Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi được tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 22-12-2025] Năm 1996, khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Sư phụ đã tiêu nghiệp cho tôi. Tôi bị nôn suốt hai ngày hai đêm và còn bị sốt. Tôi không lo lắng, dù khó chịu đến mấy, tôi đều vượt qua được. Hễ ngớt nôn tôi liền luyện công, vì tôi biết đây là Sư phụ đang giúp tôi tịnh hóa thân thể và tiêu nghiệp.
Sau khi được tịnh hóa, ngoại trừ bệnh ngoài da đã đỡ được 90%, tất cả các bệnh khác của tôi đều khỏi hoàn toàn. Tôi cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng và tràn đầy năng lượng, chỉ là người tôi gầy đi nhiều. Thế giới quan của tôi thay đổi, và tôi cảm thấy mình như một người hoàn toàn khác. Đây là phúc báo đầu tiên tôi nhận được sau khi bắt đầu tu luyện: Tôi cảm thấy như được tái sinh.
Vào những ngày cuối tuần, tôi thường đi ra ngoài để hồng Pháp cho mọi người. Tôi thấy bản thân sống có mục đích, có hy vọng vào tương lai, và tôi biết cân nhắc từng suy nghĩ và hành động của mình theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp. Vì vậy mỗi ngày tôi đều cảm thấy mãn nguyện, vui vẻ và hạnh phúc. Đắm mình trong ánh quang của Pháp, tôi có thể làm những việc tốt mà không cầu danh.
Ví dụ, ngoài việc giảng dạy, tôi còn phụ trách công tác vệ sinh cho toàn trường. Trường tôi có nhà vệ sinh trong nhà dành cho giáo viên, còn nhà vệ sinh của học sinh thì ở ngoài trời. Mùa đông, khi nhiệt độ giảm xuống -20, -30 độ, nhà vệ sinh ngoài trời cần phải đục băng nước tiểu. Lãnh đạo nhà trường yêu cầu các thầy giáo trong tổ thể dục làm việc này, nhưng không ai muốn làm, họ nói rằng việc này vừa bẩn vừa nhọc. Khi không có ai tình nguyện, tôi đã lặng lẽ làm. Trời lạnh, đục băng nước tiểu bắn tung tóe khắp nơi, nhưng tôi vẫn dọn dẹp sạch sẽ, không oán thán một lời, để các em có thể sử dụng nhà vệ sinh dễ dàng hơn.
Một lần khác, nhà vệ sinh trong nhà bị tắc, chất thải từ cống trào ngược lên, tràn ra khắp sàn nhà không còn chỗ đặt chân. Nhà trường đã cố thuê người sửa chữa, nhưng không ai chịu nhận việc này. Hiệu trưởng rất lo lắng. Tôi nghĩ, là một người tu luyện, tôi nên nghĩ cho người khác trong những tình huống như vậy. Tôi nên làm theo lời dạy của Sư phụ. Nếu người khác không làm, tôi sẽ làm. Khi mọi người đã về hết, tôi mượn giáo viên chủ nhiệm hai cái xô. Cô ấy ngỏ ý muốn giúp, nhưng tôi bảo cô ấy: “Em đã dạy cả ngày rồi, chắc mệt lắm. Mau về nhà nghỉ ngơi đi. Chị làm được mà.” Tôi dọn dẹp hơn hai tiếng đồng hồ mới xong. Khi về đến nhà, tôi vẫn ngửi thấy mùi hôi trên người mình, cơm tối cũng không ăn nổi.
Ngày hôm sau, hiệu trưởng biết chuyện vô cùng cảm động. Ông nói rằng tu luyện Pháp Luân Đại Pháp có thể khiến một người trở nên tốt đến như vậy sao. Sự thay đổi này ở bản thân tôi là một phúc báo khác mà tôi nhận được nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Trước khi tu luyện, tôi là một người rất độc đoán, không chịu lùi bước ngay cả khi mình sai. Tôi rất cứng đầu, kiêu ngạo và có tâm tranh đấu mạnh mẽ. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi hiểu lời Sư phụ giảng:
“…là một người luyện công, thì cần làm được ‘đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu’…” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)
Các đồng nghiệp thấy biểu hiện của tôi đều tin rằng tu luyện Pháp Luân Đại Pháp có thể cải biến con người. Nên trong công việc, tôi luôn yêu cầu bản thân tuân theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn, và mọi người đều nói Pháp Luân Đại Pháp là tốt.
Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu bức hại các học viên, cấp trên đã ra lệnh cho lãnh đạo nhà trường “chuyển hóa” tôi, nhưng họ nói: “Làm sao có thể ‘chuyển hóa’ một người tốt như vậy? Chúng tôi sẽ chuyển hóa cô ấy thành gì chứ?” Vậy nên họ vẫn luôn không bức hại tôi quá mức.
