Chứng thực Pháp trong môi trường công tác
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Hồ Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 14-04-2026] Nhìn lại con đường tu luyện Chính Pháp của mình, đã đi được hai mươi bảy năm, trải qua nhiều sự thần kỳ và thù thắng, cũng trải qua nhiều thử thách. Cảm ân Sư phụ từ bi bảo hộ, ban cho tôi trí huệ và sức mạnh. Giờ đây, tôi muốn chia sẻ với các đồng tu những việc cụ thể về việc chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh trong công tác của mình. Có những chỗ thiếu sót, hy vọng các đồng tu từ bi chỉ giúp.
I. Nhường vị trí, giúp giám đốc giải quyết vấn đề khó khăn
Năm 2005, trong thời gian lưu lạc, tôi làm kế toán cho một công ty tư nhân. Mỗi ngày tôi đều đến sớm và về muộn, làm việc rất chăm chỉ. Việc vệ sinh văn phòng, hầu hết do tôi tự làm, vì văn phòng của nhân viên bán hàng thường không có người dọn, và tôi thường xuyên dọn dẹp, khiến các nhân viên bán hàng rất biết ơn. Giám đốc rất tán thưởng nhân phẩm đức hạnh của tôi và thường nói vui rằng: “Tìm vợ thì hãy tìm người như chị W (chỉ tôi).”
Một ngày nọ, chiếc máy ảnh kỹ thuật số trị giá sáu nghìn nhân dân tệ của giám đốc biến mất khỏi văn phòng. Giám đốc xót của, gọi tất cả nhân viên vào để hỏi. Khi giám đốc hỏi tôi có thấy chiếc máy ảnh trong văn phòng anh ấy không, tôi nói: “Tôi học Chân-Thiện-Nhẫn, Pháp Luân Đại Pháp; thứ của người khác, tôi sẽ không lấy”. Giám đốc nhìn tôi với vẻ ngưỡng mộ.
Vào cuối năm, một nhân viên văn phòng vừa hết kỳ nghỉ thai sản quay trở lại làm việc, khiến tôi và nhân viên thu ngân đối mặt với nguy cơ bị sa thải. Nhân viên thu ngân là một cử nhân xuất sắc tốt nghiệp một trường đại học ở Bắc Kinh, thông minh nhanh nhẹn, trong khi tôi chỉ có bằng tốt nghiệp trường dạy nghề. Tuy nhiên, giám đốc đã nói chuyện riêng với tôi, nói tôi làm việc có trách nhiệm, làm việc có thủy có chung, sự tỉ mỉ và độ chính xác trong công việc kế toán của tôi vượt trội so với bất kỳ kế toán nào trước đây. Anh ấy cũng khen ngợi phẩm chất và đức hạnh của tôi. Anh ấy nói thêm rằng, năng lực làm việc kém chút còn có thể bồi dưỡng, đức hạnh không tốt, dù năng lực có tốt thế nào đi nữa, cũng chỉ gây hại cho người khác. Giám đốc yêu cầu tôi xem xét và chuẩn bị ký hợp đồng lao động với tôi, điều này đồng nghĩa chấm dứt hợp đồng với nhân viên thu ngân.
Lúc đó, cô nhân viên thu ngân vừa mới kết hôn. Cô ấy nhận được 30.000 Nhân dân tệ tiền mặt trong đám cưới, cô ấy đã bỏ vào túi nhưng vô tình làm mất. Chồng cô ấy rất tức giận và muốn ly hôn, giờ cô ấy lại đối mặt với nguy cơ mất việc. Mặc dù cô thu ngân thường gây khó dễ cho tôi, chỉ làm việc qua loa, và để lại phần lớn công việc cho tôi, còn cô trò chuyện với người khác. Nhưng tôi nghĩ: Mình là tu Chân-Thiện-Nhẫn, cô ấy rất cần công việc này. Nếu cô ấy mất việc bây giờ, điều đó sẽ làm trầm trọng thêm sự đổ vỡ hôn nhân của cô ấy.
