Bài viết của Xiao Chengen

[MINH HUỆ 06-03-2026] Gần đây, một bài đăng đáng kinh ngạc đã xuất hiện trên Đẩu Âm (Douyin), phiên bản TikTok của Trung Quốc: “Đảng Cộng sản, tôi yêu cầu các vị tiến hành một cuộc điều tra toàn diện về nạn buôn bán nội tạng, để người dân có thể sống trong một xã hội an toàn.” Trong một khoảng thời gian ngắn, hàng chục nghìn người đã hưởng ứng bằng cách nhấn “thích” và hàng nghìn người đã để lại bình luận.

Một vài người bình luận viết: “Đây là bài đăng đầu tiên trực tiếp lên tiếng với Đảng.” “Cuối cùng cũng có người cất lên tiếng nói của mình.” Một người khác nhận xét: “Xin đừng cười. Người này là một anh hùng thực sự — đang đánh cược mạng sống của mình vì tất cả chúng ta.”

Phải mất gần 20 năm để công chúng nhận ra mức độ nghiêm trọng của nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc. Ngày 20 tháng 4 năm 2006, một người thổi còi từ Trung Quốc đại lục với bí danh “Annie” đã phơi bày một tội ác kinh hoàng nhắm vào các học viên Pháp Luân Công bị bức hại. Chồng cũ của cô, một bác sỹ y khoa, đã thú nhận với cô rằng ông ta đã mổ lấy hơn 2.000 giác mạc từ các học viên Pháp Luân Công khi họ vẫn còn sống tại Trại Lao động Cưỡng bức Tô Gia Đồn. Ông ấy nói với cô rằng không một ai trong số những người này sống sót, vì các cơ quan nội tạng khác cũng bị cắt bỏ, sau đó thi thể họ bị hỏa thiêu. Thời điểm đó, có rất ít người tin vào điều này và cũng không có nhiều phương tiện truyền thông chính thống theo dõi đưa tin.

20 năm đã trôi qua. Hiện tại, xã hội chúng ta đang ở đâu trong việc thấu hiểu và chống lại nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc?

Sự thật đanh thép

Bi kịch thu hoạch nội tạng bắt nguồn từ chỉ thị từ trên xuống sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999.

Tháng 9 năm 2014, Bạch Thư Trung, cựu Bộ trưởng Bộ Y tế thuộc Tổng cục Hậu cần Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA), đã thừa nhận với một điều tra viên ngầm từ Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc Bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) rằng cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân đã đích thân ra lệnh thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công. Trước đó, vào năm 2006, cựu quan chức ĐCSTQ Bạc Hy Lai đã thừa nhận rằng việc cưỡng bức thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công là theo một chỉ thị trực tiếp của Giang.

Khi cuộc bức hại Pháp Luân Công bắt đầu, Giang đang là tổng bí thư ĐCSTQ kiêm chủ tịch Quân ủy Trung ương. Ông ta không chỉ phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công trên toàn quốc vào tháng 7 năm 1999, mà còn ra lệnh thành lập Phòng 610trước đó một tháng nhằm giám sát hành vi tàn bạo mang tính hệ thống này.

Tháng 12 năm 2020, ông Lục Thụ Hằng, một chủ doanh nghiệp tại Hoa Kỳ, đã làm chứng về việc Bệnh viện Quân y Cảnh sát Vũ trang đã tham gia vào nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng từ rất sớm vào năm 2002. Bà Chu Thanh, chị gái của chị dâu Chu Ngọc của ông Lục, nhờ ông Lục tìm kiếm bệnh nhân người Mỹ để cấy ghép nội tạng ở Thượng Hải. Bà Chu từng là trưởng khoa Sản Phụ khoa tại Bệnh viện Phố Đông, sau đó trở thành viện trưởng Bệnh viện Uyển Bình. Chồng của bà Chu, ông Mao Thúc Bình, từng là cựu phó giám đốc Cục Cải tạo Lao động Thượng Hải (lao cải), sau đó là phó giám đốc Sở Tư pháp Thượng Hải.

