu thì nhìn thấy Pháp thân của Sư phụ, tỏa ánh kim quang. Vòng hào quang trên đầu Sư phụ tỏa sáng rực rỡ và mắt Ngài đang chuyển động. Tôi hỏi bạn mình chuyện gì đang xảy ra và cô ấy vui vẻ trả lời: “Sư phụ đang bảo hộ và khích lệ chị đó.” Tôi quyết tâm sẽ tu luyện đến cùng.
Khi các con đọc bài giảng của Sư phụ cho tôi nghe, tôi biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là pháp môn tu luyện cao tầng yêu cầu học viên phải đề cao tâm tính, xả bỏ danh, lợi và tình, đồng thời tu bản thân. Sau khi hiểu rằng chịu khổ có thể giúp tiêu nghiệp và trả các món nợ nghiệp lực, tôi không còn cảm thấy oán hận nữa—tôi quyết tâm chịu khổ để đắc Pháp. Vào ngày thứ 12, Sư phụ từ bi đã tịnh hóa thân thể tôi. Tôi bị sốt và tiêu chảy. Tôi đi ngoài ra phân đen và thậm chí nôn ra máu đen. Tuy nhiên, tôi biết đây là để tôi trả nghiệp. Ba ngày sau, mọi bệnh tật của tôi đều biến mất. Thân thể tôi cảm thấy nhẹ nhàng và tràn đầy năng lượng vô tận.
Sư phụ dạy tôi đọc sách Đại Pháp
Sau khi đắc Pháp được hơn một tháng, vào một buổi tối tôi đi làm về sớm thì thấy hai con đã ngủ. Tôi ôm cuốn Chuyển Pháp Luân và nói: “Thưa Sư phụ, các con con đọc chậm quá, khi nào con mới đọc xong đây? Giá mà con biết chữ, thì con có thể đọc bất cứ khi nào con muốn.” Tôi đặt cuốn sách xuống và đi ngủ. Ngay khi vừa chợp mắt, tôi thấy Sư phụ bước ra từ cuốn sách. Ngài mở sách ra và đưa cho tôi xem. Tôi lo lắng nói: “Thưa Sư phụ, con xin lỗi. Con chưa bao giờ được đi học và con không biết chữ.” Sư phụ đặt cuốn sách xuống, nhẹ nhàng chạm vào tai trái tôi hai lần, rồi tai phải hai lần, mở cuốn sách ra lần nữa và hỏi tôi nhìn thấy gì không. Tôi trả lời rằng nội dung trông giống như những ô vuông riêng lẻ của nghệ thuật cắt giấy. Sư phụ gấp sách lại, đặt xuống, vỗ nhẹ lên đỉnh đầu tôi rồi rời đi. Tôi hét lên: “Sư phụ! Sư phụ!” trong khi cố gắng ngồi dậy. Lúc này, tôi đã tỉnh giấc.
Ngày hôm sau khi con gái tôi đang đọc Pháp, các chữ ở dòng thứ hai đột nhiên nổi lên và tôi phát hiện ra mình có thể đọc được chúng. Khi tôi nói với con gái rằng tôi có thể nhận mặt chữ, cháu thốt lên đầy kinh ngạc: “Mẹ đang bị sốt à?” Thấy cháu không tin, tôi đọc vài từ cho cháu nghe. Con gái tôi sững sờ và hỏi làm sao có thể như vậy được. Tôi bảo cháu rằng Sư phụ đã dạy mẹ! Con gái tôi thốt lên: “Điều này thật thần kỳ!” Mặc dù tôi khó có thể tin điều này là thật, nhưng nó thực sự đã xảy ra với tôi.
Tôi chỉ có thể nhận mặt chữ trong sách của Sư phụ, còn sách của người thường thì không đọc được. Kể từ đó, dù bận rộn đến đâu, tôi vẫn học Pháp mỗi ngày. Tôi học thuộc các bài giảng của Sư phụ và tu luyện bản thân theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn.