Tôi chủ động đến gặp giám đốc và đề nghị nhường công việc này cho nhân viên thu ngân, tôi xin từ chức. Khi đó, nước mắt tôi tuôn rơi trên má, tôi nói: “Tôi tu Chân-Thiện-Nhẫn, tu Pháp Luân Đại Pháp.” Giám đốc cảm khái nói: “Chị đã giúp tôi giải quyết vấn đề khó khăn trong tâm tôi”. Vì giám đốc không nỡ lòng sa thải nhân viên, nhưng quy mô kinh doanh nhỏ của công ty, không thể nuôi nổi nhiều người như vậy. Việc tôi xin nghỉ việc là một cử chỉ thiện chí, giúp giám đốc giải quyết vấn đề khó khăn. Tôi tặng anh ấy một cuốn sách tự tôi in “Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản”. Anh ấy nhận lấy bằng cả hai tay và nói: “Một giáo sư đại học của tôi cũng học Pháp Luân Công. Nếu công ty mở rộng trong tương lai, hy vọng chị có thể quay lại.” Anh ấy cũng hứa sẽ bổ sung khoản thưởng Tết cho tôi vào cuối năm.
II. Công ty bị điều tra, công tác của tôi nổi rõ sự hoàn thiện
Năm 2011, tôi gia nhập một công ty xuất khẩu có hơn 500 nhân viên với vị trí kế toán trưởng. Trưởng phòng tài chính, một người chỉ tốt nghiệp trung học cơ sở, chịu trách nhiệm phân bổ dòng tiền vãng lai, và xử lý các thủ tục hải quan. Thủ quỹ cũng tốt nghiệp trung học cơ sở; cả hai đều không có chứng chỉ kế toán. Khi tiếp quản, tôi phát hiện ra tình trạng quản lý tài chính hỗn loạn: khoản phải trả thâm hụt hơn mười triệu Nhân dân tệ (nghĩa là đã thanh toán nhưng đối tác chưa xuất hóa đơn). Là một công ty xuất khẩu, việc có hóa đơn mua hàng cho phép được hoàn thuế lớn hơn. Tôi đã liên lạc với trưởng phòng nhiều lần, thúc giục bà ấy nhanh chóng thu hồi các hóa đơn này. Kho hàng của công ty rất lộn xộn, vì vậy tôi đã liên lạc với trưởng phòng, yêu cầu bổ nhiệm một kế toán kho để nộp báo cáo nguyên vật liệu hàng tháng. Sau vài tháng thúc giục trưởng phòng, sắp xếp hợp lý các quy trình tài chính, các khâu trong chuỗi cung ứng cũng như các kênh bán hàng đều hoạt động trơn tru.
Năm 2014, doanh thu hàng năm của công ty đạt từ 50 đến 60 triệu nhân dân tệ, sản xuất và kinh doanh phát triển mạnh. Không ngờ, ông giám đốc xúc phạm người khác và bị kiện, Cục Kiểm tra Thuế thành phố lập tức mở vụ án.
Một ngày nọ, sáu người từ Cục Kiểm tra Thuế thành phố bất ngờ đến, và trích xuất toàn bộ dữ liệu từ máy tính của phòng tài chính, máy tính của lãnh đạo công ty, và máy tính của các phòng ban chủ chốt, để phân tích vụ việc: liệu công ty có bị nghi ngờ gian lận thuế nhà nước hay không.
Một viên thanh tra trẻ tuổi lướt qua các tài liệu một cách hời hợt, chỉ tay đầy thách thức vào một tờ khai hải quan và hỏi: “Khi nào thì khoản thanh toán cho tờ khai hải quan này được nhận?” Tôi lập tức tìm thấy tài liệu tương ứng và cho anh ta xem phiếu thanh toán ngoại hối. Tôi thường rất tỉ mỉ trong công việc và luôn ghi chú phiếu thanh toán ngoại hối tương ứng trên tất cả các tờ khai hải quan. Viên thanh tra trẻ tuổi ngạc nhiên trước tốc độ và sự chú ý đến từng chi tiết của tôi.
