Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 13-12-2025] Một lần ở chợ nông sản, tôi phát tài liệu chân tướng cho một người. Ông ta hỏi đó là gì, tôi nói: “Ông xem đi thì sẽ biết”. Ông ta nói: “Đây có phải là tài liệu của Pháp Luân Công không? Nếu đúng thì tôi sẽ dùng; nếu không phải thì tôi không lấy. Đảng Cộng sản toàn là dối trá.” Tôi rất vui mừng khi thấy thế nhân đang thức tỉnh. Chúng ta là những đệ tử Đại Pháp trợ giúp Sư phụ, là những người hạnh phúc nhất, đang làm những việc ý nghĩa nhất, chúng ta là niềm hy vọng cho sự đắc cứu của chúng sinh.

Tôi là một nữ công nhân làm việc trong nhà máy, cũng là một bệnh nhân mạn tính nổi tiếng của nhà máy. Tôi từng bị sỏi mật khi còn trẻ, sau khi tôi cắt bỏ túi mật, bệnh lại tái phát; do bị hậu sản, mùa hè tôi thường mặc áo khoác bông, đội mũ và đeo găng tay. Tôi chỉ học hết tiểu học, còn chồng tôi là một người trí thức. Tôi cưới ông ấy là để cứu ông khi ông đang cảm thấy tuyệt vọng. Ông ấy hơn tôi 14 tuổi, đã từng kết hôn và có một con gái. Gia đình ông rất khó khăn, quần áo ông mặc khi cưới đều là quần áo cũ. Thế nhưng ông ấy lại đối xử không tốt với tôi. Ông ấy nói rằng tôi không phải là tình yêu đích thực của ông, ông lạnh nhạt với tôi, cũng không tử tế với bố mẹ tôi. Tôi cảm thấy mệt mỏi cả tâm lẫn thân. Khi thân tâm chịu đựng đến giới hạn, tôi đã nghĩ đến việc xuất gia. Tôi ngước nhìn lên trời và thở dài, giá như có công pháp có thể tu luyện trong người thường mà không cần xuất gia thì tốt biết bao!

Một buổi sáng đầu tháng 12 năm 1997, con trai tôi thức dậy và nhìn thấy một người rất cao trong phòng khách. Thật đúng lúc, chủ tịch công đoàn nhà máy đã bảo chúng tôi xem một video về Sư phụ Pháp Luân Công giảng Pháp và dạy công. Khi con trai tôi cầm cuốn sách Pháp Luân Công, cháu nhìn thấy bức ảnh của Sư phụ trong sách cháu liền nói rằng đó là người rất cao mà cháu đã từng nhìn thấy. Tôi cảm thấy Sư phụ đang quản mình rồi, vì vậy tôi đã nguyện sẽ bắt đầu tu luyện. Sau khi tu luyện, những căn bệnh lâu năm của tôi đã được chữa khỏi, tôi trở nên khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần, vui vẻ mỗi ngày và không còn thở dài nữa. Khi gặp mâu thuẫn, tôi hướng nội tìm và tu dưỡng bản thân, gia đình tôi cũng đã trở nên hòa thuận. Chồng tôi nhận thấy những thay đổi ở tôi và rất ủng hộ việc tôi tu luyện. Hiện tại tôi đã ngoài 70 tuổi, nhưng làn da tôi vẫn trắng hồng và rất ít nếp nhăn, mọi người không tin tôi đã nhiều tuổi đến vậy.

Hàng ngày tôi thức dậy lúc 3 giờ sáng để luyện công, từ đó trở đi không hề gián đoạn. Mặc dù đã hơn 70 tuổi, da dẻ tôi vẫn trắng và hồng hào, người khác đoán tôi chỉ ngoài 50 tuổi. Đây là lợi ích mà việc tu luyện Đại Pháp đã mang lại cho tôi. Tôi quanh năm kiên trì ra ngoài giảng chân tướng, khi người khác hỏi tuổi tôi, họ đều không tin và nói rằng tôi trông chỉ khoảng hơn 50 tuổi. Họ nói: “Trông dì rất khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng, làn da trắng hồng, chúng tôi tin những gì dì nói, dì chính là chân tướng.”

