Dụng tâm tu luyện tinh tấn
Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc
[MINH HUỆ 24-10-2025] Tháng 4 năm 1996, khi tôi đang học trung học, một người bạn cùng lớp tại Học viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân đã viết thư cho tôi, chia sẻ về việc tìm thấy cuốn sách Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Đại Pháp trong thư viện, cuốn sách tiết lộ rất nhiều thiên cơ, và cậu ấy khuyên tôi hãy tìm đọc.
Một buổi trưa, trong khi đang ngủ trưa tại ký túc xá của trường, tôi nhìn thấy một quả cầu ánh sáng tròn, trông giống như mặt trời hoặc mặt trăng. Nó sáng đến mức tôi chớp mắt liên tục. Một người bạn cùng lớp chỉ vào tôi và nói: “Nhìn mắt cậu ấy kìa, cậu ấy đang chớp mắt nhanh quá!” Tôi rất bối rối và tự hỏi tại sao mình lại nhìn thấy quả cầu ánh sáng đó.
Cuối tuần đó, tôi đến nhà mẹ nuôi. Tôi biết bà tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, và hy vọng bà có thể giải đáp nhiều thắc mắc của tôi. Bà nói: “Đợi đến khi con thi đại học xong, mẹ sẽ cho con xem cuốn Chuyển Pháp Luân,hiện tại cuốn sách đang được người thân mượn rồi. Pháp Luân Đại Pháp thực sự là Pháp môn cao tầng.”
Tháng 7 năm 1996, sau khi thi xong, tôi nóng lòng trở về nhà mẹ nuôi để được xem cuốn Chuyển Pháp Luân. Tôi đã đọc cuốn sách một mạch từ đầu đến cuối, và cảm thấy trong đó chứa đựng nhiều thiên cơ. Trước đây, tôi từng đọc một số bài báo về những bí ẩn chưa có lời giải của nhân loại, và tôi có rất nhiều câu hỏi. Nhưng sau khi đọc Chuyển Pháp Luân, nhiều câu hỏi của tôi đã được giải đáp. Còn nhiều điều nữa mà tôi chưa thể hiểu hết, nhưng bất cứ khi nào gặp vấn đề, tôi đều tìm thấy câu trả lời trong Chuyển Pháp Luân.
Tôi nhớ lại ngày mình nhìn thấy mặt trời và mặt trăng trong khi nhắm mắt. Sư phụ giảng:
“Có người nói: Tôi thấy được Mặt Trời, [hoặc] tôi thấy được Mặt Trăng. Thật ra, chư vị không thấy được Mặt Trời, [cũng] không thấy được Mặt Trăng. Vậy điều mà chư vị nhìn thấy là gì? Chính là đường thông của chư vị.” (Bài giảng thứ hai,Chuyển Pháp Luân )
Khi tôi dụng tâm tu luyện, Sư phụ đã an bài con đường tu luyện cho tôi: Tôi đỗ vào trường y. Tôi học Pháp tinh tấn và luyện công. Thói quen của tôi là sau giờ nghỉ trưa, tôi về phòng và đọc sách Chuyển Pháp Luânnửa giờ sau đó ngủ trưa. Ngay khi vừa chợp mắt, tôi cảm thấy nguyên thần của mình bay lên nhanh chóng, như tia chớp, và tôi cũng cảm thấy đau nhói ở gốc tai. Sư phụ giảng trong Chuyển Pháp Luân:)
“Có người cảm giác như phi ngựa, có người [như] đang bay, có người [như] đang chạy…” (Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân)
Tôi nhận ra những gì Sư phụ giảng đều là sự thật! Thông qua việc học Pháp không ngừng, các Pháp lý mới liên tục triển hiện trước mắt tôi. Tôi nghĩ: “Trời ơi, đây đều là thiên cơ, bí mật trong những bí mật!” Niềm vui không thể diễn tả bằng lời, vì tôi đã có thể liễu giải được những Pháp lý thâm sâu như vậy!
Ngày nào tôi cũng thức khuya dậy sớm để luyện công. Tôi đi ngủ lúc nửa đêm và dậy lúc 3 hoặc 4 giờ sáng. Tôi ra công viên luyện công, bất kể thời tiết xấu thế nào. Có lần trời mưa to, nhưng tôi không mang theo gì để che mưa—trước khi luyện công xong, quần áo tôi đã khô. Vào thời điểm đó, tôi nhẩm Pháp cả ngày. Tôi đắm mình trong Đại Pháp. Khi gặp mâu thuẫn, tôi hướng nội và cảm thấy mình đề cao rất nhanh.