Cơ quan thanh tra thuế thành phố đã thành lập một đội đặc nhiệm, gồm các chuyên gia hàng đầu để tiến hành kiểm toán toàn diện các tài khoản của công ty. Tôi đã trình bày tất cả các tài liệu cần thiết, bao gồm chứng từ, sổ cái và báo cáo. Sau khi làm việc với một số kế toán viên, họ đã so sánh các tài liệu và nhận thấy hệ thống kế toán của tôi được chuẩn hóa, đầy đủ và được sắp xếp gọn gàng. Khi kiểm tra hợp đồng, họ thấy tất cả đều được bao gồm trong chứng từ; hợp đồng mua bán được đính kèm. Đối với kiểm toán chi phí, họ đã mời một chuyên gia kiểm toán chi phí kỳ cựu từ cơ quan thuế thành phố. Tôi đã giải thích với “chuyên gia kỳ cựu” này rằng, công ty sản xuất theo từng đơn đặt hàng, và tính toán chi phí tương ứng. Một đơn đặt hàng thường mất ba tháng để hoàn thành, không giống như cách tính toán chi phí thông thường, nên có tháng chi phí cao, có tháng chi phí thấp, và có các chi phí phát sinh. Chi phí chính xác là mức trung bình của chi phí trong ba tháng. Sau đó, tôi đã tính toán chi phí của tất cả các đơn đặt hàng mà “chuyên gia kỳ cựu” cho là đáng ngờ, và chi phí đơn vị là bình thường. “Chuyên gia kỳ cựu” im lặng đồng ý. Khi kiểm tra việc mua nguyên vật liệu, trưởng bộ phận kiểm toán nghi ngờ công ty đã phát hành hóa đơn mua hàng giả, và yêu cầu xem các chứng từ vận đơn, tôi đã nhanh chóng cung cấp.
Một ngày nọ, nhân viên thu ngân và trưởng phòng được triệu tập đến cục thuế địa phương để thẩm vấn. Thông tin đáng ngờ được tìm thấy trên máy tính của họ. Các thanh tra thuế bật thiết bị ghi âm và thẩm vấn họ riêng biệt. Nhân viên thu ngân bật khóc. Các thanh tra hỏi trưởng phòng: “Những tài khoản này là thật hay giả?” Trưởng phòng không hiểu và đã trả lời: “Là giả.” Các thanh tra nói: “Làm sao tài khoản giả lại trông giống như tài khoản thật?”
Ngày hôm sau, nhân viên thu ngân và trưởng phòng kể lại cho tôi những gì đã xảy ra ngày hôm trước, thậm chí còn ký tên và lấy dấu vân tay vào văn bản. Bất ngờ, bà ấy hỏi tôi với vẻ ngạc nhiên, “Sao họ không tìm cô?” Tôi biết rằng chính Sư phụ đã bảo hộ tôi, ban cho đệ tử trí tuệ và khả năng để hoàn thành công việc một cách hoàn hảo, không tì vết, không để đệ tử bị cuốn vào vụ việc.
Sau khi được Cục Kiểm tra Thuế thành phố kiểm toán toàn diện, các nghiệp vụ kế toán của tôi được đánh giá là chuẩn mực và đầy đủ, mang lại vinh dự cho cục thuế và cục kiểm tra địa phương. Điều này chứng tỏ sự giám sát của họ là hoàn hảo, và họ nhìn tôi với ánh mắt khâm phục. Điều này đã tạo tiền đề để tôi có thể trực tiếp giảng chân tướng Đại Pháp sau đó.
Một ngày nọ, trưởng nhóm kiểm tra thuế thành phố đưa cho tôi một chiếc USB, và bảo tôi chuyển dữ liệu tài chính vào đó cho ông ấy. Tôi sao chép những số báo gần đây của tạp chí Minh Huệ vào USB, và ông ấy đã xem chân tướng Đại Pháp. Ông ấy bước vào phòng tài chính và nói lớn: “Pháp Luân Đại Pháp tốt thật!” Trưởng phòng ngạc nhiên hỏi: “Sao anh biết cô ấy (ám chỉ tôi) tu luyện Pháp Luân Công?” Tôi và trưởng nhóm kiểm tra trao đổi một nụ cười hiểu ý. Trưởng nhóm kiểm tra nói với tôi: “Tôi hy vọng chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.” Tôi hỏi: “Tại sao?” Trưởng nhóm kiểm tra nói: “Tôi đến đây để kiểm toán sổ sách.” Ông ấy hy vọng rằng công ty mà tôi sẽ làm việc, sau này sẽ không bị kiểm tra nữa.
Sư phụ đã điểm ngộ cho tôi về hướng đi tương lai của công ty. Sau đó, công ty được sáp nhập vào một công ty xuất khẩu khác. Tôi lập các tài khoản mới, nói cho các đồng nghiệp và lãnh đạo về chân tướng Đại Pháp, rồi từ chức và rời công ty, tôi không muốn dính líu vào những tranh chấp của người thường.