Một ngày năm 2020, tôi đang ngồi trên xe buýt thì thấy một chàng trai trẻ chạy từ phía trước tới lên xe và ngồi phía sau tôi. Lúc đó, tôi đang tranh thủ thời gian để học thuộc lòng cuốn “Hồng Ngâm III” (bản viết tay). Cậu ấy chào tôi và nói: “Dì ơi, dì cũng thích làm thơ à? Cháu cũng thích làm thơ lắm. Hay là mình kết bạn qua thư được không dì? Dì đọc thơ của cháu rồi cho cháu lời nhận xét được không dì?” Tôi nói tôi không biết làm thơ, tôi đang học thuộc lòng kinh văn Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đã giảng chân tướng cho cậu ấy: Tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, trước đây sức khỏe tôi rất yếu, tôi đã thử đủ mọi phương pháp để chữa trị, nhưng không phương pháp nào hiệu quả. Chỉ có phương pháp tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là có hiệu quả. Dù là Phật giáo, Đạo giáo hay Kitô giáo thì đều nằm trong phạm vi Chân-Thiện-Nhẫn. Làm người chúng ta đều phải lấy tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để tự yêu cầu bản thân, để không làm điều sai trái. Nếu luôn ghi nhớ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, thì công việc sẽ thuận lợi, tiền đồ tươi sáng, gia đình hạnh phúc, cha mẹ sức khỏe dồi dào.

Cậu ấy cũng kể cho tôi một vài điều về bản thân, cậu ấy đang theo học đại học, chưa có bạn gái, làm việc rất chăm chỉ và rất hiếu thuận với bố mẹ. Tôi nói với cậu ấy rằng vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là giả. Pháp Luân Công đã được hồng truyền khắp thế giới, nhưng chỉ ở Trung Quốc là bị đàn áp và bức hại, tôi còn nói rõ với cậu ấy một số chân tướng cơ bản. Mọi người trên xe buýt đều lắng nghe, hai chúng tôi nói chuyện thân thiết như những người bạn cũ. Tôi khuyên cậu ấy làm tam thoái để đảm bảo bình an, tôi hỏi họ tên cậu ấy là gì, cậu ấy đọc từng chữ từng chữ cho tôi ghi. Cậu ấy nói: “Dì ơi, cháu hoàn toàn đồng ý với tất cả những gì dì nói, cháu sẽ ghi nhớ lời dì dặn.” Tôi nói rằng nếu nhớ lời tôi nói thì cậu sẽ có một tương lai tốt đẹp. Cậu ấy chuẩn bị xuống xe buýt, tại cửa xe, cậu ta tỏ vẻ như vừa tìm thấy kho báu. Cậu ta kính cẩn lễ phép nói với tôi cháu tên là… Tôi thấy cậu ấy chạy ngược trở lại sau khi xuống xe buýt, chỉ cách đó một trạm thôi. Cậu ấy chính là đến gặp tôi để nghe chân tướng! Tôi rất vui mừng cho cậu ấy và thầm cảm ơn Sư phụ trong lòng.

Mùa xuân năm 2021, trong thời kỳ dịch bệnh, tôi đi phát tài liệu. Có hai người đang trò chuyện ở đó, tôi đã tặng họ mỗi người một bộ tài liệu khác nhau. Mùa hè năm đó, tôi lại tình cờ gặp họ ở cùng một chỗ, cùng với một vài người khác. Một người trong số họ nhìn thấy tôi và nói lớn: “Pháp Luân Công thật tuyệt vời! Chúng cháu đã đọc tài liệu dì tặng rất nhiều lần rồi, nội dung rất hay và có đạo lý có chứng cứ. Đảng cộng sản thật xấu xa!” Cậu ấy hiểu rất rõ về tà Đảng Cộng sản, cậu ấy là một người minh bạch đạo lý. Tôi nói: Đúng vậy, Đảng Cộng sản đã làm quá nhiều điều xấu, khi Trời diệt Trung Cộng, trời sẽ xử lý nó, vậy không nên làm vật mai táng cùng với nó. Tôi đang chuẩn bị khuyên họ thoái đảng, thoái đoàn, thoái đội. Ngay lúc đó một chiếc xe cảnh sát chạy đến trước mặt, một cảnh sát từ trong xe nhảy ra, lao đến trước mặt chúng tôi dùng điện thoại di động để chụp ảnh, tình hình lúc đó rất căng thẳng. Một số người lập tức bỏ đi, nhưng tôi không sợ, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: Ta không thuộc quyền các ngươi quản, không ai có thể động đến ta. Tôi tiếp tục giúp họ làm tam thoái. Hóa ra việc của viên cảnh sát không liên quan gì đến chúng tôi.

Về sau trong lúc giảng chân tướng, khi gặp phải những tình huống tương tự, tôi đều phát chính niệm, khẳng định rằng mối nguy hiểm đó không liên quan gì đến tôi. Ở đâu có tà ác chứ, bạn sợ hãi thì tà ác chính là nằm ngay trong tâm bạn.

