Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 05-11-2025] Tôi năm nay 62 tuổi và tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 2004. Ban đầu, nhận thức của tôi về pháp môn bị tác động bởi những lời dối trá của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) như vụ tự thiêu giả mạo trên Quảng trường Thiên An Môn, điều này khiến tôi oán hận và bài xích Pháp Luân Đại Pháp. Tôi cũng cố gắng ngăn cản con trai mình đọc các tờ rơi của Đại Pháp vì sợ cháu sẽ bị đầu độc. Tuy nhiên, khi ông chủ hết lần này đến lần khác phân cho tôi đi bán hàng cùng với một chị, cơ duyên đã đến, chị ấy chính là một học viên Đại Pháp.

Hồi đó, sức khỏe của tôi rất kém, cả ngày không khó chịu chỗ này thì cũng khó chịu chỗ kia. Tôi bị tiêu chảy, sợ lạnh, lại còn rối loạn nhịp tim. Tôi thở không ra hơi vì nghẹn ở ngực, chứng Ménière khiến tôi xây xẩm mặt mày không thể đi làm, rồi cả chứng thiếu máu não, đau dây thần kinh, đau đến mức muốn đập đầu vào tường. Việc phụ thuộc vào thuốc giảm đau liều cao khiến tôi bị viêm dạ dày và mất ngủ mãn tính. Tôi luôn trong tình trạng kiệt sức, hay vô lý và thường xuyên cãi vã với chồng — không khí gia đình tôi lúc nào cũng vô cùng căng thẳng. Tôi rất thích mua thuốc uống, ai nói thuốc nào tốt là tôi mua thuốc đó, lúc ấy mỗi tháng tôi kiếm được 110 tệ, vì lo xa, sợ có gì bất trắc, hộp thuốc 38 tệ tôi cũng mua về để dành, ngày nào đau thì uống, tôi cứ nghĩ thuốc có thể cứu mạng mình.

Thấy sức khỏe của tôi kém như vậy, ngày nào chị đồng nghiệp cũng nói với tôi về Pháp Luân Đại Pháp. Tôi vô cùng cảm động trước lòng tốt của chị nên đã nhận đĩa DVD “Phong Vũ Thiên Địa Hành” mà chị tặng. Vì quá sợ bị ĐCSTQ phát hiện nên trước khi xem, hai vợ chồng tôi đã đóng kín mọi cửa ra vào và cửa sổ, cũng không dám mở lớn tiếng. Xem xong, chúng tôi nhận ra mình đã bị ĐCSTQ lừa dối. Vụ việc gọi là “tự thiêu” đó thực chất do ĐCSTQ dàn dựng để vu khống Pháp Luân Đại Pháp.

Tôi bèn mượn cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp là Chuyển Pháp Luân từ chị và bắt đầu đọc. Vừa đọc tôi đã thấy rất hay, và tôi nhanh chóng trải nghiệm được uy lực kỳ diệu của Đại Pháp. Ngay cả khi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể nhìn thấy những vầng hào quang với màu xanh, màu vàng tuyệt đẹp cùng các Pháp Luân đang xoay chuyển. Tôi vô cùng chấn động vì biết rằng những gì được miêu tả trong Chuyển Pháp Luân đều là chân thực! Tôi không chút do dự bước vào tu luyện Đại Pháp. Tết Trung thu năm 2004 là ngày quan trọng nhất, là bước ngoặt trong đời tôi — đó là ngày tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Sau khi tu luyện, cả thể chất và tinh thần tôi lập tức có sự cải biến to lớn. Mọi bệnh tật đều biến mất, vậy tôi còn dùng thuốc làm gì? Tôi đã vứt hết thuốc, trị giá hơn 1.000 tệ. Tôi hiểu ra rằng bệnh tật là do nghiệp lực gây nên, và tôi trở thành một người vui vẻ, tràn đầy năng lượng.