III. Chứng thực Pháp trong môi trường công tác
Một công ty tư nhân đang tuyển kế toán trưởng. Tôi đã gặp gỡ giám đốc, nộp sơ yếu lý lịch, và ông ấy rất hài lòng với tôi, gọi điện cho tôi vài lần để mời tôi đến làm việc. Lúc đó, tôi đang phân vân không biết có nên nghỉ việc ở công ty lớn để chuyển sang một công ty nhỏ hơn hay không, thì Sư phụ đã để cho thiên mục của tôi thấy một bức tượng Phật khổng lồ phía trên công ty đó. Tôi nghĩ: có lẽ tôi có Phật duyên với công ty đó.
Kế toán cũ của công ty là một nữ sinh viên tốt nghiệp đại học, đã nghỉ việc vì vấn đề tình cảm mà không bàn giao công việc đầy đủ. Có sự chênh lệch giữa sổ cái và sổ phụ. Tôi đã rà soát lại các tài khoản của cô ấy từ một năm trước, kiểm tra và điều chỉnh từng giao dịch một. Sau hai tháng kiểm toán và điều chỉnh, cuối cùng tôi đã đối chiếu được các tài khoản với số liệu thực tế. Tôi ngay lập tức triển khai phần mềm kế toán để đơn giản hóa công việc và tiết kiệm thời gian.
Với tư cách là một kế toán, công việc không chỉ đơn thuần là ghi sổ sách; quan trọng hơn, đó là quản lý tài chính. Chỉ trong vài tháng sau khi gia nhập công ty, tôi đã tính toán chi phí sản xuất, tỷ lệ sử dụng nguyên vật liệu và giá hòa vốn của công ty. Giám đốc rất ấn tượng và hài lòng. Ông ấy đã ước tính tỷ lệ sử dụng nguyên vật liệu ở mức 70% trong nhiều năm, trong khi tôi tính toán được con số là 69,8%. Tính toán giá hòa vốn của tôi đã cung cấp cho ông ấy những thông tin quý giá để định giá sản phẩm.
Sau khi công việc kế toán của công ty được ổn định, và các khâu trong quy trình cung ứng, sản xuất và bán hàng dần được làm rõ, tôi có thêm thời gian để đọc sách Đại Pháp. Nhiều thành viên gia đình và người thân của các đồng nghiệp trong văn phòng tôi tu luyện Pháp Luân Công, và công việc này đã tạo cho tôi một môi trường thoải mái để làm công việc Đại Pháp. Tôi đã tải xuống các ấn phẩm hàng tuần, tạp chí chân tướng, chương trình phát thanh chân tướng, các cuộc gọi điện thoại chân tướng, phần mềm vượt tường lửa, và “Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản” từ Minghui.org. Tôi cũng tải lên danh sách Tam thoái, làm và tải lên thiệp chúc mừng; đệ đơn kiện Giang Trạch Dân; và in kinh văn, thư chân tướng, và tiền chân tướng v.v.
IV. Gửi thư chân tướng
Để tạo môi trường thuận lợi cho việc cứu người trong khu vực, vì việc giảng chân tướng trực tiếp với chính quyền, công an, viện kiểm sát, tòa án và các cán bộ tư pháp trực tiếp là bất tiện, chúng tôi đã cứu giúp một số lượng lớn người thuộc nhóm đặc biệt này bằng cách gửi thư chân tướng.
Hàng năm vào dịp lễ, tôi soạn thảo một loạt thư chân tướng dành cho các cán bộ, nhân viên cấp tỉnh, thành phố, quận, thị trấn, làng xã và các cơ quan thực thi pháp luật, các đồng tu phối hợp giúp tôi gửi chúng. Một số nhóm đã có thông tin trực tuyến, và cũng có những thu hoạch bất ngờ.
Một lần, khi tham dự một cuộc họp tại một ban ngành, tôi thấy một danh sách xóa đói giảm nghèo được dán bên ngoài: nó bao gồm tên, số điện thoại và thông tin đơn vị công tác của các quan chức chính phủ, thành viên Ủy ban Chính trị và Pháp luật, bí thư thôn và nhân viên tòa án. Tôi lập tức chụp ảnh bằng điện thoại. Tôi tập hợp sáu trang đó lại và gửi đến Minghui.org, nhờ các học viên nước ngoài gọi điện thoại để giảng chân tướng. Lần này, việc truyền tải bị can nhiễu nặng; nó đã không gửi được nhiều lần. Tôi chắp tay hướng lên máy tính và phát chính niệm, cuối cùng đã thành công ở lần thử thứ sáu.
