Biết ơn sự từ bi của Sư phụ
Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 22-01-2026] Năm nay tôi đã 73 tuổi và tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1995. Mỗi bước trên con đường tu luyện của tôi đều có sự bảo hộ từ bi của Sư phụ. Tôi xin chia sẻ với các đồng tu về một số trải nghiệm của bản thân.
Được bảo hộ trong các vụ tai nạn
Vào một buổi sáng trong tháng 12 năm 2021, tôi đi chợ nông sản để mua đồ chuẩn bị cho Tết Nguyên đán. Khi đang đi xe đạp điện qua ngã tư, tôi bị một chiếc ô tô đâm phải. Gương chiếu hậu bên phải của xe đập vào sườn trái của tôi, khiến tôi ngã xuống đất. Nếu chiếc xe lao thêm một chút nữa thôi thì đã cán qua người tôi. Tình huống lúc đó vô cùng nguy hiểm.
Chiếc xe dừng lại, một thanh niên ngoài 20 tuổi và một phụ nữ trung niên vội vã bước xuống, lo lắng hỏi xem tôi có bị thương không. Lúc đó tôi đã đứng dậy rồi. Tôi nói với họ rằng tôi không sao, tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và sẽ không làm khó họ. Tôi nói rằng cuộc gặp gỡ của chúng ta không phải là ngẫu nhiên và hỏi xem họ đã gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), Đoàn Thanh niên hay Đội Thiếu niên chưa. Tôi giải thích rằng Đảng rất tham nhũng, chống lại trời đất, đã cướp đi sinh mạng của nhiều người và bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Tôi khuyên họ hãy thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó để được bình an.
Họ nói rằng họ chưa gia nhập bất kỳ tổ chức nào trong số đó. Tôi nói với họ hãy ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo; Chân-Thiện-Nhẫn hảo” để có thể tránh tai ương. Họ cảm ơn tôi và tôi nói: “Hôm nay là Sư phụ của tôi đã bảo hộ tôi. Nếu không thì hậu quả thật khó mà tưởng tượng nổi. Các bạn nên cảm ơn Sư phụ Lý”.
Tháng 8 năm 2023, trong thời gian đại dịch COVID, tôi đã gặp một tai nạn khác. Một buổi chiều trước 6 giờ tối, tôi đang ninh cháo bằng nồi áp suất. Tôi vặn lửa to lên một chút sau đó tắt bếp. Khi tôi đang nhìn xuống bếp thì chiếc nồi áp suất phát nổ. Tôi nghe thấy một tiếng nổ lớn và cháo nóng bắn thẳng vào đầu tôi. Theo bản năng, tôi gọi Sư phụ và chạy vào phòng tắm để xả nước lên tóc. Khi gội sạch cháo ở tóc, tôi không cảm thấy đau đớn. Con gái tôi kiểm tra da đầu và nói rằng da đầu thậm chí còn không bị đỏ—chỉ còn sót lại một chút cháo.
Nhưng nhà bếp thì trông thật thảm hại. Mặt bàn bếp bằng kính cường lực bị vỡ tan và máy hút mùi bị hỏng. Cháo bắn đầy lên trần nhà và tường, nhưng không một giọt nào rơi vào người tôi. Tôi biết Sư phụ đã bảo hộ cho tôi. Lòng biết ơn của tôi không lời nào diễn tả hết.
Cải thiện mối quan hệ gia đình
Mặc dù tôi không ưng ý người chồng mà con gái tôi đã chọn, nhưng là học viên Pháp Luân Đại Pháp, tôi hiểu rằng hôn nhân là do duyên tiền định. Tôi giữ kín ý kiến của mình. Tuy nhiên, nhân tâm vẫn nổi lên. Tôi thường bắt lỗi con rể và đôi khi mượn cớ mắng cháu trai để gián tiếp chỉ trích con rể. Cháu cảm nhận được thái độ của tôi và trở nên xa cách.
Gia đình ba người của con gái sống cùng tôi. Một hôm, con rể đưa cháu trai về nhà mẹ đẻ và nói rằng đứa trẻ cần học phép tắc đàng hoàng. Sau đó con gái nói với tôi rằng con rể đang giận tôi.
Sự việc này đã cảnh tỉnh tôi. Tôi tự hỏi: Mình đã sai ở đâu? Khi hướng nội, tôi tìm thấy nhiều chấp trước, bao gồm tâm oán hận con gái và con rể vì không biết dạy con, tâm cao ngạo, cho rằng con gái mình tốt nghiệp đại học còn con rể thì không, và thói quen phán xét mọi việc con rể làm theo tiêu chuẩn của riêng mình.
Tôi bắt đầu phát chính niệm để thanh trừ những quan niệm người thường này. Tôi nhận ra rằng suy nghĩ trước đây của mình cho rằng tôi và con rể có ân oán từ kiếp trước là không đúng. Trên thực tế, cháu đang giúp tôi tu luyện. Con rể cũng có duyên với Sư phụ, bởi vì cháu cũng đang chờ được cứu độ. Tôi nên biết ơn con rể vì đã giúp tôi bộc lộ rất nhiều chấp trước để tôi có thể tu bỏ chúng.
Tôi nhớ đến bộ phim Trở Lại Thành Thần (Ganjingworld.com), bộ phim cho thấy các học viên Pháp Luân Đại Pháp đã theo Sư phụ xuống thế gian như thế nào và nhiều chúng sinh cũng đi theo, chờ đợi được cứu. Tôi đột nhiên hiểu ra rằng mối quan hệ giữa tôi và con rể là một mối duyên thiêng liêng. Tôi cảm thấy như một tảng đá nặng trĩu được nhấc khỏi cơ thể mình. Tâm tôi trở nên nhẹ nhõm và thanh tịnh. Mọi cảm xúc tiêu cực đối với con rể đều tan biến.
Lời kết
Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được khoảng 30 năm. Mặc dù tôi thường xuyên học Pháp, phát chính niệm và nói với mọi người về Đại Pháp, nhưng tôi biết mình vẫn còn thua kém so với các đồng tu tinh tấn. Trong khoảng thời gian tu luyện còn lại, tôi sẽ trân quý từng khoảnh khắc để học Pháp nhiều hơn, tu luyện bản thân thật tốt, hộ Pháp và theo Sư phụ trở về nhà.
Một lần nữa, con xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất tới Sư phụ vì sự từ bi và cứu độ vô lượng của Ngài.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/22/497517.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/3/232523.html