Một ngày vào tháng 5 năm 1997, cấp trên đến thăm chúng tôi và nói rằng vì năm nay có quá nhiều việc, một người trong chúng tôi sẽ phải chuyển sang đội khác. Trước khi tôi kịp nói, đồng nghiệp của tôi đã nói: “Tôi sẽ sang đội kia. Tôi đã nghĩ đến việc nghỉ làm từ lâu rồi. Trời nóng và mệt mỏi quá. Năm nào cũng vậy, hai người phải làm công việc của ba người. Để chị ấy làm đi!” Tôi im lặng, nghĩ thầm: “Là học viên Pháp Luân Đại Pháp, mình không nên tranh cãi với cô ấy.” Cấp trên vui vẻ trả lời: “Học viên Pháp Luân Đại Pháp thật khác biệt. Cảm ơn chị. Tôi sẽ trả cho chị cả phần lương của cô ấy nữa.” Mặc dù hứa như vậy, ông ấy không đưa cho tôi thêm một xu nào. Tôi bắt đầu làm công việc của hai người nhưng ngược lại cảm thấy tràn đầy năng lượng hơn. Bởi là người duy nhất tại nơi làm việc, tôi đã tận dụng cơ hội này để học thuộc các bài giảng của Sư phụ và các bài thơ trong Hồng Ngâm.
Vài ngày sau, cấp trên lại đến gặp tôi. Nhiều người trong các ca khác đã đổ bệnh vì kiệt sức và ông ấy muốn thực hiện chế độ hai ca, máy móc chạy 24/24 giờ ngay cả khi mọi người nghỉ làm. Nhưng rất khó tìm được người có khả năng làm việc này. Quản lý yêu cầu tôi làm hai ca và ông ấy sẽ trả lương tương xứng. Tôi mỉm cười và hỏi: “Ông nghĩ tôi là cái máy sao?” Ông ấy cười và đáp: “Chị còn giỏi hơn cả máy móc ấy chứ.” Hai ngày sau, ông ấy tổ chức một cuộc họp và nói với mọi người: “Tất cả các bạn nên tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Hãy nhìn xem bà chị này khỏe mạnh thế nào. Nếu có cánh, chắc chị ấy bay được luôn. Thậm chí bây giờ chị ấy đang làm công việc của hai người đấy.” Một số đồng nghiệp và bạn bè của tôi đã bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
“Cô có phải là Thần không?”
Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu cuộc bức hại điên cuồng đối với Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ. Các kênh truyền hình bắt đầu phát sóng những lời vu khống và buộc tội sai trái mỗi ngày, nhưng niềm tin của tôi vào sự chính trực của Sư phụ và Đại Pháp vẫn kiên định.
Đầu tháng 3 năm 2005, tôi đột nhiên muốn lên thành phố làm việc và giảng chân tướng về cuộc bức hại cho mọi người ở đó. Cuốn sách Cửu Bình (Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản) vừa được xuất bản, khiến việc giảng chân tướng vào thời điểm này trở nên rất quan trọng. Ngày hôm sau, một người bạn sống ở thành phố đến thăm tôi và tôi bày tỏ mong muốn tìm việc làm ở đó. Cô ấy nói tìm việc không dễ và tôi đồng ý tìm dần dần. Vài giờ sau cô ấy gọi lại cho tôi, nói rằng thật trùng hợp là đồng nghiệp của cô đang tìm người chăm sóc cha mẹ già. Sau cuộc phỏng vấn ngắn, cô ấy giục tôi đến nhanh và bắt đầu làm việc.
Tôi đến nhà bạn để gặp đồng nghiệp của cô ấy. Khi đề cập đến vấn đề lương, tôi bảo cô ấy rằng số tiền không quan trọng, nhưng tôi có ba điều kiện. “Thứ nhất, tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Gia đình cô có chấp nhận điều đó không? Thứ hai, sau khi làm xong việc, tôi cần học Pháp và luyện công. Cô có vấn đề gì về việc tiêu thụ điện không? Thứ ba, tôi cần có phòng riêng.” Chủ nhà của tôi không phản đối Pháp Luân Đại Pháp, nhưng cha của cô, một cựu chiến binh và giám đốc nhà máy đã nghỉ hưu, lại phản đối. Mẹ cô bị gãy xương hông mười ngày trước và hiện đang nằm liệt giường. Các bác sĩ dự đoán rằng trường hợp khả quan nhất thì mẹ cô cần sáu tháng nghỉ ngơi mới có thể ra khỏi giường. Tệ nhất là bà có thể bị liệt vĩnh viễn. Tôi nói với chủ nhà rằng, dù cô ấy có trả bao nhiêu tiền đi nữa, tôi cũng sẽ không nhận việc nếu cô ấy phản đối việc tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chủ nhà nghĩ tôi là người tốt và nói rằng cô không phản đối Pháp Luân Đại Pháp. Cô đồng ý đáp ứng các điều kiện của tôi nhưng yêu cầu tôi luyện công và đọc sách mà không để cha cô biết. Khi tôi phản đối, cô ấy thuyết phục tôi đồng ý và nói rằng tôi sẽ có cơ hội nói với cha cô sau này. Tôi bắt đầu làm việc tại nhà mẹ cô ấy ngay lập tức.
