Sư phụ dạy tôi làm người tốt
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Sơn Đông
[MINH HUÊ 09-10-2025] Tôi năm nay đã hơn 70 tuổi và đã tu luyện được 28 năm. Tôi muốn nói với thế nhân rằng người tu luyện chân chính là người chiểu theo pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp, tu tâm hướng thiện, tu thành bậc Chính Giác vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã, phản bổn quy chân, trở về gia viên trên Thiên Quốc. Sau đây, tôi sẽ chia sẻ những sự việc nhỏ trong quá trình tu luyện của mình, để chứng minh việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi không giống như những tuyên truyền mà tà đảng Trung Cộng đã bịa ra, đó hoàn toàn là sự phỉ báng, bịa đặt và vu khống.
Lấy ơn báo oán đối đãi với người chồng không thể tự chăm sóc bản thân
Chồng tôi tính tình nóng nảy, trước đây khi say rượu ông ấy thường vô cớ gây sự, vừa ném đồ đạc vừa chửi bới. Một năm nọ, tôi đau thận và tiểu ra máu nên phải nhập viện. Trong tình trạng say rượu, ông ấy không những không quan tâm gì đến tôi mà còn chửi rủa nói: “Cô tự làm tự chịu, cô có chết cũng không hết tội”. Lúc đó tôi tức giận đến mức suýt ngất xỉu. Chúng tôi gần như ngày nào cũng cãi nhau. Tôi cảm thấy tất cả bệnh tật của mình đều do sự tức giận gây ra. Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc ly hôn với ông ấy, nhưng tôi không thể nhẫn tâm làm vậy vì các con còn nhỏ, nên tôi đã từ bỏ ý định đó. Cuối năm 1996, tôi may mắn gặp được Đại Pháp. Sau khi tu luyện, thân thể tôi được tịnh hóa, toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh. Đặc biệt, thông qua việc học Pháp, tôi đã minh bạch ra rằng có lẽ những ma nạn đó là nghiệp chướng mà tôi đã tạo ra trong kiếp trước, tôi phải trả những món nợ đó.
Năm 2015, chồng tôi do uống rượu mà mắc phải nhiều loại bệnh, cuối cùng không thể tự chăm sóc bản thân. Vào năm thứ ba sau khi ông ấy bị bệnh, tôi phải đến một thành phố khác để chăm cháu trai tôi đi học. Tôi đưa ông ấy đi cùng và tiếp tục chăm sóc ông ấy. Trong những năm đó, tôi đã đối đãi với ông bằng tâm thái của người tu luyện, không bao giờ bỏ rơi ông ấy, lấy ơn trả oán, đó thực sự là “nhọc cái gân cốt, khổ cái tâm chí”. Hàng xóm hỏi tôi: “Chị thật kiên nhẫn và chu đáo với anh. Chắc hẳn ông ấy đã đối xử rất tốt với chị khi còn trẻ, phải không?” Tôi cười gượng gạo: “Đúng vậy, suýt nữa khiến tôi tức chết”.
Một lần, anh họ của chồng tôi đến thăm ông ấy. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, ông ấy đã gọi tôi bốn lần, lúc nói thế này, lúc lại nói thế kia. Anh họ xúc động nói với chồng tôi: “Chú đừng quá buông thả, nếu chú có thể tự lo liệu được thì đừng làm khổ thím ấy (ý nói tôi). Ở nhà tôi, chị dâu chú không tự chăm sóc được bản thân, có một người giúp việc chỉ chuyên chăm sóc bà ấy và một người khác chuyên nấu ăn. Hai người giúp việc này tốn hơn 10.000 tệ một tháng, bao gồm cả tiền ăn và tiền công. Chú xem thím ấy chăm sóc chú, giúp cháu trai đi học, nấu ăn, làm việc nhà và còn phải làm nhiều việc nữa, một mình thím ấy phải cáng đáng công việc của nhiều người. Phải chăng thím ấy là một người thép? Chú nhìn lại mình xem, ăn uống đầy đủ hiện rõ hết trên khuôn mặt, quần áo thì tươm tất trên người, bước vào nhà không có một chút mùi khó chịu nào, thím ấy chăm sóc chú được như thế cũng không dễ đâu, ai có thể làm được như vậy? Chú phải biết bằng lòng với những điều đó chứ.”