Tôi vẫn luôn yêu cầu bản thân tuân theo các tiêu chuẩn của một người tu luyện. Tuy nhiên, tôi có tâm sợ hãi rất nặng do những điều đã trải qua trong thời Cách mạng Văn hóa trước đây. Cha tôi bị gắn nhãn “đi theo chủ nghĩa tư bản” và tôi bị đuổi học trong tám tháng, nên tôi hiểu rõ một khi ĐCSTQ nhắm vào ai thì nó sẽ tàn nhẫn thế nào. Lãnh đạo nhà trường sợ tôi sẽ đến Bắc Kinh thỉnh nguyện, nên đã cử người theo dõi tôi và không cho tôi về nhà. Kỳ nghỉ đông vừa mới bắt đầu, nhưng tôi phải ở lại trường. Việc học Pháp, luyện công của tôi bị gián đoạn, và tôi bị mất liên lạc với các đồng tu. Tôi buồn bã, tâm trạng tồi tệ, và thiếu chính niệm. Những ngày đó thật khó khăn để vượt qua.
Năm 2011, một số đồng tu bị bắt giữ phi pháp và họ khai ra tôi. Nhà tôi bị cảnh sát lục soát, sách Đại Pháp và tài liệu giảng chân tướng của tôi bị tịch thu, còn tôi bị bắt và bị đưa đến đồn cảnh sát. Sau đó tôi bị chuyển đến một trại tạm giam.
Trong buồng giam chỉ có hai học viên, còn lại là các tù nhân người thường, phạm tội mại dâm, ma túy, trộm cắp, đánh nhau, buôn người, v.v. Việc giảng chân tướng cho họ thật không hề dễ dàng. Một số người từ chối lắng nghe, và tôi chỉ giúp được vài người thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Tại sao lại như vậy? Tôi nhận ra đó là vì tôi đã coi thường họ. Tôi nghĩ rằng họ là cặn bã của xã hội, thay vì xem họ là những sinh mệnh đáng thương đang hy vọng được cứu.
Tôi bị thẩm vấn hai lần, nhưng tôi luôn giữ im lặng. Cảnh sát rất tức giận và liên tục nói: “Bà phải bị kết án!” Tôi nghĩ: “Những gì các người nói đều không được tính. Sư phụ của ta mới là người quyết định.” Ngay lúc bước vào trại tạm giam, tôi đã phát một niệm—rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào, tôi cũng không làm liên lụy đến các đồng tu, và cầu Sư phụ gia trì chính niệm cho tôi.
Trong trại tạm giam, tôi cầu xin Sư phụ cứu tôi ra, vì đây không phải là nơi dành cho người tu luyện. Tôi muốn học Pháp, muốn ra ngoài nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp. Cứ như vậy, dưới sự bảo hộ của Sư phụ và nỗ lực của gia đình, tôi đã bước ra khỏi trại tạm giam sau 19 ngày. Sau khi tôi được thả, vì lo sợ cảnh sát sách nhiễu, gia đình tôi đã bảo tôi đi xa.
Trong những ngày tháng ở nơi đất khách quê người, Sư phụ đã an bài cho một đồng tu tìm thấy tôi và chúng tôi học Pháp cùng nhau. Tôi cũng có thể kịp thời đọc được kinh văn, tuần san, và nhận được tài liệu giảng chân tướng, tiền chân tướng. Trong thời gian này, tôi đã trải qua quan nghiệp bệnh nghiêm trọng. Khi tôi sắp có ý định từ bỏ, các đồng tu đã đến giúp tôi. Họ phát chính niệm, giúp tôi hướng nội, và học Pháp cùng tôi. Họ động viên tôi: “Chỉ cần chị tín Sư tín Pháp, Sư phụ sẽ chăm lo cho chị.”
Sư phụ lại một lần nữa cứu mạng tôi, giúp tôi cuối cùng cũng vượt qua quan nghiệp bệnh, bước đi vững vàng cho đến hôm nay. Con xin cảm tạ Sư phụ vì sự cứu độ của Ngài! Cảm ơn các đồng tu đã giúp đỡ!
Tôi tu luyện đã được 29 năm. Nếu không có sự bảo hộ của Sư phụ suốt chặng đường này và sự giúp đỡ vô tư của các đồng tu, tôi sẽ không bao giờ vượt qua được nghiệp bệnh lớn và sự bức hại của cựu thế lực. Sẽ không thể có tôi của ngày hôm nay. Phúc báo này to lớn biết nhường nào!
Mỗi khi nghĩ về những gian nan vất vả mà Sư phụ gánh chịu, nước mắt tôi lại không ngừng tuôn rơi. Sư phụ đã ban cho tôi một cuộc đời mới—từ một người đầy nghiệp lực, tôi đã biết được cách hướng nội khi đối mặt với ma nạn. Phật ân của Sư phụ vĩ đại biết bao!? Con chỉ có thể làm theo lời dạy của Ngài, tu luyện bản thân cho tốt, và làm tốt ba việc, để san sẻ phần nào gánh nặng cho Sư phụ.
Con xin cảm tạ Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/22/502545.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/27/232446.html


