Cảm tạ sinh mệnh
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Hồ Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 08-05-2026] Năm nay tôi 72 tuổi. Trước khi tu luyện Đại Pháp, tôi là một người phụ nữ có số mệnh khổ, sinh ra trong một gia đình “phú nông”. Năm 1970, tôi thi đỗ vào trường trung học phổ thông, nhưng đại đội không cho tôi nhập học. Trường đã đến gặp đại đội, nói rằng họ sẽ không chiếm chỉ tiêu của đại đội, nhưng đại đội trưởng vẫn không đồng ý. Lúc đó tôi vô cùng đau lòng.
I. Vận mệnh bi thảm và niềm vui đắc Đại Pháp
Thời đó, “cuộc đấu tranh giai cấp” của Đảng Cộng sản Trung Quốc đang diễn ra ác liệt. Anh trai tôi đã đến tuổi kết hôn, nhưng gia đình cô gái đã hủy bỏ hôn ước. Để con trai lấy được vợ, cha tôi muốn tôi trở thành “cô dâu trao đổi” (tôi đến nhà cô gái đó làm con dâu, đổi lại cô gái đó đến nhà tôi làm con dâu). Tôi không muốn, nên cha tôi đã ép mẹ tôi thuyết phục tôi, nói rằng: “Con gái nào mà không nghe lời mẹ?” Mẹ tôi thương tôi nên đã không nỡ nói ra.
Tôi luôn ngủ chung giường với mẹ. Một đêm nọ, tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc đau đớn của mẹ. Tôi gọi mẹ, nhưng mẹ không đáp lại. Hoảng sợ, tôi ôm lấy mẹ và khóc, rồi nhận thấy một sợi dây vải dày buộc chặt quanh cổ mẹ. Tôi nhanh chóng cởi sợi dây ra, vừa khóc vừa nói với mẹ: “Mẹ ơi, xin hãy nói cho con biết chuyện gì đã xảy ra. Làm sao con có thể sống như thế này được?!” Sau khi tôi cởi được sợi dây, mẹ tôi cũng khóc. Mẹ bảo tôi đừng cởi ra; mẹ không muốn nhìn thấy tôi đau khổ. Lúc đó, tôi hiểu được suy nghĩ của mẹ. Tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi, chừng nào mẹ còn sống, thì khổ gì con cũng sẽ chịu đựng được!” Và thế là tôi được gả cho người chồng của tôi.
Gia đình chồng tôi rất đông, gồm bố chồng, mẹ chồng, ba anh em trai và em gái chồng, tất cả đều sống chung (chị gái chồng tôi mới được gả cho anh trai tôi một tháng trước). Mẹ chồng tôi bị ốm, còn tôi thì làm việc ngoài đồng mỗi ngày. Về nhà, tôi nấu ăn, giặt giũ cho cả nhà, v.v. Thật vất vả và mệt mỏi.
Chồng tôi là kiểu người “việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng”. Dù ngoài đồng có bận rộn đến mấy, anh ấy cũng chẳng bao giờ làm việc gì. Anh ấy không quan tâm đến chi phí sinh hoạt gia đình hay học phí của con cái. Anh ấy luôn làm những việc lặt vặt bên ngoài, ăn uống, nhậu nhẹt, cờ bạc, không những không có tiền để nuôi gia đình mà còn nợ nần chồng chất để tôi phải trả. Anh ấy còn thường xuyên đánh tôi nữa.
Tôi có một con trai và một con gái, và tôi quyết tâm rằng dù khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ đảm bảo cả hai đều được học hành tử tế. Khi các con học cấp hai, tôi mở một cửa hàng nhỏ ở nhà; tôi cũng nhận trách nhiệm quản lý ao cá của làng; và tôi cũng làm thuê trên đất của người khác. Năm 1994, con trai tôi được nhận vào trường trung học trọng điểm tốt nhất của thành phố cấp tỉnh, và ba năm sau, cậu ấy được nhận vào Đại học Bắc Kinh. Tuy nhiên, do khó khăn về tài chính, cậu ấy đã được tuyển thẳng vào Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc ở Hợp Phì. Con trai tôi không có nhiều tiền chi tiêu sinh hoạt khi đi học đại học, và chẳng bao lâu sau, gia đình gần như hết tiền ăn.
Tôi rất lo lắng, nhưng chồng tôi vẫn mặc kệ. Do công việc nặng nhọc (và việc chăm sóc lâu dài cho người mẹ mù của tôi), đến năm bốn mươi ba, bốn mươi tư tuổi, tôi đã mắc phải vô số bệnh tật. Tôi bị tiêu chảy mãn tính hơn mười năm, và mỗi sáng đầu gối và lưng dưới của tôi đều ngứa ngáy không chịu nổi, với ba, bốn mụn nhọt to bằng đồng xu mà tôi có thể gãi đến chảy máu mà không cảm thấy đau. Tôi cũng bị sa dạ dày và không thể ăn uống… Nhiều bệnh tật hành hạ tôi, khiến tôi chỉ nặng khoảng 32 kg. Áp lực cuộc sống khiến tôi không có thời gian để nghỉ ngơi cho cơ thể kiệt sức của mình.