Kể từ khi bắt đầu tu luyện, tôi luôn chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn và ở đâu cũng làm người tốt. Ở trường, tôi không bao giờ gian lận trong thi cử. Hơn mười năm sau, giáo viên vẫn nhớ đến tôi tại buổi họp lớp; tôi đã tiết kiệm sinh hoạt phí của mình để giúp các bạn học có hoàn cảnh khó khăn đóng học phí; khi ký túc xá nhân viên bị cháy, tôi là người đầu tiên lao đến hiện trường để dập lửa; tôi thường cho tiền người ăn xin, trong khi bản thân chỉ ăn những món đạm bạc: hai chiếc bánh bao hoặc một bát mì.
Xả bỏ chấp trước
Có lẽ việc học Pháp tinh tấn đã đặt định nền tảng vững chắc, nên tôi đã có thể đột phá khỏi cái tình của con người khi cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp bắt đầu vào ngày 20 tháng 7 năm 1999.
Khi bắt đầu tu luyện, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lại bức hại người dân chỉ vì họ muốn làm người tốt chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi cuộc bức hại bắt đầu, tôi mất liên lạc với các đồng tu khác, và tôi tự hỏi mình nên làm gì.
Lúc đó tôi đang là thực tập sinh tại một bệnh viện. Chứng kiến cách ĐCSTQ vu khống Pháp Luân Đại Pháp trên các phương tiện truyền thông, tôi ngộ ra mình cần bước ra, đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện và nói với mọi người rằng Đại Pháp là tốt. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ là chân chính nhất. Tôi hiểu rằng mình vẫn chưa đạt đến tiêu chuẩn tu luyện, nhưng tôi muốn đến Bắc Kinh để nói với người dân thế giới rằng Đại Pháp là tốt!
Ngày hôm sau, tôi lên đường. Trên đường đi, tôi gọi điện cho mẹ nuôi và nói với bà rằng tôi đang đến Bắc Kinh. Bà khuyên tôi không nên đi, và nói điều gì đó khiến tôi dừng lại. Tôi đã không đủ kiên định, vì vậy tôi đã từ bỏ kế hoạch đến Bắc Kinh để chứng thực Pháp. Sau đó, nước mắt tôi tuôn rơi như mưa, nhưng tôi không thể giải thích tại sao.
Sau nhiều năm, tôi đã minh bạch: Việc chứng thực vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp là thệ ước tôi đã ký từ tiền sử! Vào khoảnh khắc quan trọng nhất đó, tôi đã từ bỏ việc hoàn thành sứ mệnh của mình—tại không gian khác, chân ngã của tôi, vốn đã viên mãn, đang khóc! Sau trải nghiệm này, tôi hiểu rằng mình nên dĩ Pháp vi Sư và phải có tín tâm kiên định. Vào thời điểm quan trọng, tôi nên dùng tiêu chuẩn của Đại Pháp để đo lường bản thân và buông bỏ những chấp trước người thường. Điều này đã đặt định một nền tảng vững chắc—sau đó tôi đã quyết tâm đến Bắc Kinh để chứng thực rằng Đại Pháp là tốt, và tôi đã đi hai lần.
Bởi đến Thiên An Môn ở Bắc Kinh để chứng thực Pháp, tôi đã bị giam giữ phi pháp tại trại tạm giam, trung tâm tẩy não, trung tâm cai nghiện ma túy và trại lao động cưỡng bức tổng cộng 11 lần. Tôi vẫn kiên định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và chưa bao giờ dao động. Tôi đã có thể buông bỏ sinh tử, và sau khi được trả tự do, tôi trở lại cuộc sống bình thường trong khi vẫn làm ba việc.
Sau khi được trả tự do khỏi nhà tù, để trang trải cuộc sống, tôi đã đến thành phố Thượng Hải và tìm được việc làm. Là người tu luyện, dù ở đâu cũng là người tốt. Tôi nghiêm khắc yêu cầu bản thân theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi không bao giờ kén chọn công việc. Tôi làm việc chăm chỉ, tận tâm và nhiều lần được công nhận là quản lý xuất sắc, cũng như được khen thưởng vì những đóng góp nổi bật. Thu nhập của tôi cũng tăng đều đặn. Trong một hoạt động tập thể của nhóm, trước mặt lãnh đạo công ty và các đồng nghiệp, tôi đã hát các bài hát của Đại Pháp và giảng chân tướng về cuộc bức hại. Họ dần dần nhận ra rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Trước khi nghỉ việc, tôi đã có cuộc trò chuyện với chủ tịch công ty. Tôi nói rõ với ông ấy rằng người tu luyện hành xử theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn và là người chính trực. Khi giảng chân tướng cho ông ấy, tôi không hề lo lắng về sự an toàn của mình. Cuối buổi nói chuyện, ông thốt lên: “Cậu thật tốt bụng!”
