“Đệ tử Đại Pháp” đã trở thành danh hiệu mà tôi thầu công trình
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 10-06-2026] Tôi là một người dân nông thôn đích thực, năm nay 75 tuổi, trong 27 năm tu luyện Chính Pháp, tôi đã đi đến hôm nay dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ và sự chỉ dẫn của Đại Pháp. Sau đây, tôi nói một chút về thể hội trong tu luyện, để hồi báo với Sư phụ, đồng thời chia sẻ với các đồng tu.
1. Cải tử hoàn sinh, may mắn đắc Đại Pháp
Nhớ lại hơn 30 năm trước, đúng là khổ không kể xiết, gia đình đông người, trên có cha mẹ, dưới có một con trai và hai con gái. Năm tôi hơn 30 tuổi, cha tôi gặp tai nạn ngoài ý muốn, bị chấn thương cột sống, không thể lao động chân tay; em trai út trong nhà kém tôi 17 tuổi, em gái út kém tôi 20 tuổi, em trai và em gái còn nhỏ cũng cần tôi chăm sóc. Tôi đã trở thành trụ cột trong gia đình, vì tôi chỉ học hai năm tiểu học, nên chỉ có thể duy trì cuộc sống bằng lao động tay chân.
Tôi không sợ khổ, không sợ mệt, miễn là có thể nuôi gia đình, dẫu công việc nặng nhọc và dơ bẩn thế nào, tôi đều làm. Do trường kỳ làm việc quá sức, gánh nặng tinh thần quá lớn, tôi ngày càng trở nên nóng tính, nên bệnh tật cũng theo đó mà đến. Căn bệnh dạ dày và sỏi mật trường kỳ giày vò tôi, sức khỏe ngày càng sa sút, đôi lúc tôi nghĩ, khi nào mới hết khổ? Thật là muốn kết thúc cho xong, không muốn sống nữa.
Tháng 8 năm 1998, một chị gái hàng xóm đến gửi phúc âm của Pháp Luân Công cho tôi. Những gì chị nói, từng câu đều khiến tôi xúc động, chúng đánh thức Phật tính trong tôi. Tôi không chút nghi ngờ, mà đã nhận cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”, tôi đọc sách như đói như khát, vì trình độ văn hóa thấp, nên tôi mất cả tuần mới đọc xong. Tôi cảm thấy rất tốt, ngay sau đó tôi lại đọc lần thứ nhì, bất tri bất giác, triệu chứng đầy hơi và đau dạ dày đã được cải thiện, ăn cơm cũng thấy ngon hơn. Chứng đau lưng do bệnh sỏi mật cũng biến mất, đúng là rất thần kỳ. Sau đồng tu nói với tôi: “Đó là Sư phụ từ bi, đã lấy đi gốc rễ bệnh của anh.” Tôi vui mừng, nói với vợ: “Anh được cứu rồi! Anh được cứu rồi!” Vợ cũng rất vui, cười tít mắt, nói với tôi: “Anh cố gắng tu luyện, em hết sức ủng hộ anh!”
2. “Đệ tử Đại Pháp” đã trở thành danh hiệu mà tôi thầu công trình
Tôi là một thợ gạch đã bái sư học nghề, các làng ở xung quanh đều biết tôi có tay nghề giỏi, nhân phẩm tốt, làm việc chăm chỉ, không lừa dối, giá cả lại hợp lý, vì vậy tôi đã nhận được sự công nhận của những người ở địa phương. Tôi nhận thầu các công trình kiến trúc nhà cửa ở nông thôn, cần có một nhóm làm việc, điều này cũng tạo ra một điều kiện tốt cho tôi giảng chân tướng. Tôi đối đãi với những người làm việc một cách công bình hợp lý, không thiên vị, lại càng không khất nợ tiền lương của họ. Mọi người đều cảm thấy hợp tác làm việc với tôi đỡ lo, không chịu thiệt và yên tâm. Ai có khó khăn, thì tôi cố gắng hết sức giúp đỡ, khiến họ an tâm làm việc, như thế cũng đảm bảo tiến độ công trình và ổn định nhân lực, đồng thời cũng giành được sự tin tưởng của họ đối với tôi. Tôi giảng chân tướng và làm tam thoái cho họ, không ai không tin, hết người này đến người khác đã được cứu. Để mọi người luôn ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, tôi còn đặc biệt làm một số tấm thẻ nhỏ, trên đó viết “Chân Thiện Nhẫn hảo, Pháp Luân Đại Pháp hảo”, để tặng cho mọi người. Tôi dặn họ thường xuyên niệm sẽ được bình an, được phúc báo.
