Mọi người xung quanh tôi đều biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt
Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 19-12-2025] Tôi năm nay 51 tuổi. Năm 2008, sau khi nghe các học viên chia sẻ về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại, tôi đã quyết định bước vào tu luyện.
Năm 2011, tôi bắt đầu học thuộc các kinh văn mới của Sư phụ. Hễ có kinh văn mới công bố, tôi đều học thuộc cho đến khi có thể đọc trôi chảy. Năm 2013, tôi bắt đầu học thuộc Chuyển Pháp Luân, và kể từ đó tôi liên tục học thuộc Chuyển Pháp Luân và các bài giảng khác của Sư phụ.
Việc học thuộc Pháp đã giúp tôi kiên định tín tâm vào Sư phụ và Đại Pháp, chỉ đạo tôi tu luyện, giúp tôi đề cao tâm tính, giúp tôi trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh và vượt qua những ma nạn cũng như khó khăn to lớn. Điều này còn giúp tôi tăng cường chính niệm và phá trừ can nhiễu—đồng thời cũng giúp tôi tu bỏ các chấp trước.
Hướng nội và thiện đãi bố chồng
Mẹ chồng tôi đã qua đời cách đây 19 năm, còn bố chồng tôi năm nay 85 tuổi. Ông từng là người cực kỳ độc đoán, ích kỷ, cố chấp, miệng lưỡi cay nghiệt và chua ngoa, lại rất ham tiền. Việc gì ông cũng muốn là người quyết định cuối cùng, và rất khó hòa hợp.
Trước khi tu luyện Đại Pháp, tôi và ông cãi nhau gần như mỗi ngày. Một ngày vào tháng 7 năm 1999, chúng tôi tranh cãi về một chuyện nhỏ. Khi tôi đang cúi xuống nhặt củi, ông đã lấy cái xẻng sắt dùng hết sức đánh mạnh vào lưng tôi. Ông đánh tôi hàng chục cái cho đến khi cán xẻng gãy làm ba khúc. Bên phải cơ thể tôi bầm tím, cột sống và thận phải bị tổn thương, khiến tôi đau đến mức không ngủ được. Tôi vô cùng oán hận ông. Ngày nào ông cũng chửi mắng tôi bằng những lời lẽ thô tục.
Sau khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp và nhờ liên tục học thuộc Pháp, tôi đã minh bạch các Pháp lý, và ngộ ra rằng bố chồng giúp tôi đề cao tâm tính. Tôi đã quy chính lại mối quan hệ với ông và đón ông về sống cùng chúng tôi. Tôi cầu xin Sư phụ gia trì chính niệm cho tôi. Tôi quyết tâm thiện đãi bố chồng. Tôi coi những hành vi tiêu cực của ông là cơ hội để hướng nội, tu luyện bản thân và phân biệt giữa chân ngã và giả ngã của mình.
Nhờ kiên trì học thuộc Pháp và được Pháp Luân Đại Pháp ban cho sức mạnh, cuối cùng tôi đã vượt qua được quan nạn lớn này. Hiện tôi hành xử theo lời dạy của Sư phụ, đối đãi tử tế với bố chồng như cha ruột và chăm sóc ông thật chu đáo.
Tôi tự nhắc nhở mình là người tu luyện, phải đồng hóa với Đại Pháp, tu luyện bản thân và hướng nội. Thông qua những mâu thuẫn với bố chồng, tôi đã tu bỏ được tâm oán hận, tâm tranh đấu, tâm tật đố, tâm báo thù, tâm sợ bẩn, và loại bỏ những vật chất bại hoại ở không gian khác khiến tôi cảm thấy ông không thể chịu đựng nổi và ghét bỏ ông. Hiện ông dường như đã trở thành một người hoàn toàn khác—bình hòa và ít nói, gia đình chúng tôi rất hòa thuận. Sự thay đổi kinh ngạc này chứng minh sự thần kỳ và phi thường của Đại Pháp.
Chứng thực Đại Pháp
Năm 2020, mọi người bị phong tỏa tại nhà do đại dịch COVID, và các cán bộ thôn chịu trách nhiệm mua rau và nhu yếu phẩm hàng ngày cho từng hộ gia đình. Bí thư chi bộ thôn mới chuyển từ thôn khác đến và không hiểu chân tướng Đại Pháp. Trong nhiệm kỳ của ông, bởi tôi đệ đơn kiện cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân, nên vị bí thư này thường xuyên dẫn người đến nhà sách nhiễu tôi. Mỗi lần ông ấy đến, tôi đều giảng chân tướng về cuộc bức hại cho ông ấy, nhưng ông ấy từ chối lắng nghe.