Tối hôm đó trong khi cho bà ăn, tôi đã nói với bà cụ về Pháp Luân Đại Pháp. “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.” Bà nhìn tôi và nói: “Làm sao một người tốt như cô lại luyện Pháp Luân Đại Pháp được?” Tôi trả lời: “Chính vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nên tôi mới tốt như vậy.” Bà hỏi tôi về những tuyên truyền mà bà thấy trên các phương tiện truyền thông và tôi giải thích rằng đó là âm mưu của chính quyền nhằm vu khống Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ. “Bà hãy nhìn Vương Tiến Đông, ông ta tự nhận là đã tự thiêu. Lẽ ra người ông ta phải bốc cháy, nhưng chai Sprite đựng xăng kẹp giữa hai chân ông ta vẫn còn nguyên vẹn. Ngay cả sau khi khí quản được cho là đã bị cắt mở, cô bé kia vẫn có thể hát. Điều này có thể là sự thật không?” Bà nói: “Tôi tin cô.” Tôi khuyên bà niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và bà lập tức nhờ tôi dạy bà câu chân ngôn này.
Sáng hôm sau, bà gọi tôi ngay khi tôi chuẩn bị cho bà ăn sáng. “Tôi thấy đỡ hơn rồi! Tôi cử động được rồi!” Tôi tưởng bà nói đùa. Khi bà cử động chân và người cho tôi xem, tôi rất vui mừng. Sau khi làm xong các việc còn lại, tôi hỏi bà: “Có đau không ạ?” Bà bảo không đau. Bà ngồi dậy và bảo tôi bà muốn thử xuống giường. Tôi khuyến khích bà xỏ giày và thử đứng lên. Thật kinh ngạc, bà đã xỏ được giày và bắt đầu bước đi.
Chồng của bà cụ đang ở phòng khách và vô cùng kinh ngạc khi thấy bà tự đi lại được. Ông hỏi tôi: “Làm sao có thể như vậy được?” Tôi trả lời: “Đó là sự thật. Hãy để vợ ông cho ông xem.” Sau đó bà cụ đi quanh phòng khách, trước sự ngỡ ngàng của người chồng. Tin rằng vợ mình thực sự đã hồi phục khả năng đi lại, ông hỏi tôi: “Cô có phải là Thần không?” Tôi bảo ông rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Ông lập tức gọi điện cho con gái và báo tin mừng. Người chú của cô ấy sống ở tòa nhà phía sau, vốn rất đa nghi nên đã đến kiểm tra. Sau khi tận mắt chứng kiến, ông ấy hỏi tôi: “Có phải cô được Thần phái xuống không? Hèn gì bà ấy hồi phục chỉ trong ba ngày! Cô hẳn là một tín đồ sùng đạo của Thần!”
Tôi trả lời: “Ông nói đúng, tôi thực sự là do Sư phụ phái đến. Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ cứu người.” Tôi đã tận dụng cơ hội này để nói cho họ biết sự thật về cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Khi tôi hỏi ông có tin vào sự tồn tại của Thần không, ông trả lời: “Tôi không tin vào Thần, nhưng tôi không thể giải thích được kỳ tích này.” Tôi nắm lấy cơ hội để thuyết phục ông thoái xuất khỏi ĐCSTQ, nêu ra các ví dụ về vụ tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn và tàng tự thạch. Sau khi nghe xong, ông đã đồng ý thoái ĐCSTQ.