Trước khi tôi rời công ty để khởi nghiệp kinh doanh riêng, công ty cũ đã đầu tư vào các đồng nghiệp khác nhưng lại không đầu tư cho tôi. Bởi là nhân viên lâu năm nên tôi cảm thấy rất buồn và nảy sinh tâm oán hận. Các vấn đề cứ thế nối tiếp nhau xuất hiện. Khi phát tiền thưởng cuối năm, có một khoản tiền thưởng nhóm. Nhóm của chúng tôi chỉ có hai người và tiền thưởng nhóm là 30.000 nhân dân tệ. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ chia đều cho hai người. Tuy nhiên, chủ tịch nói: “Của cậu 5.000 tệ đây.”
Mặc dù không nói lời nào, nhưng trong tâm tôi lại dậy sóng. Tôi tự nhủ: “Trong số 30.000 tệ tiền thưởng, lẽ ra mình phải nhận được 15.000 tệ, nhưng lại chỉ nhận được 5.000. Họ đã khấu trừ phần đáng lẽ thuộc về mình, đúng là họa vô đơn chí.”
Khi hướng nội, tôi nhận ra mình vẫn còn chấp trước vào lợi ích cá nhân. Tôi tự nhủ: “Mình là người tu luyện, phải có tâm đại nhẫn.” Đại Pháp đã ban cho tôi sức mạnh, tôi đã buông bỏ oán hận và không ghét bỏ bất kỳ ai—thay vào đó tôi tràn đầy lòng từ bi.
Tu luyện tinh tấn và giảng chân tướng
Tôi có một ý tưởng: Tôi muốn trở về quê nhà để giảng chân tướng về cuộc bức hại cho mọi người và hoàn thành sứ mệnh của một đệ tử Đại Pháp.
Tôi thành lập công ty riêng. Ban đầu, tôi lo lắng công việc bận rộn ở công ty sẽ ảnh hưởng đến khả năng giảng chân tướng của mình. Nhờ học Pháp thâm sâu và đặc biệt là sự khích lệ của các đồng tu, chúng tôi bắt đầu giảng chân tướng trực diện cho mọi người và giúp họ thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Chỉ cần chúng ta có nguyện vọng giảng chân tướng cho chúng sinh, Sư phụ sẽ an bài cho chúng ta. Do đó, tôi luôn gặp được những người sẵn lòng lắng nghe chân tướng.
Tôi và một đồng tu khác vừa ăn xong thì gặp một người phụ nữ bước vào sảnh để trú mưa. Chúng tôi đã giảng chân tướng cho cô ấy và giúp cô ấy làm tam thoái. Trước đây, tôi từng nói với cô ấy và chồng cô về Pháp Luân Đại Pháp, nhưng họ không đồng ý thoái đảng. Bởi gặp lại cô ấy, tôi cảm thấy đây là an bài của Sư phụ. Lần này cô ấy tiếp nhận những gì chúng tôi nói và đồng ý thoái đảng cùng các tổ chức liên đới của nó. Cô ấy đã về nhà và quay lại cùng chồng, và chúng tôi cũng giúp anh ấy làm tam thoái.
Sau khi một bà cụ ngoài 80 tuổi biết được chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, bà đã bắt đầu tu luyện. Bà rất tinh tấn tu luyện. Bà nói với tôi rằng niềm tin của bà đối với tôi bắt nguồn từ những hành động tốt bụng của tôi. Vào một ngày mưa, tôi đã che ô giúp bà đi bộ về nhà. Bà nói: “Cậu là giám đốc điều hành, vậy mà cậu thật dễ gần.” Tôi nói với bà rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và bảo bà hãy nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!”, điều này có thể giúp bà tránh được nguy hiểm và đắc phúc báo. Tôi cũng tặng bà một cuốn Chuyển Pháp Luân. Bà rất chân thành và chuyên tâm tu luyện.
Sứ mệnh của chúng ta là vĩ đại và mang tính lịch sử, do vậy không có lý do gì để chúng ta không cứu độ chúng sinh. Chúng ta nên dùng chính niệm và trí huệ tu xuất từ Đại Pháp và tận dụng mọi cơ hội để trợ Sư cứu người. Tôi cảm thấy rất nhiều người đang chờ đợi chúng ta. Chỉ có tinh tấn thực tu, tôi mới không phụ lòng từ bi khổ độ của Sư phụ. Chỉ có tu luyện tinh tấn, tôi mới không phụ sự tin tưởng mà chúng sinh gửi gắm nơi chúng ta.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/24/499126.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/20/232376.html