Một buổi sáng, ông ấy cùng bốn cán bộ thôn khác đi phân phát rau và nhu yếu phẩm cho từng nhà. Khi họ đến nhà tôi, tôi tình cờ nghe thấy họ nói chuyện với nhau: “Chúng ta sẽ lỗ vốn mất thôi. Không ai muốn lấy những thứ này và chúng ta sẽ phải chia nhau chịu chi phí”. Tôi bước lại chỗ bí thư và nói: “Hãy đưa cho tôi những thứ mà người khác không muốn”. Tôi lấy tiền ra và đưa cho ông ấy: “Chỗ này có đủ không? Nếu không đủ, tôi sẽ lấy thêm”.
Khi nghe thấy vậy, bốn cán bộ kia lập tức hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Những cán bộ đó đã minh bạch chân tướng. Một người nói: “Những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp thực sự rất tốt. Họ không kén chọn những thứ này và thậm chí còn nhận cả đồ xấu”. Nhìn vị bí thư, tôi nói: “Sư phụ của Pháp Luân Đại Pháp dạy chúng tôi không được chiếm tiện nghi của người khác, phải đối xử tốt với người khác, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác trước và không sợ chịu thiệt thòi. Tôi mong ông cũng sẽ ghi nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ và có tương lai tốt đẹp”. Vị bí thư mỉm cười, gật đầu và thốt lên: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!”
Tôi mang đồ vào trong nhà. Trong hai thùng trứng, hơn một nửa đã bị ung; chỉ còn hơn 20 quả là ăn được. Nhiều quả ớt, khoai tây, thịt và các loại rau khác đã bị hỏng. Tôi vứt bỏ tất cả những thứ bị hỏng đi.
Kể từ đó, bí thư không còn dẫn người đến nhà tôi nữa. Ông ấy nói: “Nếu cấp trên đến gây rắc rối, tôi sẽ chặn họ lại, không cho họ gặp bà”.
Bất cứ khi nào có người cần giúp đỡ, tôi luôn sẵn lòng giúp đỡ. Ví dụ, chồng của bà Lưu bị mù trước vụ thu hoạch năm ngoái, mà lúa của họ cần được gặt gấp. Có gần sáu mẫu ruộng với hàng vạn cân thóc, tất cả đều do tôi và bà Lưu kéo về. Bà giữ thăng bằng xe còn tôi kéo. Ba, bốn người giúp việc khác chỉ làm những việc nhẹ, còn tôi làm việc nặng nhất.
Sau đó, người hàng xóm lớn tuổi của bà Lưu hỏi tôi: “Tại sao bà lại tốt bụng như vậy?” Tôi nói: “Đó là vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Xin hãy nhớ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’. Niệm câu chân ngôn này ông sẽ nhận được phúc báo”. Ông ấy mỉm cười. Một thanh niên cũng có mặt ở đó sau này nới với tôi: “Bà thật tuyệt vời. Pháp Luân Đại Pháp thực sự tốt. Sư phụ của bà thật vĩ đại”.
Nói với mọi người về cuộc bức hại
Tôi bắt đầu giảng chân tướng cho mọi người về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại ngay sau khi bắt đầu tu luyện. Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi vững bước trên con đường trợ Sư chính Pháp và cứu độ chúng sinh. Tôi đặt tu luyện lên hàng đầu, và Pháp là ưu tiên cao nhất của tôi. Sau khi phát chính niệm vào mỗi buổi sáng, tôi học thuộc Pháp.
Khi dâng hương lên Sư phụ, tôi cầu xin Ngài gia trì cho tôi, đưa những chúng sinh hữu duyên đến gặp tôi để nghe chân tướng và gia trì chính niệm cho tôi cũng như thiện niệm của mọi người để tôi có thể cứu họ. Tôi cầu xin Sư phụ khắc sâu “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” vào tâm trí mọi người. Tôi đã hòa việc tu tâm, giảng chân tướng và cứu người vào sinh hoạt hàng ngày của mình.
Tôi sống ở vùng nông thôn, và gia đình tôi canh tác khoảng sáu mẫu đất. Vào ngày mùa, cánh đồng, đường làng và trong thôn là những nơi tuyệt vời để nói chuyện với mọi người. Sư phụ gửi những người hữu duyên đến với tôi để họ có thể nghe chân tướng và thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Vào lúc nông nhàn, tôi phối hợp với các đồng tu để giảng chân tướng cho mọi người.
Tôi thường đọc Pháp khi nói chuyện với họ, để Pháp của Sư phụ cứu họ. Hơn 90% số người tôi giúp tam thoái đều dùng tên thật.
Đôi khi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, tôi thấy có nhiều người tụ tập xung quanh và lắng nghe tôi giảng chân tướng. Khi tôi ra ngoài vào ngày hôm sau, dường như họ đang đợi tôi, và bất cứ ai được giảng chân tướng đều đồng ý tam thoái. Chỉ trong hơn một giờ, tôi có thể giúp hơn 10 người thoái ĐCSTQ. Những sự việc thần kỳ như vậy thường xuyên diễn ra trong suốt 17 năm qua.