Tôi đã tận dụng cơ hội này để giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại, đồng thời giúp người thân, bạn bè và hàng xóm của họ thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Mọi người đều tin rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Bà cụ thậm chí còn bắt đầu đọc Pháp và luyện công cùng tôi—hàng ngày bà cùng tôi xuống lầu để giúp tôi giảng chân tướng và thuyết phục mọi người làm tam thoái. Bà thậm chí còn bỏ được thói quen hút thuốc và nghiện uống rượu hàng chục năm qua. Tôi làm việc tại nhà bà hơn chín tháng và đã giúp được khoảng 60 người thoái Đảng. Tôi bắt đầu làm việc ở nơi khác sau khi con trai bà chuyển về. Tổng cộng, tôi đã làm việc cho năm hộ gia đình. Mỗi gia đình đều gặp những sự việc thần kỳ và tôi đã dùng những điều đó để thuyết phục mọi người thoái xuất khỏi ĐCSTQ.
Giảng chân tướng trực diện và qua điện thoại
Tôi bắt đầu làm việc tại một công ty. Khi đưa đón con hoặc đi chợ mua đồ, tôi đều giảng chân tướng về cuộc bức hại và giúp mọi người thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Tôi gặp đủ loại người, bao gồm cả những người muốn báo cảnh sát bắt giữ tôi. Một tâm thái kiên định có thể đẩy lùi mọi nguy hiểm.
Một trong những nhiệm vụ của tôi là đi chợ mua đồ cho chủ. Tôi được yêu cầu đi taxi để có thể về nhanh hơn. Một lần, tôi giảng chân tướng cho một tài xế taxi, kể cho anh ta nghe về cuộc bức hại tầng lớp trí thức trong Cách mạng Văn hóa, cuộc đàn áp sinh viên đại học trong Thảm sát Quảng trường Thiên An Môn và cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Anh ta bảo tôi: “Nếu tôi đưa bà đến đồn cảnh sát, tôi có thể nhận được 10.000 nhân dân tệ đấy.”
Tôi nghĩ ngay: “Lời anh nói không tính, chỉ có lời của Sư phụ mới tính.” Tôi nói: “Anh có biết anh sẽ mất bao nhiêu cái 10.000 tệ nếu anh nhận 10.000 tệ đó không?”
Anh ta nói: “Bà đang cố hù dọa tôi đấy à.”
Tôi nói: “Tôi không cố hù dọa anh. Tôi thực sự muốn điều tốt nhất cho anh. Bởi anh là tài xế và tôi đang nói cho anh biết cách để được bình an trên đường. Vậy mà anh lại muốn làm hại tôi. Chẳng lẽ không còn công lý nữa sao?”
Anh ta cười và nói: “Hãy giúp tôi thoái ĐCSTQ bằng tên thật nhé.”
Tôi mượn điện thoại di động của một đồng tu khác và bắt đầu gọi điện để nói với mọi người về cuộc bức hại. Đây cũng là một cơ hội tu luyện. Khi đầu dây bên kia chăm chú lắng nghe, tôi phải giữ bình tĩnh và không được tự mãn. Khi đối phương đe dọa gọi cảnh sát, tôi phải vượt qua nỗi sợ hãi. Khi người đó bắt đầu chửi rủa tôi, tôi phải vượt qua sự thiếu kiên nhẫn và tâm oán hận. Khi tôi tiếp tục gọi điện và quy chính bản thân, chấp trước của con người trong tôi giảm đi, tâm tôi trở nên thuần tịnh hơn và nỗi sợ hãi cũng vơi bớt. Nhiều người bắt đầu nghe máy hơn và kết quả nỗ lực của tôi cũng được cải thiện. Tôi cảm nhận được niềm vui khi chúng sinh được cứu và lòng biết ơn của họ sau khi đồng ý tam thoái.
Tôi nói với họ: “Xin đừng cảm ơn tôi. Sư phụ của tôi đã bảo chúng tôi làm việc này. Các vị nên cảm ơn Ngài.” Tất cả họ đều cảm ơn Sư phụ của Pháp Luân Đại Pháp.
Trong một cuộc gọi, tôi đã nói chuyện với một đại biểu Quốc hội Nhân dân. Tôi hỏi ông ấy: “Ông đã nghe nói về việc thoái ĐCSTQ để được bình an chưa?”