Điều đó hoàn toàn đúng. Nếu tôi không tu luyện, làm sao tôi có thể có một cơ thể khỏe mạnh để kiên trì chăm sóc chồng mình suốt nhiều năm như vậy? Làm sao tôi có thể giữ tâm thái tốt như vậy khi chăm lo việc ăn uống, đi vệ sinh, ngủ nghỉ của ông ấy. Trong vài năm qua, tôi không cần con gái thay tôi một ngày nào cả, ngoài việc làm tất cả những điều này mỗi ngày, tôi còn phải dành thời gian để học Pháp, luyện công và phát chính niệm, mỗi ngày tôi chỉ có thể ngủ hai ba tiếng, nhưng tôi “không oán không hận, lấy khổ làm vui”. Đặc biệt là trong thời gian đại dịch cuối năm 2022, một ngày nọ, cháu trai tôi bị sốt, rồi đến chồng tôi, con dâu tôi về nhà bố mẹ đẻ dự đám tang sau đó trở về nhà tôi cũng bị nhiễm bệnh. Tôi, một người ngoài 70 tuổi, phải chăm sóc ba bệnh nhân. Sức chịu đựng của tôi đã đến giới hạn. Trong tâm tôi cứ thầm cầu Sư phụ: “Xin Sư phụ gia trì cho đệ tử, con có thể làm được.” Dưới sự gia trì của Sư phụ, tôi đã làm theo lời dạy của Sư phụ trong “Chuyển Pháp Luân”: “Nan nhẫn năng nhẫn, nan hành năng hành“. Tôi đã không sụp đổ; cuối cùng tôi đã vượt qua được quan này. Tôi có thể làm được điều này vì tôi là một người tu luyện, tôi đã đồng hóa với “Chân-Thiện-Nhẫn” của Đại Pháp, Đại Pháp đã biến đổi tôi, Sư phụ đã cứu gia đình chúng tôi.
Sau đó chồng tôi mỗi ngày đều nhẩm niệm hàng ngàn vạn lần câu “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Cuối cùng, sau khoảng 9 năm bị bệnh, ông đã thanh thản qua đời vào mùa đông năm 2024.
Quan tâm đến người khác, trả lại tiền của cho họ
Một ngày thu năm ngoái, tôi đi mua thực phẩm, tổng cộng mua hết 18 tệ. Tôi đưa cho người bán hàng 50 tệ, cô ấy trả lại cho tôi 32 tệ tiền thừa. Khi tôi cầm tiền thừa bỏ vào túi, tôi phát hiện làm sao lại có thêm một tờ 100 tệ. Tôi hỏi cô bán hàng đã trả lại tôi bao nhiêu tiền thừa, cô ấy nói đã trả tôi 32 tệ. Tôi cầm 112 tệ giơ ra trước mặt người bán hàng, cô ấy hai mắt trừng trừng nhìn tôi, thở hổn hển không nói nên lời. Tôi mỉm cười và nói: “Cháu còn nhìn gì nữa? Mau đổi tờ 100 tệ thành tờ 20 tệ đi, dì đang vội về nhà nấu ăn”. Người bán hàng vừa trả lại tiền thừa vừa nói: “Dì ơi, cháu cảm ơn dì nhiều lắm. Cháu phải bán bao nhiêu thứ mới kiếm được 80 tệ đây? Thời nay ít người tốt bụng như dì quá.” Vừa nhận tiền tôi vừa nói: “Đừng cảm ơn dì, vì dì của cháu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và sống theo nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn. Người đang làm, Trời đang nhìn, thiện ác hữu báo là Thiên lý.” (Vì có rất nhiều người nên không tiện nói thêm). Tôi nhận tiền định rời đi thì người bán hàng kéo tôi lại nhất quyết tặng tôi một ít trái cây để thể hiện lời cảm ơn. Tôi từ chối, vùng vẫy thoát ra và đạp xe đi. Người bán hàng vội ôm một quả dưa hấu và bỏ vào giỏ sau xe đạp của tôi.