Theo bà Chu, họ đã mổ lấy nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công thay vì những người hiến tạng bị chết não, thường là không dùng thuốc mê. “Có những vị trí nhất định mà bạn không muốn dùng thuốc mê,” bà giải thích, “đặc biệt là những cơ quan dễ bị tổn thương đó.”

Vào tháng 11 năm 2022, ông Ushio Sugawara, một nhà bình luận người Nhật Bản, tiết lộ rằng ông đã nhìn thấy một học viên Pháp Luân Công tại Bệnh viện Đa khoa Cảnh sát Vũ trang Bắc Kinh vào năm 2007, người này bị trói vào giường để sẵn sàng cho các bác sỹ mổ lấy nội tạng. “Anh ấy nằm đó. Tay và chân đều bị quấn băng. Họ đã cắt đứt gân tay và chân của anh ấy từ ngày hôm trước. Bác sỹ nói làm vậy để ngăn anh ấy bỏ chạy,” ông Sugawara nhớ lại. “Ngoài ra, khi sợ hãi, người ta sẽ co người lại, như vậy sẽ ảnh hưởng đến chất lượng nội tạng trong quá trình mổ lấy tạng. Bởi vậy nên họ lại cắt gân của anh ấy.”

Khi tội ác này ngày càng trở nên phổ biến, các quan chức đã mở rộng việc thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công sang cả những người dân thường. Tâm lý công chúng đã chuyển từ nghi ngờ sang sợ hãi. Trong khi đó, các báo cáo về những người mất tích ở Trung Quốc tiếp tục gia tăng, trong đó, nhiều người ở độ tuổi dưới 35.

Một blogger chuyên thu thập thông tin về những công dân mất tích cho biết, trong vòng 22 ngày trong tháng 10 năm 2025, đã có 107 người mất tích. Từ ngày 20 đến ngày 31 tháng 12 năm 2025 (11 ngày), số người mất tích dưới 35 tuổi là 136 người. Số trẻ em và thanh niên mất tích vượt quá 100 người trong hai tuần đầu tiên của năm 2026.

Trung Quốc được biết đến với hệ thống giám sát chặt chẽ, với vô số camera ở khắp mọi nơi. Nhưng một mô-típ quen thuộc là, khi cha mẹ hay người nhà hỏi thăm về người thân bị mất tích, họ luôn được thông báo rằng các camera giám sát “chẳng may bị hỏng” vào thời điểm đó.

Bằng chứng ngày càng nhiều

Kể từ khi ĐCSTQ bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công vào năm 1999, Giang Trạch Dân đã coi cưỡng bức thu hoạch nội tạng như một công cụ nữa để “xóa sổ” môn tu luyện cả thân lẫn tâm truyền thống này. Bắt đầu từ các bệnh viện quân y, nơi các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ phải trải qua các cuộc kiểm tra sức khỏe bao gồm xét nghiệm máu và mô (bao gồm cả DNA), một “ngân hàng nội tạng sống” đã được thiết lập. Điều này dẫn đến sự bùng nổ của hoạt động cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc vào khoảng năm 2000, khi hàng trăm nghìn học viên Pháp Luân Công bị bắt và giam giữ. Ông Hà Hiểu Thuận, phó giám đốc Bệnh viện Trung Sơn ở Thượng Hải, đã phát biểu trong một cuộc phỏng vấn với tờ Tuần báo Phương Nam: “Năm 2000 là một năm bước ngoặt đối với ngành cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc. Vào năm 2000, số ca ghép gan trên toàn quốc đã tăng gấp 10 lần so với năm 1999; vào năm 2005, con số này lại tăng gấp ba.” Mặt khác, ĐCSTQ sẽ không giải thích về nguồn gốc của những cơ quan nội tạng này.