Hiện nay, tôi thường đọc cho mọi người nghe hai đoạn cuối trong bài kinh văn “Vì sao có nhân loại” của Sư phụ, và sau khi nghe xong, nhiều người sẵn lòng tam thoái.
Cha tôi qua đời đầu năm nay, hưởng thọ 87 tuổi, và có rất nhiều người đến dự đám tang. Tôi đã giúp 23 người tam thoái, trong đó có một số người tôi đã không gặp trong nhiều thập kỷ. Tôi cũng thuyết phục được một số đầu bếp và phụ bếp làm việc tại bữa tiệc tam thoái. Một ngày trước đám tang, tôi đã đọc ba bài giảng trong Chuyển Pháp Luân và phát chính niệm nhiều lần, đồng thời cầu xin Sư phụ giúp đỡ.
Vào buổi sáng ngày cúng thất đầu của cha, tôi đi mua đồ vàng mã. Vừa bước vào cửa hàng, chủ quán nói: “Tôi không biết tại sao, nhưng hôm nay tôi cảm thấy như mình đang đợi bà vậy”. Tôi nói: “Là Sư phụ của Đại Pháp đã bảo ông đợi tôi, để ông có thể được cứu”. Tôi đọc Pháp của Sư phụ và giảng chân tướng về cuộc bức hại. Sau khi minh bạch, ông ấy đã làm tam thoái. Ông ấy nhắc nhở tôi chú ý an toàn và tôi cảm ơn ông ấy.
Giảng chân tướng cũng là một quá trình tu luyện tâm tính. Những lúc cảm thấy sợ hãi, tôi nhẩm Pháp của Sư phụ và tăng cường chính niệm. Trong tâm tôi cầu Sư phụ: “Thưa Sư phụ, con đến để trợ Sư cứu người, không phải để bị bức hại. Nỗi sợ này không phải là con. Con không muốn nó”. Tôi liên tục phủ nhận và bài trừ nó, và vật chất sợ hãi đã tan biến. Tôi biết Sư phụ đã gỡ bỏ nó cho tôi.
Tôi quen cô chủ của một số cửa hàng quần áo và giày dép. Tôi thường đến gặp cô ấy và mang cho cô ấy rau sạch tôi trồng. Mỗi lần đến cửa hàng của cô, tôi đều có thể nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp. Cô ấy khuyến khích gia đình và bạn bè lắng nghe tôi, và họ đều đã làm tam thoái. Cô ấy cũng khuyên họ nhận bùa hộ mệnh Đại Pháp cùng các tài liệu khác và trân quý chúng.
Khi đi mua sắm, tôi không bao giờ chiếm tiện nghi của ai bằng cách cố gắng trả giá thấp hơn. Nhiều chủ cửa hàng và cả gia đình họ đã thoái xuất khỏi các tổ chức của ĐCSTQ.
Khi gặp những người lạ từ nơi khác đến bán hàng, tôi đều giảng chân tướng cho họ. Một hôm, tôi thấy hai thanh niên bán dưa. Tôi bước tới và mua năm quả dưa. Tôi đang chuẩn bị giảng chân tướng cho họ thì một ông lão mặc quần áo rách rưới cũng muốn mua dưa. Ông hỏi giá, và được trả lời là năm nhân dân tệ một cân. Ông sờ vào những quả dưa nhưng không mua, có lẽ vì thấy đắt quá. Thấy vậy, tôi nhanh chóng đưa cho ông bốn quả dưa của mình. Sau đó tôi giảng chân tướng cho ông và tặng ông hai cuốn tài liệu giảng chân tướng cùng một tấm bùa hộ mệnh. Ông đồng ý thoái ĐCSTQ và cảm ơn tôi nhiều lần. Tôi nói: “Ông không cần cảm ơn tôi. Chỉ cần nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’. Ông hãy đọc kỹ hai cuốn tài liệu này nhé. Đọc xong, tôi mong ông hãy đưa cho người khác để họ cũng nhận được phúc báo”. Ông lão gật đầu, mỉm cười và rời đi.
Sau đó tôi nói với hai thanh niên kia rằng tôi muốn mua thêm bốn quả dưa nữa: “Giúp tôi chọn bốn quả. Các cháu chọn quả nào cũng được. Các cháu xa nhà đi buôn bán thế này thật không dễ dàng”. Khi trả tiền, tôi không để họ giảm giá cho tôi. Cả hai thanh niên đều thoái xuất khỏi các tổ chức của ĐCSTQ và nhận bùa hộ mệnh cùng tài liệu.
Với lòng từ bi và thiện lương, tôi trợ Sư cứu độ chúng sinh, làm theo lời dạy của Ngài và xử lý tốt các mối quan hệ gia đình. Bây giờ cả hai bên gia đình nội ngoại đều ủng hộ tôi tu luyện. Họ đều nói: “Pháp Luân Đại Pháp hảo”.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/19/496543.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/2/232513.html