Ngay cả giọng nói của tôi, vốn đã bị khàn sau nhiều năm làm việc tại trường mầm non và làm nhân viên bán hàng, cũng đã hồi phục. Từ khi còn nhỏ, tôi đã rất thích hát. Sau khi nghe Thiên âm Tịnh nhạc của Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã vô cùng xúc động. Ngày nào chúng tôi cũng mở nhạc Đại Pháp và phát các đĩa DVD trên tivi ở cửa hàng. Trong khi đi bộ hoặc đạp xe đi làm, tôi cũng rất thích hát các bài hát của Đại Pháp. Khi mọi người khen các bài hát tôi hát hay, tôi tự hào nói với họ rằng những bài hát này do chính các học viên Pháp Luân Đại Pháp sáng tác. Chẳng mấy chốc, giọng hát của tôi đã cải thiện đến mức tôi có thể lên những nốt cao nhất một cách dễ dàng.

Sau khi Cửu Bình (Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản) được xuất bản vào năm 2004, tối nào tôi và các học viên khác cũng ra ngoài phát tài liệu để giúp người dân hiểu được chân tướng về Đại Pháp. Vào ban đêm, tôi có thể nhìn thấy những tài liệu mà chúng tôi đặt trước cửa nhà mọi người đang tỏa sáng. Tôi cảm thấy những ai đọc được tài liệu này thực sự là có phúc, nhưng cũng thấy thương xót cho những người vứt chúng đi. Khi ra ngoài để nói với mọi người về Đại Pháp, tôi còn nhìn thấy những Pháp Luân lớn và đầy màu sắc trên đỉnh đầu đang bảo vệ tôi.

Cuộc sống gia đình tôi thay đổi nhờ Đại Pháp

Chồng tôi từ nhỏ được ông bà nội nuôi dưỡng, sau khi kết hôn, cả nhà tôi sống cùng ông bà. Cuộc sống ban đầu rất khó khăn. Sau một thời gian dài lâm bệnh, mẹ chồng tôi qua đời, để lại cho chúng tôi một khoản nợ lớn. Tất cả đều là tiền vay mượn để chữa bệnh cho mẹ chồng tôi. Tồi tệ hơn nữa, chồng tôi thử kinh doanh một vài lần nhưng đều thất bại, khiến chúng tôi càng chìm sâu vào nợ nần, điều này làm anh ấy cảm thấy chán nản và thất vọng. Nhưng sau khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, mọi thứ đã thay đổi. Tôi nghiêm khắc yêu cầu bản thân chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, và trở nên hòa ái, lạc quan. Những thay đổi tích cực của tôi đã ảnh hưởng đến cả gia đình.

Ông bà nội của chồng tôi luôn cho rằng cháu trai mình là người hoàn hảo và mọi vấn đề xảy ra đều do lỗi của tôi. Ông nội chồng thường xuyên mắng tôi vì những chuyện vặt vãnh như nói tôi sử dụng điện nước lãng phí. Mối quan hệ của chúng tôi rất căng thẳng. Tuy nhiên, sau khi bước vào tu luyện Đại Pháp, tôi đã làm theo lời dạy của Sư phụ Lý để thiện đãi với tất cả mọi người.

Tôi chăm sóc ông bà bằng sự tận tâm và nhẫn nại. Khi bị ông nội chồng la mắng, tôi không còn bực tức nữa mà luôn giữ vững tâm tính của mình. Khi ông cụ lâm bệnh, tôi đã tận tình chăm sóc ông cho đến khi ông ra đi thanh thản ở tuổi 89.

Tôi cũng chăm sóc bà nội chồng rất chu đáo, và thường ưu tiên chăm bà hơn cả bố mẹ ruột của mình. Mỗi khi có các đồng tu đến chơi, bà cụ vui vẻ nói: “Các cháu cũng là người tốt giống như cháu dâu của bà vậy. Hoan nghênh các cháu đến nhà chơi!” Một người hàng xóm đã khen ngợi tôi và nói rằng ngay cả con ruột của bà cũng không đối xử tốt với bà như tôi.

Ba năm sau khi ông nội chồng qua đời, bà nội chồng tôi bị xuất huyết dạ dày và sốt cao tới 40 độ C. Người địa phương có câu: “Chồng mất trong 3 năm rủ vợ đi”. Ai cũng nghĩ rằng bà sẽ không qua khỏi. Tôi đã động viên bà thành tâm nhẩm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.” Dù không nói được rõ chữ nhưng bà vẫn kiên trì niệm, và chỉ một ngày sau khi xuất viện, bà đã hoàn toàn bình phục.