Năm 2013, tờ Tuần báo Phượng Hoàng đã đăng một bài viết với tựa đề: “Mặt tối của hoạt động buôn bán nội tạng ở Trung Quốc.” Bài viết cho hay: “Trong thập kỷ qua, các nước trên thế giới đã biết đến các ca cấy ghép nội tạng được tiến hành ở Trung Quốc đại lục. Không cần phải chờ đợi nội tạng ở Trung Quốc đại lục. Những cơ quan nội tạng được yêu cầu gần như luôn có sẵn…”

Ông Hoàng Khiết Phu, khi đó là thứ trưởng Bộ Y tế, đã thừa nhận với giới truyền thông rằng các ca phẫu thuật cấy ghép nội tạng đang diễn ra trên quy mô lớn. Ông này ghi nhận rằng “Trên toàn Trung Quốc, có 1.700 bác sỹ tại hơn 600 bệnh viện đang thực hiện cấy ghép nội tạng. Có rất nhiều!”

Chỉ lấy Trung tâm Cấy ghép Nội tạng Đông phương ở Thiên Tân làm ví dụ, trang web của họ tuyên bố rằng thời gian chờ ghép gan và thận chỉ vỏn vẹn trong một tuần, không quá một tháng. Các số liệu thống kê của bệnh viện này cho thấy thời gian chờ trung bình vào năm 2015 đối với các ca ghép thận là hai tuần, trong khi ở những quốc gia có chương trình hiến tạng tự nguyện, có thể phải mất đến hàng năm ròng.

Như đã thảo luận bên trên, nhiều lời chứng độc lập đã cung cấp bằng chứng chứng tỏ ĐCSTQ đã cưỡng bức thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công. Do sự che đậy và kiểm duyệt gắt gao của ĐCSTQ, hiện vẫn chưa rõ con số chính xác các nạn nhân bị thu hoạch nội tạng, nhưng các báo cáo từ tờ Tuần báo Phương Namvà Tuần báo Phượng Hoàng chỉ ra rằng những con số hiện cao đến mức gây sốc. Sự gia tăng đột biến của các ca phẫu thuật cấy ghép cũng có mối tương quan chặt chẽ với tiến trình của cuộc bức hại Pháp Luân Công.

Sau những nỗ lực không ngừng nghỉ của các học viên Pháp Luân Công và các nhà hoạt động nhân quyền khác, tội ác này đã thu hút được sự chú ý của quốc tế. Tòa án độc lập về Trung Quốc (China Tribunal), do Ngài Geoffrey Nice KC chủ trì, đã tiến hành nhiều phiên điều trần công khai và nhận được lời khai từ các nhân chứng, chuyên gia và điều tra viên độc lập. Phán quyết cuối cùng của tòa án, được công bố vào năm 2020, nêu rõ: “Trong hoạt động cưỡng bức thu hoạch nội tạng kéo dài tại CHDCND Trung Hoa, chính các học viên Pháp Luân Công đã bị sử dụng làm nguồn cung nội tạng — có lẽ là nguồn cung chính — cho hoạt động cưỡng bức thu hoạch nội tạng.”

Cấu trúc quyền lực bao phủ mọi mặt

Bằng chứng về nạn thu hoạch nội tạng thậm chí có thể được tìm thấy trong chính các báo cáo của ĐCSTQ. Ông Chu Vĩnh Tân, phó chủ tịch điều hành Ủy ban Trung ương của Hiệp hội Xúc tiến Dân chủ Trung Quốc, đã đề cập đến hoạt động cấy ghép nội tạng trong một bài điếu văn vào tháng 12 năm 2022 với tựa đề “Vô cùng thương tiếc Bộ trưởng Cao Chiếm Tường” như sau: “Trong những năm qua, ông Cao Chiếm Tường đã dũng cảm chiến đấu chống lại bệnh tật và được thay thế nhiều cơ quan nội tạng. Ông đã nói đùa rằng nhiều bộ phận của ông không còn là của chính ông nữa.”