Một lần khác, vào chập tối ngày trước Tết Nguyên Đán, tôi trở về nhà và thấy một hộp sữa cùng một gói chuyển phát nhanh đặt trước cửa. Vì tôi đang vội về nhà để phát chính niệm, nên sau khi mang chúng vào nhà tôi không có thời gian xem kỹ. Tết Nguyên Tiêu năm nay, con dâu tôi từ chỗ làm về nhà để đón Tết cùng chúng tôi. Sau lễ hội, trong lúc dọn dẹp những thứ còn sót lại sau Tết, con dâu hỏi sao tôi lại mua loại sữa này. Tôi bảo tôi không mua, thế không phải là con đã mua sao? Tôi không biết cách mua hàng qua mạng. Thế là con dâu tôi bèn xem đơn chuyển phát nhanh trên bao bì bên ngoài và phát hiện địa chỉ không đúng, hóa ra gói hàng đã được giao nhầm tầng. Món hàng này đã giao hơn 20 ngày rồi, không ai đến tìm chúng tôi hay hỏi han gì cả, nếu chúng tôi không phát hiện ra, cũng chẳng ai biết. Nhưng tôi là người tu luyện, và kể từ khi đã phát hiện ra điều này, làm sao tôi có thể nhận của cải bất chính này được. Người bị mất đồ chắc hẳn rất lo lắng vì không nhận được món hàng đã mua. Thế là tôi đem trả hàng đến địa chỉ ghi trên món hàng, hóa ra nhà của chủ hàng ở tầng dưới (chúng tôi sống cách nhau trên dưới một tầng và quen biết nhau). Chủ món đồ kinh ngạc nói: “Ái chà, cháu không ngờ mình lại tìm thấy nó, người giao hàng đã bồi thường tiền cho cháu rồi.” Tôi nói: “Người giao hàng cũng vất vả lắm, hãy nhanh chóng báo cho anh ấy biết.” Khi người giao hàng nhìn thấy gói hàng đã mất lại được tìm thấy, anh ta vò đầu vui vẻ cười nói: “Còn có chuyện như thế này sao, tôi thật quá may mắn, đã hơn 20 ngày rồi vẫn có thể tìm thấy, hay là họ tự phát hiện ra rồi gửi lại? Ngày nay còn có những người tốt như vậy sao? Dì ấy tốt bụng quá, người bình thường sẽ không làm như vậy, dì ấy có thể sống đến trăm tuổi, anh hãy cảm ơn dì ấy hộ tôi nhé.”
Hoàn tiền nạp thẻ điện thoại, giảng chân tướng cứu người
Một buổi chiều nọ, tôi đang bận rộn ở trang trại thì điện thoại reo. Tôi bắt máy và người trong điện thoại nói: “A lô, người đẹp, có phải điện thoại bạn vừa được nạp 100 tệ phải không? Bạn mau kiểm tra giúp tôi đi, đó là tiền của tôi đã chuyển vào tài khoản điện thoại của bạn đấy.” Tôi nói: “Đừng gọi tôi là người đẹp. Tôi đã hơn 60 tuổi, gần 70 tuổi rồi. Tôi dùng điện thoại kiểu cũ dành cho người già, tôi không thể đọc được. Tôi từ trước đến nay chưa hề nạp tiền điện thoại, con dâu tôi luôn làm việc đó cho tôi, đợi tôi về nhà bảo con dâu tôi xem đã nhé”. Lúc này người trong điện thoại khóc và nói: “Dì ơi, cầu xin dì làm ơn giúp cháu. Ngày mai cháu cần đưa con đến bệnh viện ở thành phố khác để điều trị, không có điện thoại không được, dì ơi, dì tốt bụng ơi.” Tôi nói: “Đừng lo, cô nương, hiện giờ tôi đang bận, nhà tôi lại cách đây khá xa, quãng đường từ nhà tôi đến bưu điện cũng rất xa, vả lại họ cũng sắp hết giờ làm rồi. Đợi tối nay về nhà hỏi rõ, nếu là của cô thì ngày mai tôi sẽ đến bưu điện nạp tiền cho cô, tôi không lừa cô đâu.”
