Đại Pháp đã thành tựu nên gia đình tôi như ngày hôm nay
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Đại Lục
[MINH HUỆ 30-10-2025] Tôi là một phụ nữ nông thôn, nửa đầu cuộc đời tôi rất gian khổ, lại bị phụ thể nhập, bị chúng hành hạ đến nỗi tôi không thể làm gì được. Ngay cả khi đi bộ trên mặt đất bằng phẳng giữa mùa đông lạnh giá cũng khiến tôi đổ mồ hôi đầm đìa. Ban ngày, nằm trên chiếc giường đất mà cảm thấy như chiếc giường đang chuyển động, đến nửa đêm cũng không thể ngủ nổi, toàn thân yếu ớt, thở cũng khó khăn. Chồng tôi cho rằng tôi giả vờ và không quan tâm đến tôi. Tôi đã tìm đến không ít thầy cúng, nhưng đều không có tác dụng gì. Năm tôi 29 tuổi, chồng qua đời, để lại cho tôi hai đứa con, một trai, một gái và một gia đình nghèo khó cùng cực. Mọi người nói tôi số nhọ như sao chổi, cả ngày tôi sống trong nước mắt, muốn chết cũng không chết được, sống thì cũng thật đau khổ. Năm 1991, do áp lực cuộc sống, tôi tái hôn với người chồng hiện tại và mang theo cậu con trai năm tuổi của mình.
Tháng 3 năm 1997, tôi may mắn đắc được Đại Pháp. Tôi hạnh phúc như một đứa trẻ lạc tìm được đường về nhà. Chưa đầy nửa tháng sau, tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất, phụ thể cũng không còn tồn tại nữa. Tôi cảm nhận được hạnh phúc của cuộc sống, gặp ai tôi cũng kể cho họ rằng: Pháp Luân Đại Pháp đã chữa khỏi bệnh cho tôi!
Sau khi học Pháp, tôi hiểu được đạo lý làm người, làm bất cứ việc gì cũng đều tuân theo theo yêu cầu của Pháp để thực hiện. Kho lương thực của làng chúng tôi phát bao tải vá cho mọi người. Một người bạn học cũ của tôi làm việc ở đó, anh ấy đã đưa cho tôi một số bao tải đã vá xong, tôi đếm thấy có 30 cái. Tôi nói: “Tôi là đệ tử Đại Pháp, tôi sẽ chỉ lấy 10 cái thôi, 20 cái còn lại thì để cho người khác”. Ngay sau khi chuyển biến quan niệm, tôi lại nói: “Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, còn cần 10 cái để làm gì chứ? Một cái tôi cũng sẽ không lấy nữa!”
Phụ đạo viên ở điểm luyện công của chúng tôi nói rằng chúng tôi sẽ xem video bài giảng của Sư phụ ở sân đập lúa của làng. Trên sân đập lúa có rất nhiều vỏ trấu, nhìn quang cảnh rất lộn xộn. Buổi trưa, tôi mang chổi ra quét sạch vỏ trấu. Bà con dân làng hỏi tôi: “Buổi trưa trời nắng to như vậy sao chị không ở nhà mà ngủ trưa, lại đi quét dọn, người đầy mồ hôi thế này?” Tôi trả lời: “Chúng tôi là những đệ tử Đại Pháp, đến đây để học Pháp và xem video bài giảng của Sư phụ, cần có một môi trường sạch sẽ. Hình tượng của đệ tử Đại Pháp đi đến đâu thì mang theo đến đó”. Họ nghe xong liền nói tôi là một người tốt.
Người ta thường nói mất đi người bạn đời ở tuổi trung niên hoặc mất con ở tuổi già là việc đau khổ nhất trong cuộc đời. Vậy mà những việc ấy đều rơi vào tôi. Ngày 23 tháng 12 năm 2018, tin dữ truyền đến, con trai cả của tôi gặp tai nạn khi chở quặng sắt và đã ra đi mãi mãi. Tin này đối với tôi như sét đánh ngang tai. Nhưng đồng thời tôi lại nghĩ rằng, là một người tu luyện Đại Pháp, tôi biết đây là duyên phận của tôi với con trai đã hết, dù có đau đớn, buồn rầu đến đâu, tôi vẫn phải sống tiếp, vì tôi vẫn còn con dâu và hai đứa cháu gái nhỏ của con trai phụ thuộc vào chúng tôi. Thời điểm đó, con dâu tôi mắc bệnh ung thư vú và đang điều trị hóa trị, nếu chúng tôi suy sụp, con dâu sẽ mất hết niềm tin và các cháu của tôi sẽ càng thống khổ hơn.