Ông ấy trả lời: “Có, tôi nghe rồi. Bà là học viên Pháp Luân Đại Pháp phải không?”
Tôi tiếp tục: “Vậy ông sẽ thoái Đảng, Đoàn thanh niên và Đội thiếu niên tiền phong chứ?”
Ông ấy đáp: “Tôi là đảng viên ĐCSTQ, tôi không thể làm thế.” Tôi nói với ông: “Trung Quốc hiện đang trải qua nhiều thiên tai và nhân họa. Đảng Cộng sản thì tham nhũng. Nếu ông không thoái xuất, ông là một phần của nó và sẽ bị liên lụy vì tội ác của nó.”
Ông ấy cười và nói: “Tôi là người vô thần.”
Tôi trả lời: “Vô thần luận là liều thuốc độc kìm hãm đạo đức con người. Không có đức tin, con người sẽ làm việc xấu mà không biết kiềm chế. Ông xem xã hội ngày nay hỗn loạn thế nào, đầy rẫy tham nhũng, giết người, buôn người, nghiện ma túy, v.v. Ông không thấy vậy sao?”
Ông ấy im lặng lắng nghe. Tôi hỏi: “Tôi thực sự làm việc này vì lợi ích của chính ông và vì lợi ích của gia đình ông. Xin hãy tin tôi. Tôi sẽ đặt cho ông một hóa danh và ông thoái Đảng, Đoàn và Đội nhé. Được không?”
Ông ấy đồng ý: “Được, tôi sẽ nghe theo bà. Bà cũng cần phải cẩn thận. Thẻ SIM của bà là thẻ địa phương đấy.”
Tôi xúc động: “Cảm ơn ông đã quan tâm đến sự an toàn của tôi.”
Ông ấy đáp: “Tôi mới là người nên cảm ơn bà.”
Tôi bảo ông: “Nếu ông muốn cảm ơn ai đó, hãy cảm ơn Sư phụ của tôi.”
Ông ấy đồng ý: “Vậy tôi xin cảm ơn Sư phụ Lý Hồng Chí.”
Trong một cuộc gọi khác, tôi gặp một sinh viên đại học. Khi tôi hỏi cậu ấy có nghe nói về việc thoái ĐCSTQ để bảo bình an không, cậu ấy trả lời: “Tôi không tin vào điều đó. Dù sao thì tôi cũng chưa bao giờ gia nhập chúng.”
Tôi trả lời: “Cháu hẳn đã đeo khăn quàng đỏ của đội thiếu niên tiền phong khi còn đi học. Khi đeo chiếc khăn đó, cháu đã thề một lời thề độc với Đảng. Nếu cháu không thoái ĐCSTQ, cháu chắc chắn sẽ bị liên lụy khi Trời quyết định trừng phạt nó. Đến lúc đó, hối hận cũng đã muộn. Cha mẹ cháu đã làm việc vất vả để cho cháu đi học đại học. Đừng để cha mẹ phải lo lắng cho cháu.”
Cậu ấy nói: “Cháu đã vào Đoàn thanh niên và cháu sẵn sàng thoái. Cháu sẽ được bình an và hạnh phúc, nhưng bà sẽ được gì từ việc này?”
Tôi bảo cậu ấy: “Sư phụ của bà yêu cầu bà giúp Ngài cứu người. Nếu cháu được bình an, tâm bà sẽ thanh thản.”
Cậu sinh viên xúc động và hỏi: “Cháu có thể gọi bà là ‘Mẹ’ không?” Tôi nói: “Được chứ, nhưng con của bà đều đã ngoài 40 tuổi rồi.” Cậu ấy nói: “Vậy cháu sẽ gọi bà là ‘Bà nội’.”
Nhóm của chúng tôi, gồm tôi và bốn hoặc năm đồng tu, đã gọi điện thoại cho mọi người trong nhiều năm qua để giảng chân tướng. Chúng tôi không theo dõi những người chúng tôi đã thuyết phục thoái, cũng không đếm số lượng.
