Tại sao ĐCSTQ lại bức hại Pháp Luân Công suốt 27 năm qua?
Bài viết của Cầu Chân
[MINH HUỆ 16-07-2026] Tháng 7 năm 2026 đánh dấu năm thứ 27 kể từ khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phát động cuộc bức hại môn tu luyện Pháp Luân Công vào năm 1999.
Sau khi được giới thiệu ra công chúng vào tháng 5 năm 1992, Pháp Luân Công đã mang lại lợi ích cho các học viên ở hơn 100 quốc gia, vậy tại sao ĐCSTQ lại bức hại pháp môn này?
Bản chất của ĐCSTQ là gì?
Hãy cùng nhìn lại nguồn gốc của ĐCSTQ. Đảng Cộng sản bắt nguồn từ tầng lớp vô sản lưu manh của Công xã Paris ở Pháp. Sau khi được đưa vào Nga năm 1917, nó đã thành lập Đảng Cộng sản Liên Xô; Quốc tế Cộng sản (Quốc tế thứ ba) nhanh chóng được hình thành và lan rộng ra toàn thế giới.
Được thành lập tại Thượng Hải vào ngày 23 tháng 7 năm 1921, ĐCSTQ là chi nhánh Viễn Đông của Stalin tại Trung Quốc. Từ khi chính thức thành lập cho đến những hoạt động đầu tiên, ĐCSTQ đều do Cục Viễn Đông của Quốc tế Cộng sản trực tiếp chỉ đạo, tổ chức và hỗ trợ. Cái gọi là Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thực chất có tiền thân là Cộng hòa Xô viết Trung Hoa, vốn là nhà nước ủy nhiệm của Stalin: Quốc tế thứ ba tại Trung Quốc.
ĐCSTQ là một tổ chức của Xô viết, nhưng nó lại nói với người dân Trung Quốc rằng nó là con cháu của chủ nghĩa Mác-Lênin. Đây là một sự xúc phạm đối với tổ tiên, phá hoại hàng ngàn năm văn hóa của họ và dẫn đến cái chết của 80 triệu người dân Trung Quốc. ĐCSTQ là một thế lực ngoại lai đối với Trung Quốc và không đại diện cho dân tộc Trung Hoa: ĐCSTQ không phải là Trung Quốc.
Trong những thập kỷ từ khi ĐCSTQ tước đoạt quyền lực ở Trung Quốc, lịch sử đã cho thấy bản chất của nó là lừa dối, tà ác và đấu tranh. Xuyên suốt vô số các chiến dịch chính trị, nó đã sử dụng những lời dối trá và đấu tranh để phá hoại một cách có hệ thống đạo đức, văn hóa, tư tưởng, hành vi và các mối quan hệ nhân luân truyền thống của Trung Quốc. Đây là nguyên nhân gốc rễ của phần lớn sự hỗn loạn trong xã hội Trung Quốc ngày nay.
Pháp Luân Công đề cao Chân-Thiện-Nhẫn
Pháp Luân Công, hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, được Đại sư Lý Hồng Chí giới thiệu vào ngày 13 tháng 5 năm 1992. Trong một xã hội mà đạo đức đang suy đồi nhanh chóng, Pháp Luân Công hướng dẫn con người tu tâm dưỡng tính dựa trên nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Pháp môn này bao gồm năm bài công pháp nhẹ nhàng và giúp con người nâng cao đạo đức và sức khỏe thân tâm.
Trong những năm đầu sau khi được giới thiệu vào năm 1992, Pháp Luân Công đã nhận được sự ca ngợi rộng rãi từ cả chính phủ và các tổ chức dân sự. Tại Hội chợ Sức khỏe Phương Đông năm 1993 tại Bắc Kinh, Đại sư Lý Hồng Chí đã được trao giải thưởng cao nhất, “Giải thưởng Thúc đẩy Tiến bộ Khoa học”, cũng như “Giải Vàng Đặc biệt” và giải “Thầy Khí công được hoan nghênh nhất”. Năm 1996, cuốn Chuyển Pháp Luân đã liên tục lọt vào danh sách sách bán chạy nhất Bắc Kinh do các phương tiện truyền thông chính thức như tờ Thanh niên Bắc Kinh, Bắc Kinh Vãn báo,và Nhật báo Bắc Kinh bình chọn.