Khi tôi giảng chân tướng cho các chủ nhà, tôi khuyên tam thoái, mọi người đều thẳng thắn đồng ý. Có một chủ nhà nọ nói: “Tôi mời anh xây nhà chính là dựa vào anh là đệ tử Đại Pháp, đệ tử Đại Pháp làm việc đáng tin cậy, tôi yên tâm.” Bây giờ, “đệ tử Đại Pháp” đã trở thành danh hiệu mà tôi nhận thầu công trình.
3. Sư phụ bảo hộ tôi
Năm 2022, trên dốc núi phía sau nhà tôi có một gốc cây lớn, tôi muốn đào lên mang về nhà. Khi tôi chặt từng rễ cây, rồi dùng hai tay nhổ mạnh, do sườn dốc và dùng lực quá trớn, cả tôi và gốc cây bỗng chốc lăn xuống dốc núi cao hơn 6 mét, tôi lập tức bất tỉnh. May là vợ tôi có mặt ở đó, vợ chỉ thấy khắp người tôi dính đầy đất và máu tươi, sợ quá không biết làm thế nào. Nhưng đột nhiên vợ nhớ đến Sư phụ của tôi, vì vậy vợ òa khóc, kêu lên: “Sư phụ Đại Pháp mau đến cứu đệ tử của Ngài đi!” Vợ liên tục kêu, liên tục xin Sư phụ, vợ khóc và kêu chỉ trong vài phút, và tôi đã mở mắt ra, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, khắp người đau nhức không chịu nổi, tôi cũng chỉ có thể âm thầm xin Sư phụ cứu mình. Con gái út của tôi nghe tin cũng vội đến, con không cho phép tôi giải thích mà lái xe đưa tôi đến bệnh viện ở thị trấn lân cận. Sau khi chẩn đoán, bệnh viện nói tôi bị gãy ba cái xương sườn, phải nhập viện chữa trị. Con trai cũng từ vùng khác vội về thăm tôi. Tôi nói với con trai, tôi phải về nhà, không ở lại bệnh viện. Con trai biết tôi là người luyện công và cũng biết tính tôi, con bất lực, đành lấy vài liều thuốc rồi đưa tôi về nhà.
Tôi nằm trên giường nghĩ tới nghĩ lui, tại sao tôi gặp ma nạn lần này? Người tu luyện không có việc ngẫu nhiên, nhất định là còn tâm gì đó chưa buông, bị cựu thế lực dùi vào sơ hở và bức hại. Tôi hướng nội tìm, vừa tìm liền giật mình. Ví như lấy chuyện con cái ra nói! Con gái kinh doanh thua lỗ, tôi lo lắng; hôn nhân của các con bất hòa, tôi sốt ruột; đôi lúc con trai gọi điện thoại cho tôi, ngữ khí không thuận, tôi buồn bã; con lâu không gọi điện thoại và không về nhà, tôi sốt ruột. Nhiều tâm và tình như thế lấp đầy não tôi, lúc học Pháp, tôi có thể nhập tâm sao? Cựu thế lực nắm chặt những sơ hở này để bức hại tôi. Tôi phải nỗ lực triệt để trừ bỏ những cái tâm và tình này, buông bỏ tất cả chấp trước. Đồng thời, tôi còn phải phủ định toàn bộ an bài của cựu thế lực, vì tôi chỉ quy về Sư phụ quản.