Tôi và đồng tu chồng đã gạt bỏ nỗi đau buồn sang một bên, cố gắng duy trì gia đình thật tốt, cùng nhau đi làm ăn kiếm tiền giúp đỡ con dâu và các cháu gái. Để giúp con dâu nhanh chóng hồi phục, chúng tôi đều cố gắng hết sức làm mọi việc để cho con được vui vẻ, chúng tôi kiếm được đồng nào đều chia bớt cho con. Khi bán nhà cũ được 25.000 nhân dân tệ, chúng tôi đưa cho con 10.000 nhân dân tệ, khi bán đất được 30.000 nhân dân tệ, chúng tôi cũng đưa cho con 15.000 nhân dân tệ. Mùa đông, chúng tôi đều tự bỏ tiền để mua than sưởi ấm cho con. Con dâu nói xe máy điện đã cũ, chúng tôi lại đưa cho con 2.000 nhân dân tệ để mua xe mới. Còn chưa kể chi phí sinh hoạt hàng ngày, chúng tôi đã chi hơn 10.000 nhân dân tệ cho việc điều trị y tế của con. Trong sáu năm kể từ khi con trai chúng tôi qua đời, chúng tôi đã chu cấp cho con dâu gần 100.000 nhân dân tệ. Thực tế, con dâu có khoản tiền trợ cấp tử tuất của con trai, trước đây các con đều tự kiếm sống, tiền con trai kiếm được đều đưa về cho con dâu quản nên con dâu không thiếu tiền. Mặc dù gia đình chúng tôi chỉ là một gia đình bình thường, thu nhập cũng không phải quá cao. Nhưng vì tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nên chúng tôi đối xử với con dâu như con gái ruột, không để con phải làm bất cứ việc nhà nào, kể cả rửa bát. Đôi khi tôi bận đến nỗi không có thời gian rửa bát, dù bát đĩa có chất đống thế nào đi nữa, tôi cũng không nỡ để con dâu làm. Nếu con không quét sân, tôi cũng không phàn nàn. Con dâu cũng tin vào Đại Pháp, và chỉ trong một thời gian ngắn bệnh ung thư vú của con đã được chữa khỏi.
Sau này con dâu tôi tái hôn, chồng mới của con dâu cơ bản là thay thế vị trí của con trai tôi. Tôi vẫn đối xử với con như trước đây, có đồ ăn ngon, tôi không ăn, tôi luôn nghĩ đến gửi cho chúng trước. Có những lúc con dâu tôi không vui, một lời cũng chẳng buồn nói, tôi liền làm như không nhìn thấy, trong lòng thầm nhẩm ba chữ: Chân-Thiện-Nhẫn. Chồng mới của con dâu cũng vậy, khi cháu không tìm được việc làm, tôi bảo cháu đến Đông Trang đào ít dược liệu, con dâu tôi cũng đi cùng. Tôi liền chủ động nấu cơm cho chúng ăn. Một gia đình đặc thù như của chúng tôi giờ đây rất hòa thuận, ai không hiểu rõ thì sẽ nghĩ chúng tôi là một gia đình ruột thịt đong đầy yêu thương.
Tôi muốn chia sẻ với mọi người về phúc phận mà Pháp Luân Đại Pháp đã mang đến cho gia đình đặc biệt của chúng tôi. Tạ ơn Sư phụ đã truyền Đại Pháp cao đức. Cảm ân Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi vận mệnh của tôi, nhờ có Sư phụ đã mang lại sự ấm áp và hạnh phúc cho gia đình tan vỡ của tôi. Con xin khấu tạ Sư ân!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/30/大法成就了我这一家人-501965.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/22/232393.html