Năm 1998, giới y học đã tiến hành các cuộc khảo sát y tế đối với gần 35.000 người ở nhiều khu vực ở Bắc Kinh, Vũ Hán, Đại Liên và tỉnh Quảng Đông. Đây là cuộc khảo sát y tế có hệ thống và toàn diện nhất cho đến thời điểm đó. Kết quả cho thấy hiệu quả tổng thể của việc tu luyện Pháp Luân Công trong việc cải thiện sức khỏe và thể chất là hơn 98%; tình trạng tâm lý và tinh thần của những người tham gia cũng được cải thiện đáng kể.
Nửa cuối năm 1998, một nhóm các cán bộ lão thành của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc, do ông Kiều Thạch chủ trì, đã tiến hành một cuộc điều tra chi tiết và sau đó kết luận rằng “Pháp Luân Công đối với quốc gia và nhân dân chỉ có trăm điều lợi mà không có một điều hại”. Cuối năm đó, họ đã đệ trình một báo cáo lên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Nhờ những hiệu quả đáng kinh ngạc của Pháp Luân Công trong việc chữa bệnh, cải thiện sức khỏe và nâng cao đạo đức, các học viên đã truyền miệng nhau và bạn bè cũng như người thân của họ bắt đầu tu luyện. Theo một cuộc điều tra của Bộ Công an Trung Quốc, chỉ trong vòng bảy năm, số người tu luyện Pháp Luân Công đã đạt từ 70 đến 100 triệu người, vượt quá tổng số đảng viên ĐCSTQ lúc bấy giờ.
Giang Trạch Dân bức hại Pháp Luân Công vì đố kỵ và thù hận
Pháp Luân Công phổ biến là vậy, trong khi lãnh đạo ĐCSTQ lúc bấy giờ là Giang Trạch Dân, người có lý luận chính trị “Ba đại diện” lại thu hút rất ít sự chú ý. Bị thúc đẩy bởi lòng đố kỵ và sự thù hận, Giang đã tuyên bố rằng “Đảng Cộng sản nhất định sẽ đánh bại Pháp Luân Công.” Ông ta đã ép buộc các nhà lãnh đạo cấp cao khác của ĐCSTQ phát động một cuộc bức hại điên cuồng đối với Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1999.
Người ta ước tính rằng Giang và những kẻ theo ông ta đã sử dụng một phần tư nguồn lực kho bạc quốc gia để tiến hành cuộc bức hại. Họ đã huy động toàn bộ bộ máy nhà nước, bao gồm truyền thông, quân đội, công an, tư pháp và ngoại giao, để thực thi một chính sách diệt chủng toàn diện nhằm “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính và hủy hoại thân thể” của các học viên.
Giang đã sử dụng cả áp lực chính trị và các ưu đãi tài chính để ép buộc toàn xã hội tham gia vào cuộc bức hại, bao gồm các cơ quan chính phủ, trường học, doanh nghiệp và khu dân cư. Nơi làm việc, gia đình và con cái của các học viên Pháp Luân Công cũng bị liên lụy. Các thủ đoạn bức hại vô cùng tàn độc, từ việc dàn dựng vụ tự thiêu trên quảng trường Thiên An Môn như một phần trong chiến dịch tuyên truyền thù hận của ĐCSTQ cho đến việc bắt cóc, bỏ tù và tra tấn các học viên, và sau đó là cưỡng bức thu hoạch nội tạng của họ. Trang Minghui.org đã ghi nhận cái chết của hơn 5.000 học viên Pháp Luân Công do bị bức hại.
Về cơ bản, ĐCSTQ đã biến Trung Quốc thành một nhà tù khổng lồ: người dân bị tẩy não và nhồi nhét sự thù hận, tiếng nói của họ bị đàn áp, các nhân quyền cơ bản của họ bị tước đoạt, thông tin chân thực bị phong tỏa, và đức tin tâm linh của họ bị dập tắt. Dưới chính quyền độc tài cộng sản này, toàn bộ người dân bị Đảng biến thành những công cụ chính trị để ca ngợi chế độ, duy trì tham nhũng và che đậy tội ác. Con người bị biến thành những viên gạch xây dựng chủ nghĩa xã hội hoặc những bánh răng trong cỗ máy cộng sản; không ai được phép sống một cuộc sống bình thường.