Tuyên bố này đã làm dấy lên các cuộc bàn luận sôi nổi trong cư dân mạng. “Nếu một cựu thứ trưởng Bộ Văn hóa đã phải thay thế toàn bộ nội tạng của mình, thì hãy hình dung xem các quan chức cấp bộ hoặc cao hơn sẽ phải thay thế bao nhiêu bộ phận?” một cư dân mạng bình luận. Nói cách khác, những cơ quan nội tạng được “cung cấp đặc biệt” nhằm kéo dài tuổi thọ của các quan chức cấp tỉnh và cấp bộ đang trở thành một sự việc được chấp nhận, có liên quan chặt chẽ đến cấu trúc quyền lực của ĐCSTQ.

Hệ thống phân cấp hành chính của Đảng bao gồm năm cấp: trung ương, tỉnh, thành phố, huyện và xã, mỗi cấp đều có một cấu trúc tổ chức hoàn chỉnh gồm năm nhóm cơ quan lãnh đạo (Đảng ủy, Hội đồng Nhân dân, Chính trị Hiệp thương, chính quyền và ủy ban giám sát). Trên thực tế, Trung Quốc là một hệ thống độc đảng nắm quyền lực tuyệt đối. Bất kỳ chỉ thị nào của Đảng đều trở thành một lực lượng thống nhất xuyên suốt cả năm nhóm cơ quan lãnh đạo. Dựa trên các số liệu được công bố rộng rãi về hệ thống phân cấp năm tầng của Trung Quốc, mỗi tầng và mỗi nhóm cơ quan lãnh đạo có trung bình 10-15 nhà lãnh đạo nòng cốt. Một tính toán sơ bộ cho thấy tổng số các nhà lãnh đạo trên khắp năm cấp và năm nhóm cơ quan lãnh đạo trên toàn quốc nằm trong khoảng từ 600.000 đến 800.000 người. Con số này không bao gồm các quan chức chính phủ thông thường.

Năm cơ quan lãnh đạo ở bất kỳ cấp độ nào đều có quyền kiểm soát các nguồn lực an ninh công cộng tại địa phương, bao gồm hệ thống chính trị và tư pháp, cảnh sát, giao thông vận tải, bệnh viện, trường học, v.v. Lãnh đạo tối cao của bất kỳ cơ quan nào trong năm cơ quan lãnh đạo đều có thể làm bất cứ điều gì họ muốn trong khu vực địa phương của mình, dựa trên lý lẽ “Đảng lãnh đạo mọi mặt.”

Điều này lý giải tại sao cuộc bức hại tàn khốc đối với Pháp Luân Công lại kéo dài suốt 27 năm qua, và nạn thu hoạch nội tạng đã trở thành tội ác được nhà nước hậu thuẫn như thế nào.

Một nhóm dân số đang biến mất

Với các công nghệ tiên tiến và những động cơ về lợi nhuận, cơn ác mộng của nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng đã lan sang cả những người dân thường. Ví dụ, một số trường học ở Trung Quốc đại lục đang tiến hành xét nghiệm máu, xét nghiệm nhóm máu, và xét nghiệm DNA đối với học sinh tiểu học. Ai cũng bị gắn thẻ và các kết quả đều được ghi lại.

Ngày 8 tháng 1 năm 2026, em Chu Hoa, một học sinh 13 tuổi ở huyện Tân Thái thuộc tỉnh Hà Nam, đã tử vong một cách bi thảm trong khuôn viên trường. Nhà trường đã tìm cách đưa thi thể của em đi bằng xe cứu thương trước khi cha mẹ em đến, nhưng người thân đã can thiệp bằng cách điều một chiếc xe tải tới. Khi kiểm tra thi thể, họ phát hiện một lỗ nhỏ bằng móng tay trên ngực đứa trẻ và máu chảy ra từ khóe miệng em. Điều này dấy lên nghi ngờ rằng Chu Hoa đã bị chỉ định hiến tạng và thi thể của em đang bị mang đi để phẫu thuật cấy ghép.