Sau khi về nhà hỏi rõ tình hình, sáng hôm sau ngay khi bưu điện mở cửa, tôi đã nạp thêm 100 tệ vào điện thoại của cô ấy. Điện thoại reo trên đường tôi về nhà, cô gái ở đầu dây bên kia vô cùng biết ơn và xúc động nói: “Dì ơi, dì thật sự quá tốt bụng, dì không hề nói dối cháu. Tối qua chồng cháu mắng cháu, bảo cháu ngốc, nói cháu cứ chờ xem, anh ấy không tin có chuyện tốt đẹp như thế. Cháu thực sự không dám tin điều tuyệt vời như vậy lại xảy ra với cháu, cháu không biết phải cảm ơn dì thế nào đây.” Trong lúc đó, tôi trù tính trong đầu, dù rằng việc nghe lén điện thoại hiện nay rất nghiêm trọng, nhưng tôi không thể thờ ơ với điều đó. Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội cứu sống tất cả chúng sinh. Tôi đã cầu nguyện trong lòng xin Sư phụ gia trì. Thế là tôi nói với cô gái ấy: “Cô gái, chúng ta thật có duyên phận khi cô gặp tôi hôm nay qua điện thoại, bởi vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ Đại Pháp dạy chúng tôi vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã, ở đâu cũng quan tâm đến người khác, làm một người tốt rồi, còn làm một người tốt hơn nữa. Tôi đã tu luyện hơn 20 năm rồi, làm sao tôi có thể không nghe lời Sư phụ chứ, nếu cô muốn cảm ơn, thì hãy cảm ơn Sư phụ Đại Pháp. Chính Sư phụ đã dạy tôi làm như vậy, chính Đại Pháp đã thay đổi tôi.” Cô gái nói: “Dì ơi, công pháp này có thật tốt như vậy không? Trên TV chẳng phải nói là…” Tôi ngắt lời cô gái và nói: “Này cô gái, để dì nói cho cháu biết, tất cả đó đều là giả dối, phỉ báng, bịa đặt, vu cáo hãm hại.”
Tôi tiếp tục giải thích cho cô gái nghe về nhiều điểm đáng ngờ xung quanh vụ tự thiêu ở Thiên An Môn, cũng như một số bản tin bịa đặt và về Tàng tự thạch (Tảng đá mang dòng chữ “Trung Quốc cộng sản đảng vong” ở tỉnh Quý Châu). Cô gái cứ liên tục thốt lên “à, ồ” qua điện thoại, cho thấy rằng cô ấy đã hiểu. Cuối cùng, tôi nói với cô gái: “Sư phụ dạy chúng tôi làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn. Cô có thể tìm đâu được một vị Sư phụ như vậy, với một khả năng thần kỳ có thể chữa bệnh khỏe người và giúp cô làm người tốt. Vậy mà Đảng Cộng sản lại tìm mọi cách để đàn áp và bức hại. Người xưa có câu: “Xúc phạm Phật, lăng mạ Đạo, ắt sẽ phải chịu báo ứng.” Người không trị thì Trời sẽ trị. Nếu một ngày nào đó Trời quyết định trừng phạt con ác quỷ phản Thần này, tất cả những kẻ đã gia nhập tổ chức của nó đều phải bị chôn cùng với nó. Chỉ bằng cách tránh xa nó mới có thể tránh được tai họa. Cô gái trẻ, cô đã từng gia nhập Đảng hoặc Đoàn, Đội rồi à? Để cô được bình an, dì dùng hóa danh để giúp cô thoái lui khỏi chúng nhé?” Cô gái nói: “Dì ơi, trước đây cũng có người nói với cháu điều này qua điện thoại, nhưng cháu không tin và không nghe. Hôm nay cháu đã hoàn toàn minh bạch. Trước đây cháu từng gia nhập Đoàn, Đội, dì hãy giúp cháu thoái nhé. Cảm ơn dì ạ.” Tôi nói: “Đừng cảm ơn dì. Đây là lòng từ bi của Sư phụ Đại Pháp dành cho chúng sinh, và Ngài yêu cầu chúng tôi làm như vậy. Hãy luôn nhớ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo,’ sẽ luôn được bảo hộ và bình an.” Cô ấy vui vẻ nói: “Cháu nhớ rồi, cảm ơn Đại Pháp, cảm ơn Sư phụ Đại Pháp, cảm ơn dì.” Một sinh mệnh đã được cứu, tôi thực sự rất vui mừng cho cô ấy.
Kiếp này tôi vô cùng may mắn được làm đệ tử của Sư phụ và có thể trợ Sư chính Pháp. Trong suốt 28 năm tu luyện, với niềm tin vững chắc vào Sư phụ và Đại Pháp, dưới sự chăm sóc và dẫn dắt từ bi của Sư phụ, tôi đã vững chãi bước đi cho đến ngày hôm nay. Trong tu luyện từ nay về sau, tôi nhất định sẽ dĩ Pháp vi sư, cố gắng làm tốt ba việc, hoàn thành sứ mệnh của mình, không phụ lòng từ bi khổ độ của Sư phụ.
Con xin khấu bái Sư phụ từ bi và vĩ đại!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/9/师父教我做好人-497909.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/25/231832.html