Bởi vì sống trong một môi trường bị tẩy não và khép kín, người dân ở Trung Quốc bị che mắt và chỉ sau khi ra nước ngoài, họ mới có thể nhìn thấy những vấn đề của Trung Quốc. Hậu quả là, người dân Trung Quốc không dám hưởng nhân quyền của mình, không dám có suy nghĩ riêng, và sống trong cảnh bị ĐCSTQ bịt mắt và dắt mũi.
Đó là lý do tại sao cuộc bức hại Pháp Luân Công của ĐCSTQ đã kéo dài suốt 27 năm qua và vẫn chưa chấm dứt.
Đàn áp xuyên quốc gia là chiêu bài cuối cùng của ĐCSTQ và chắc chắn sẽ thất bại
Ngày nay, Pháp Luân Công được tu luyện tại hơn 100 quốc gia trên khắp thế giới; cuốn sách chính Chuyển Pháp Luân đã được dịch ra hơn 50 ngôn ngữ. Trên toàn cầu, các học viên đã nhận được sự ca ngợi và ghi nhận từ các chính phủ, cộng đồng và các nhân vật của công chúng qua các bức thư, bản tuyên cáo, tuyên dương và giải thưởng.
Không thể tiêu diệt được Pháp Luân Công, nhưng lại không cam tâm chấp nhận thất bại, ĐCSTQ đã vươn tầm ảnh hưởng ra cộng đồng quốc tế. Ví dụ, ngay từ tháng 1 năm 2000, Lãnh sự quán Trung Quốc tại Chicago đã cố gắng can thiệp vào quyết định của Hội đồng Thành phố Columbia và Hội đồng Hạt Bonnie về việc công bố Tuần lễ Pháp Luân Đại Pháp. Song, âm mưu này đã thất bại.
Từ đó đến nay, ĐCSTQ đã sử dụng mọi thủ đoạn để dập tắt tiếng nói của Pháp Luân Công trong cộng đồng quốc tế, bao gồm:
- Mua chuộc các cơ quan truyền thông quốc tế để vu khống Pháp Luân Công;
- Chỉ đạo các đặc vụ gửi lời đe dọa đánh bom nhằm can nhiễu các buổi biểu diễn của Shen Yun;
- Gây áp lực buộc các quan chức chính phủ nước ngoài không được xem Shen Yun và coi các cơ quan chính phủ này như những đơn vị trực thuộc của ĐCSTQ;
- Rạch lốp xe buýt của Đoàn Nghệ thuật Shen Yun nhằm gây nguy hiểm cho các nghệ sĩ;
- Phá hoại các quầy thông tin và bảng trưng bày của các học viên Pháp Luân Công, xé bỏ các tấm biểu ngữ của họ, và tấn công thân thể các học viên khi họ đang nói chuyện với người dân;
- Tham gia vào cuộc chiến pháp lý ở các xã hội tự do để bức hại các học viên Pháp Luân Công.
ĐCSTQ đã hết lần này đến lần khác phơi bày sự tà ác của nó trước thế giới, vấp phải sự lên án từ các nhà lãnh đạo chính trị và những người bảo vệ nhân quyền. Sự đàn áp xuyên quốc gia là chiêu bài cuối cùng của ĐCSTQ nhằm xóa sổ Pháp Luân Công, và nó sẽ thất bại.
Vào ngày 5 tháng 5 năm 2025, Hạ viện Hoa Kỳ đã nhất trí thông qua Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công. Ngày 17 tháng 6 năm 2026, Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Hoa Kỳ đã thúc đẩy dự luật S.4009, Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công và Nạn nhân bị Cưỡng bức Thu hoạch Nội tạng.
Cuộc bức hại của ĐCSTQ đối với Pháp Luân Công về bản chất là cuộc bức hại đối với Chân-Thiện-Nhẫn. Một chế độ chính trị bức hại những giá trị phổ quát như vậy làm sao có thể không bị lịch sử loại bỏ?
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/16/512311.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/17/235131.html