Ngày 14 tháng 10 năm 2022, thiếu niên 15 tuổi Hồ Hâm Vũ, một học sinh tại trường trung học Trí Viễn thuộc tỉnh Giang Tây, đã mất tích ngay trong khuôn viên trường. Sau đó, những người có thông tin nội bộ đã xác nhận rằng em đã trở thành nạn nhân của nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng.

Năm 2024, anh La Suất Vũ, một bác sỹ thực tập tại Bệnh viện Tương Nhã Số 2 ở tỉnh Hồ Nam, đã chết một cách bí ẩn trong phòng ký túc xá của mình. Một đoạn ghi âm điện thoại được thực hiện trước khi anh qua đời đã tiết lộ rằng bệnh viện đang hoạt động “kinh doanh” trong việc săn lùng những trẻ em vị thành niên để làm người hiến tạng.

Đây chỉ là một số trường hợp bị phơi bày trên truyền thông, còn nhiều trường hợp khác có thể đã bị che đậy hoặc vẫn chưa được báo cáo. Nhiều người tin rằng những trẻ em hoặc thanh niên đã “mất tích” — thường bị chính quyền ĐCSTQ phớt lờ — thực sự đã trở thành mục tiêu cho nạn thu hoạch nội tạng.

Eric (bí danh), một người Hoa bất đồng chính kiến có người nhà là quan chức cấp cao ở Trung Quốc, đã chia sẻ với tờ The Epoch Timesrằng khả năng giám sát của Trung Quốc bao gồm hàng chục triệu camera. Bất kể đó là trẻ em hay người lớn, chỉ cần có ảnh hoặc tên, hệ thống giám sát đều có thể tự động kiểm tra vị trí và nhanh chóng tìm ra thông tin liên quan.

Eric đã trực tiếp xử lý một vài trường hợp học sinh mất tích. Đầu tiên, phụ huynh sẽ đến đồn cảnh sát để trình báo vụ việc, nhưng đồn cảnh sát nhìn chung không thụ lý báo cáo của họ, hoặc cho dù họ tiếp nhận thì cũng không thể tìm được người. Cha mẹ có thể đi thỉnh nguyện hay khiếu nại, sau đó sẽ bị đưa vào một trung tâm xử lý án. Eric cho rằng, theo quy trình xử lý án thông thường, họ nên sử dụng dữ liệu lớn để điều tra, nhưng điều này đòi hỏi sự phê duyệt từ các quan chức, mà trong trường hợp của họ thì không thể xin được. Hậu quả là những học sinh này vẫn tiếp tục được báo cáo là đang “mất tích.”

Ngay cả trang web công cộng toàn diện nhất để tìm kiếm người mất tích cũng đã bị can thiệp một cách công khai. Theo tờ Hải Tây Thần báo, Mạng lưới Tìm kiếm Người thân Trung Quốc đã thông báo ngừng mọi hoạt động vào tháng 7 năm 2025.

“Các quan chức đã đóng trang web, bởi nếu không đóng, nó sẽ phơi bày sự thật rằng những trường hợp giống như em Hồ Hâm Vũ đang diễn ra ở khắp mọi nơi,” một người viết trên mạng. “Chẳng qua là họ không muốn cho bạn biết có bao nhiêu người mất tích mỗi năm!” một người khác nói thêm.

Trong hai thập kỷ qua, kể từ khi các học viên Pháp Luân Công bắt đầu vạch trần tội ác cưỡng bức thu hoạch nội tạng, ĐCSTQ đã liên tục che đậy hoặc kiểm duyệt thông tin để ngăn không cho những công dân bình thường biết được sự thật. Giờ đây, khi các quan chức ĐCSTQ vẫn tiếp tục lùng sục các nguồn nội tạng, thậm chí còn mở rộng tội ác này sang những người dân thường, thì thực tế kinh hoàng này đang trên bờ vực bị phơi bày ra ánh sáng giữa ban ngày.

Khi sự thật bị phơi bày, nhất định sẽ dẫn đến sự sụp đổ của chế độ.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/6/507408.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/12/233614.html