Vượt qua quan nạn
Năm 2007, khi đang trên đường đi phát chính niệm cùng các đồng tu, tôi bị trượt chân và ngã. Tôi đứng dậy thì thấy cẳng tay bị gãy, xương nhô ra ngoài. Tôi biết đây là sự can nhiễu của cựu thế lực và tôi vẫn giữ bình tĩnh. Tôi phát chính niệm, xin Sư phụ giúp tôi nắn lại xương, đặt cẳng tay phải lên chân rồi ấn và kéo. Các xương khớp lại với nhau với một tiếng “rắc”. Nhưng khi so sánh cẳng tay trái với cẳng tay phải, tôi thấy nó bị cong. Tôi không còn cách nào khác là phải kéo xương ra và nắn lại. Lần thử thứ hai này đã nắn các phần bị gãy vào đúng vị trí và tôi có thể cử động ngón tay và cánh tay trở lại.
Tôi không cầm được nước mắt: “Con cảm ơn Sư phụ! Con cảm ơn Sư phụ!” Tôi tiếp tục hành trình và đến đích. Tôi học Pháp và phát chính niệm cùng các đồng tu, coi sự việc như chưa từng xảy ra.
Khi tôi về đến nhà thì tay đã sưng lên. Con gái tôi khăng khăng đòi đưa tôi đi bệnh viện, nhưng tôi từ chối. Cháu nói: “Ngay cả khi mẹ không chịu uống thuốc, ít nhất mẹ cũng nên đi chụp X-quang.”
Tôi bảo cháu: “Nó đã trở lại bình thường rồi, tại sao mẹ phải chụp X-quang?”
Cháu nói: “Nếu trong vòng một tuần mà không xẹp xuống, con sẽ trói mẹ lại và đưa đến bệnh viện.”
Tôi bảo con bé rằng nó sẽ xẹp xuống trong vòng ba ngày. Đêm đó, tôi thức để nghe các bài giảng của Sư phụ và phát chính niệm. Mặc dù cánh tay sưng đau đến mức trông giống như khúc gỗ, tôi vẫn bắt đầu luyện công như thường lệ. Tuy nhiên, ngay khi tôi cử động, xương của tôi bắt đầu kêu răng rắc.
Ban đầu tôi tự hỏi: “Nhỡ nó bị trật khớp thì sao?” Nhưng tôi nhận ra ngay đó không phải là suy nghĩ của mình và bài trừ chúng. “Có Sư phụ và Pháp bên cạnh, không gì có thể làm hại mình. Thân thể mình là kim cương bất hoại, mình nên tiếp tục luyện công.”
Khi luyện bài công pháp thứ tư, tôi không thể nhấc tay lên được. Tôi liền nhẩm đoạn Pháp của Sư phụ: “Nan Nhẫn năng Nhẫn, nan hành năng hành.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân ).
Một bài giảng khác của Sư phụ cũng hiện lên trong tâm trí tôi: “Phát chính niệm, Thần tại thế” (“Phạ xá”, Hồng Ngâm II). Tôi cũng nghe thấy tiếng cồng chiêng, tiếng trống và tiếng reo hò từ không gian khác và cơn đau đã biến mất. Tôi tiếp tục luyện công mỗi ngày. Mặc dù rất khó khăn, nhưng tôi cảm thấy vui vẻ.
Đến ngày thứ 18, tôi đã có thể dùng đũa ăn cơm. Sau khi chứng kiến kỳ tích này, các con tôi đã hết lòng ủng hộ nỗ lực của tôi trong việc chứng thực Pháp và trợ Sư cứu độ chúng sinh.
Những điều tôi đạt được trong những năm qua đều là nhờ sự hy sinh gian khổ của Sư phụ. Nếu không có sự bảo hộ từ bi của Ngài, chúng tôi đã gục ngã trước cuộc bức hại của ĐCSTQ, không thể tiêu trừ nghiệp lực tích tụ qua vô số kiếp sống và sẽ thấy bản thân bị lay động bởi những cám dỗ của con người, không thể trở về ngôi nhà thực sự của mình. Con xin cảm ơn Sư phụ. Chúng con sẽ tinh tấn và cố gắng làm tốt ba việc.
Ghi chú: Tôi là người viết bài này. Một đồng tu đã giúp tôi sửa một số lỗi đánh máy và thực hiện vài thay đổi nhỏ trong câu. Đối với một người mù chữ, viết được một bài như vậy là một kỳ tích—một kỳ tích do Đại Pháp tạo ra.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/15/503923.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/3/232524.html