Khi tôi sửa lại nhà, mặc dù trong lúc sơn phải mở tung cửa sổ, khiến chúng tôi phải mặc áo khoác bông và đắp chăn cho bà, nhưng bà vẫn nhất quyết không chịu sang ở cùng con gái. Khi có người hỏi tại sao không đến sống với con gái, bà trả lời: “Tôi đang sống với cháu dâu rất tốt, tôi sợ nếu đi rồi họ sẽ không cho tôi quay lại nữa.”

Trong những năm tháng cuối đời, do bị ngã nên bà nội chồng tôi không thể đi lại được và bị teo tiểu não. Bà phải nằm liệt giường và cần người chăm sóc liên tục. Khối lượng công việc của tôi tăng lên gấp ba lần khi tôi phải chăm sóc bà. Ngày nào tôi cũng lau rửa và vệ sinh cho bà, trong phòng không có chút mùi nào. Những lúc lú lẫn, thỉnh thoảng bà lại mắng chửi tôi. Khi tôi cảm thấy tủi thân, con trai tôi liền nhắc nhở: “Mẹ ơi, mẹ nghĩ tại sao bà cố lại sống thọ như vậy? Chẳng phải là để giúp mẹ đề cao tâm tính sao!” Điều này giúp tôi nhìn ra những thiếu sót của bản thân, và tôi đã có thể bình tĩnh nhẫn chịu những cơn cáu gắt của bà.

Bà nằm liệt giường suốt hai năm và cuối cùng qua đời ở tuổi 93. Mọi người đều nói bà sống thọ được như vậy là nhờ sự tận tâm và lòng thiện lương của tôi.

Người chồng chính trực của tôi

Sau khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chồng tôi đã chứng kiến sự thay đổi kỳ diệu của tôi. Sức khỏe của tôi cải thiện rõ rệt, tôi không còn nổi nóng vô cớ nữa và trở nên rất chăm chỉ làm việc nhà. Vì vậy, anh ấy vô cùng ủng hộ việc tôi tu luyện. Tôi có ba cháu trai, ba cháu dâu và các cháu nhỏ. Vào dịp Tết cổ truyền, gia đình ba người cháu trai của tôi đều đến thăm chúng tôi. Vì một trong số các cháu là cảnh sát, chồng tôi đã nhân cơ hội này nói với cháu: “Chú nhắc nhở cháu này, không ai được phản đối thím tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đâu. Chú chính là người trực tiếp hưởng lợi từ việc tu luyện của thím đấy.”

Năm 2015, trong làn sóng khởi kiện Giang Trạch Dân vì tội bức hại Pháp Luân Đại Pháp, tôi cũng đã đệ đơn kiện chính thức. Ngay sau đó, chính quyền ĐCSTQ bắt đầu trả đũa những người sử dụng tên thật để đệ đơn kiện. Cảnh sát đã nhiều lần đến nhà để sách nhiễu tôi, nhưng tôi đều không có nhà, tôi đang đi làm. Tôi bảo chồng rằng tôi định đi tìm họ nói chuyện để bảo vệ quyền công dân của mình. Nhưng anh ấy không đồng ý vì sợ tôi sẽ gặp nguy hiểm. Anh ấy nói: “Để anh giải quyết bọn họ. Không có lý lẽ gì để nói với những kẻ lưu manh cả.” Khi cảnh sát ba lần bảy lượt tới nhà tôi, anh ấy đã đối đầu với họ: “Đừng làm phiền chúng tôi nữa. Đây là hành vi sách nhiễu, tôi sẽ kiện các anh.” Họ viện cớ rằng chỉ làm theo lệnh cấp trên. Khi thấy sự phẫn nộ chính nghĩa của chồng tôi, họ liền rời đi và không bao giờ quay lại nữa.

Nhờ ủng hộ Đại Pháp, chồng tôi đã nhận được phúc báo. Anh ấy trở nên khỏe mạnh, làm gì cũng suôn sẻ. Trong những năm qua, anh ấy đã trả hết các khoản nợ của bản thân và khoản nợ chữa bệnh cho mẹ, mua một căn nhà cho con trai chúng tôi và giúp cháu lo liệu việc cưới xin. Pháp Luân Đại Pháp thật tốt.