Có lần, khi đang làm việc vặt ở tòa nhà chính phủ, tôi đến tầng của Ủy ban Chính trị và Pháp luật, và thấy một danh sách các khoản quyên góp cùng số tiền được nhân viên Ủy ban dán trên bảng thông báo. Tôi lập tức chụp ảnh bằng điện thoại và gửi cho mỗi người một bức thư chân tướng Đại Pháp.
Tôi đã rất sốc khi phát hiện ra một danh sách xóa đói giảm nghèo nằm trong tay giám đốc của công ty, trong đó bao gồm tên, số điện thoại và địa chỉ của các giám đốc các công ty, các trưởng thôn, bí thư thôn và thị trấn.
Một đêm nọ, tôi mơ thấy một đồng tu đi xe máy điện về vùng quê để giảng chân tướng, và rủ tôi đi cùng, nhưng tôi lại đi vào nhà vệ sinh. Hôm sau, giám đốc gọi điện và nhờ tôi tìm số điện thoại của trưởng thôn ở làng xóa đói giảm nghèo để trên bàn làm việc của ông ấy. Tôi đưa cho ông ấy. Nhìn vào tên, số điện thoại và địa chỉ của hơn hai trăm trưởng thôn và bí thư thôn, tôi nhớ lại giấc mơ của mình. Sư phụ đang khai sáng cho các đệ tử: Tôi cần gửi thư chân tướng Đại Pháp để các quan chức thôn minh bạch chân tướng, chỉ khi đó các đồng tu mới có thể tự do đến vùng nông thôn để giảng chân tướng và cứu người. Tôi nhanh chóng từng bước một soạn thảo thư chân tướng cho các quan chức thôn, và các đồng tu khác đã giúp tôi gửi chúng. Đồng thời, tôi gửi tên và số điện thoại của hơn hai trăm quan chức thôn đến Minghui.org, kêu gọi các học viên nước ngoài tiếp tục giảng chân tướng Đại Pháp và khuyên Tam thoái.
Trong nhiều năm qua, các đồng tu chúng ta đã liên tục phối hợp gửi thư chân tướng đến chính phủ, công an, viện kiểm sát, tòa án và các cán bộ tư pháp. Vì hiểu được sự thật, họ đã giảm bớt sự bức hại đệ tử Đại Pháp. Qua nhiều năm, rất ít người trong khu vực bị kết án. Khi các đồng tu gặp rắc rối, họ chỉ bị giam giữ hơn mười ngày rồi được thả ra, mang lại một môi trường tương đối yên bình cho việc cứu độ chúng sinh trong khu vực.
Có lần, tôi mở trang web của chính quyền một huyện ở tỉnh khác và thấy tên của trưởng huyện. Sau đó, tôi gửi tài liệu chân tướng Đại Pháp, bao gồm cả “Kiện Giang Trạch Dân”, và thông tin về việc buôn bán nội tạng, bằng dịch vụ chuyển phát nhanh. Trước khi gửi, Sư phụ đã điểm hóa cho tôi dán kín phong bì lớn bằng băng dính trong suốt. Khi tôi đến bưu điện để gửi, đột nhiên, nhân viên bưu điện giật lấy gói hàng của tôi và cố xé ra để xem bên trong, nhưng vì băng dính trong suốt nên họ không xé được. Tôi nói: “Sao các anh lại mở đồ cá nhân như vậy? Tôi sẽ không gửi ở đây nữa.” Sư phụ đã bảo vệ tôi. Tôi gửi nó qua các kênh khác. Sau khi gửi xong, bằng thiên mục, tôi nhìn thấy một làn khói đen từ một chiều không gian khác bốc lên. Tôi nhờ các đồng tu giúp đỡ phát chính niệm, và gói tài liệu chân tướng đã được chuyển phát nhanh đến tay trưởng huyện.
Sư phụ đã dốc hết sức mình vì trời đất và chúng sinh. Không một ngôn từ nào của con người có thể diễn tả hết lòng biết ơn và sự kính trọng của con đối với ân điển vô biên và lòng từ bi bao la của Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/14/508746.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/11/235046.html