Ở chỗ chúng tôi có một khu chợ nông sản rất lớn, tôi và đồng tu B thường đến đó để phát tài liệu và giảng chân tướng, vì bà ấy phải chăm sóc bốn thế hệ nên mỗi ngày chỉ ra ngoài mua thức ăn hai tiếng đồng hồ. Hai chúng tôi phối hợp rất tốt. Mỗi lần phát phần tài liệu cuối cùng, tôi đều rất trân quý chúng, không dễ dàng đưa ngay, phải nhìn cho đúng người rồi mới đưa. Có lần, một người đàn ông khoảng 50 tuổi đang mua táo, tôi cũng muốn mua một ít, ông ấy nói cho tôi biết loại táo nào ngon. Tôi nói: “Ông là người có nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống, chắc chắn rất có trách nhiệm với gia đình, tôi tặng ông cuốn sách nhỏ trân quý này.” Ông ta từ chối và nói: “Tôi đâu có thời gian mà xem.” Tôi kiên trì nói: “Xem cái này tốt cho ông mà.” Ông ta cầm lấy, liếc nhìn “Tờ San Minh Huệ”, rồi thốt lên: “Hả?! Các người có biết tôi làm nghề gì không? Tôi là người phụ trách Văn phòng 610! Tôi chuyên bắt giữ các người!” Tôi không hề sợ hãi khi nghe điều đó. Tôi nói: “Người ta nói đây là một chức vụ có tỷ lệ tử vong cao, tôi nghĩ đó là một công việc có thể tạo nghiệp, nhưng cũng có thể tích đức, bức hại người tốt sẽ tạo nghiệp lớn, trong khi bảo vệ người tốt và đệ tử Đại Pháp thì sẽ tích được đại đức! Tôi cảm thấy ông không có vẻ là người xấu.” Vừa nghe tôi nói xong, ông ta lập tức đổi ý: “Thôi được, hôm nay tôi sẽ không bắt bà nha!” Ông ta bỏ những quả táo vào giỏ xe máy, rồi ngồi lên yên xe và lướt điện thoại. Những người xung quanh đều sợ hãi và im lặng. Tôi hoàn toàn không sợ hãi trong suốt quá trình đó bởi vì tôi đang cứu người và làm điều tốt cho ông ta. Vì vậy, trong suốt những năm qua, tôi chưa từng gặp ai báo tôi cho cảnh sát, kỳ thực tất cả đều là nhờ có Sư phụ đã bảo hộ tôi.

Còn có một lần nữa điều rất kỳ diệu đã xảy ra: tôi lên một chung cư để phát tài liệu, vừa lên tới tầng hai, đang chuẩn bị đưa tay đặt tài liệu thì cửa mở, một đôi tay thò ra, tôi liền thuận tay đưa tài liệu cho người đó, nói: “Tặng ông cuốn sách quý.” Ông ấy nhận rồi vào phòng đọc, cũng không đóng cửa. Việc nhận tài liệu diễn ra liền mạch, không một khe hở, cứ như đã hẹn trước vậy, chính xác đến từng giây, tự nhiên vô cùng.

Đặc biệt là trong thời kỳ dịch bệnh, trong lòng tôi rất lo lắng, chỉ muốn mọi người thế gian minh bạch chân tướng và được cứu độ. Khoảng 6 giờ chiều, tôi mang một túi tài liệu lớn, trời mưa, lúc to lúc nhỏ. Tôi mặc áo mưa và đi xe đạp, trên đường không có ai, nhưng các cửa hàng hai bên vẫn mở cửa. Tôi đã phát tài liệu chân tướng cho từng cửa hàng, đầu tiên tôi phát tài liệu đến từng cửa hàng bên phải, sau đó lần lượt phát đến từng cửa hàng bên trái. Tôi đã nói với tất cả họ: “Để đảm bảo bình an trong thời kỳ dịch bệnh, xin hãy vui lòng xem thật kỹ tài liệu này.” Họ đều bày tỏ lòng biết ơn tôi, một số người thậm chí còn hỏi liệu họ có thể trả tiền cho tôi không. Tôi đi từ quận này sang quận khác trong thành phố như vậy, sau khi phân phát hết tài liệu, toàn thân tôi cũng ướt sũng. Nhưng tôi vui mừng vì chúng sinh đã minh bạch được chân tướng.

Trên đây là thể hội của cá nhân tôi, nếu có điều gì không đúng mong được từ bi chỉ chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/6/232194.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/6/232194.html