Con trai tôi liên tiếp đắc phúc báo

Khi tôi đắc Pháp, con trai tôi đang học cấp hai. Khi giáo viên yêu cầu cháu gia nhập Đoàn Thanh niên, cháu đã dũng cảm từ chối. Tôi khen ngợi cháu đã làm rất tốt. Có lần cháu kể với tôi: “Mẹ ơi, hôm nay trong lúc trường làm lễ kéo cờ đảng, con đã phát chính niệm và lá cờ không thể kéo lên được!”

Nhiều năm sau, ngay khi vừa đi làm, công ty của con trai tôi tổ chức một chuyến leo núi và cháu được phân công đi chốt đoàn. Cháu bị trượt chân và lăn nhào xuống một sườn dốc từ độ cao 2.000 mét. Những du khách có mặt đều sợ hãi và đinh ninh rằng cháu khó lòng sống nổi. Thật kỳ diệu, khi rơi đến lưng chừng núi thì cháu mắc kẹt lại.

Khắp người cháu đầy vết bầm tím và toàn bộ đồ đạc đều bị mất, ngoại trừ chiếc thẻ bình an Đại Pháp đeo trên cổ. Trên đường trở về, dẫu vẫn còn run sợ sau cú ngã, cháu gọi điện cho tôi: “Mẹ ơi, con phải thắp hương cho Sư phụ Lý để thành kính tạ ơn Ngài. Sư phụ đã cứu mạng con.” Công ty đã đưa cháu đến bệnh viện để kiểm tra tổng quát, kết quả cho thấy cháu chỉ bị trầy xước ngoài da, không sao cả.

Con trai tôi làm thủ kho ở nhà máy dược. Có lần cháu phải vận chuyển một thùng lớn đựng chai truyền dịch, cao hơn 2 mét. Cháu không nghĩ lại nặng đến thế, cả người và thùng cùng ngã xuống đất, chai thủy tinh vỡ tan tành, nhưng cháu không bị thương gì cả. Thật kỳ diệu!

Lúc bấy giờ nhà kho vận chuyển đồ phải dùng xe nâng, ai bị nó cán phải đều bị thương nặng. Đơn vị của con trai tôi có hai người bị cán đều gãy xương, con trai tôi cũng bị xe cán, móng chân cái bị lật lên, nhưng xương thì không sao, là người bị nhẹ nhất. Những chuyện may mắn này đều là nhờ Sư phụ bảo hộ con trai tôi.

Bị zona thần kinh khỏi mà không cần dùng thuốc

Bà cô tôi từng bị zona thần kinh, đau đến mức bà nói khóc khô nước mắt, ba tháng vẫn chưa khỏi hẳn, vẫn còn di chứng.

Năm 2019, tôi cũng bị zona thần kinh, tôi hướng nội tìm, là do tôi hát các bài hát của người thường chiêu mời đến. Tôi thích hát, bạn bè rủ là đi, hát đến mức cắn lưỡi, chảy máu mà không ngộ ra, vẫn tiếp tục hát, đến khi zona xuất hiện, đau không chịu nổi mới ngộ ra. Hát bài hát của Đại Pháp thì có năng lượng, nên càng hát giọng càng tốt, còn bài hát của người thường thì phía sau có nhiều thứ bất hảo, nhất là hồng ca thì tuyệt đối không được hát, tôi biết mình sai rồi. Sư phụ đã giúp tôi vượt qua quan nạn này, tôi không uống thuốc, không xử lý gì, chỉ học Pháp luyện công cứu chúng sinh, một tháng là khỏi và đi làm trở lại.

Mọi người thường hỏi sao lúc nào tôi cũng lạc quan và bình thản đến vậy. Tôi nói với họ rằng đó là vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Không ngôn từ nào có thể diễn tả được lòng cảm ân của tôi đối với sự từ bi cứu độ của Sư phụ. Tôi chỉ có thể báo đáp Ngài bằng cách tu luyện thật tinh tấn.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/5/501747.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/14/232662.html