Thông qua hướng nội tìm, tôi đã tăng cường học Pháp, phát chính niệm, bài trừ hết thảy can nhiễu, kiên định tín Sư tín Pháp, chưa tới nửa tháng, tôi đã có thể xuống giường luyện công. Người ta thường nói: Tổn thương cơ và xương cần 100 ngày mới lành. Còn tôi lành nhanh đến thế, họ hàng bạn bè đến thăm tôi đều nói thần kỳ. Tôi nói với họ: “Đó là từ bi của Sư phụ, uy đức của Đại Pháp đã bảo hộ tôi.”
4. Vứt bỏ chấp trước vào lợi ích
Năm 2022, tôi và ông chủ họ Hùng hợp tác nhận thầu một phần công trình của hai căn biệt thự. Bản thỏa thuận khi đó là chia đều lợi nhuận, mỗi người 50%. Sau khi kết thúc công trình, hai chúng tôi kết toán dựa trên hóa đơn thu chi, tổng lợi nhuận hơn 300 ngàn nhân dân tệ, tôi nên được hơn 150 ngàn. Đúng lúc cuối năm, tôi có việc về nhà trước, ông Hùng đã đưa tôi 40 ngàn, còn hơn 110 ngàn chờ ông về nhà sẽ đưa hết cho tôi. Nhưng sau Tết, tôi không thấy bóng dáng ông đâu, giống như ông đã biến mất khỏi thế gian, rất nhiều tháng không thể liên lạc với ông. Tôi cảm thấy mình đã mắc lừa. Tôi bất lực, bèn kết nối với ông thông qua một ông chủ khác và cán bộ thôn, nhưng ông chỉ đưa tôi 15 ngàn nhân dân tệ. Như thế, đến giờ ông vẫn nợ tôi hơn 100 ngàn chưa trả, ông cũng không cho tôi một lời giải thích hợp lý nào. Tôi nghĩ chắc chắn không có hy vọng về món tiền này, khi đó tôi cũng nghĩ không thông lắm. Đối với một người dân nông thôn, số tiền hơn 100 ngàn không phải là con số nhỏ, huống hồ số tiền này là tôi đổi lấy bằng mồ hôi lao động, lẽ nào ông ấy không đưa thì tôi không cần nó sao?
Sau đó, thông qua học Pháp, tôi ngộ ra: Mọi việc đều có nhân quả, nói không chừng đời trước tôi nợ ông ấy. Tôi có lý do gì để nghĩ không ra nhỉ? Sư phụ giảng rõ:
“những người tu luyện chúng ta giảng ‘tuỳ kỳ tự nhiên’; cái gì của chư vị thì sẽ không mất, cái gì không của chư vị thì chư vị [dù có] tranh [giành] cũng không được.” (Chuyển Pháp Luân)
Vậy tôi còn phải tranh giành nó làm chi? Nếu ông cưỡng đoạt phần nên là của tôi, thì ông nhất định phải cho tôi rất nhiều đức để bồi thường! Đây là lý của vũ trụ, không ai chạy thoát khỏi cái vòng này. Vì vậy, tôi đã triệt để buông bỏ nó, không nghĩ tới nữa.
Hai năm sau, tôi lại gặp ông chủ Hùng ở nhà của một người bạn, ông thấy ngại ngùng khi gặp tôi. Tôi trái lại rất bình tĩnh, mỉm cười với ông, rồi bắt tay ông, nói: “Chào ông! Chúc ông bình an!” Nhưng tôi có thể cảm thấy tay ông hơi run, có lẽ ông cũng cảm thấy lương tâm khiển trách! Tôi cảm thấy sự việc về món tiền đó giống như chưa từng xảy ra, nó đã sớm xóa khỏi ký ức của tôi rồi. Tôi cảm thấy đối phương rất đáng thương, trong tâm ông đã lưu lại một bóng đen không thể xóa bỏ, làm việc trái lương tâm đến thế còn có thể ngủ ngon hay sao?
Bên trên là một vài câu chuyện nhỏ trong tu luyện của tôi, nếu có chỗ nào không dựa trên Pháp thì mong các đồng tu chỉ rõ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/10/511179.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/15/235093.html