Ngày 1 tháng 2 năm 1997, tôi đến khám bác sĩ tại một phòng khám tư nhân trong thị trấn. Trước đó tôi đã từng được điều trị ở đó. Thấy tình trạng của tôi không cải thiện dù đã dùng thuốc, bác sĩ đề nghị tôi học Pháp Luân Công. Bà ấy nói với tôi: “Tôi là bác sĩ. Bệnh của tôi không thể chữa khỏi bằng thuốc; chỉ nhờ luyện Pháp Luân Công mà tôi mới khỏi bệnh.” Nghe vậy, tôi vô cùng vui mừng và hỏi: “Có sách hướng dẫn luyện công không?” Bà ấy nói: “Có. Đây là Pháp. Tu luyện Pháp Luân Công phải học Pháp.” Nghe vậy, tôi vô cùng vui mừng, như thể vừa tỉnh dậy từ một cơn mê.
Vài năm trước, một thầy tướng nói với tôi: “Con vẫn cần phải học!” Khi đó tôi suýt bật khóc. Ở trong sâu thẳm của trái tim mình, tôi khao khát được học biết bao! Giờ đây tôi thực sự sẽ lại được học! Tôi vô cùng xúc động. Hơn nữa, cuốn sách tôi sẽ đọc không phải là cuốn sách bình thường, mà là Đại Pháp vũ trụ, là Thiên thư! Từ đó, tôi bắt đầu bước lên con đường hạnh phúc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Chỉ sau chưa đầy ba tháng tu luyện, cơ thể tôi đã trải qua một sự thay đổi rất lớn; tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất. Cuối cùng tôi đã cảm nhận được niềm vui thân thể nhẹ nhàng không bệnh tật, và tôi có thể làm bất cứ công việc gì. Những người quen biết tôi khi gặp tôi đều ngạc nhiên hỏi: “Năm nay chị gặp chuyện gì à? Trông chị trẻ hơn trước rất nhiều!” Tôi tự hào trả lời họ: “Hiện nay tôi đang tu luyện Pháp Luân Công.”
Dân làng đã chứng kiến kỳ tích của Pháp Luân Đại Pháp qua những biến đổi trên thân thể tôi, và nhiều người trong số họ đã bắt đầu bước lên con đường tu luyện. Chỉ riêng trong khu đại viện nhà chúng tôi đã có hơn ba mươi người tham gia. Chúng tôi lập một địa điểm luyện công, và mỗi tối chúng tôi cùng nhau học Pháp và luyện công, vào ngày mùng 1 và ngày 15 âm lịch cũng không gián đoạn. Một số đồng tu vì bận rộn với công việc đồng áng nên không kịp ăn tối, đã vội vã đến địa điểm tu luyện với bát cơm trên tay, không ai muốn bỏ lỡ một buổi nào! Tất cả mọi người đều được tắm mình trong ánh sáng Phật quang phổ chiếu của Pháp Luân Đại Pháp. Chồng tôi, người không quan tâm đến việc nhà, không làm việc nhà, khi thấy người khác đi đến địa điểm tu luyện, liền giục tôi: “Đi luyện công nhanh lên, anh sẽ làm việc nhà.”
II. Chứng thực Pháp trong bức hại
Ngày 20 tháng 7 năm 1999, chế độ Giang Trạch Dân bắt đầu cuộc đàn áp tàn bạo đối với Pháp Luân Đại Pháp. Tháng 1 năm 2000, nhiều học viên Pháp Luân Đại Pháp trong thị trấn chúng tôi đã bị giam giữ trái phép tại các trung tâm tẩy não, và bị tra tấn đủ kiểu.
Chúng tôi nhận ra rằng, nhiều người tham gia vào cuộc bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp, họ làm vậy vì không biết sự thật; họ là nạn nhân của những lời dối trá của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khi làm điều ác với Pháp Luân Đại Pháp và các học viên Pháp Luân Đại Pháp, họ đang tự hủy hoại chính mình! Họ là những người đáng thương nhất. Vì vậy, một số học viên chúng tôi đã treo các tài liệu và đĩa DVD giải thích sự thật lên tay nắm cửa nhà của những người dân làng vào giữa đêm.
Vài ngày sau, vào lúc 5 giờ sáng, kế toán của tổ tôi đến nhà bí thư thôn để giải quyết công việc. Vị bí thư đang xem một đĩa DVD chân tướng, nội dung về sự lan truyền của Pháp Luân Đại Pháp trên toàn thế giới, và kế toán đã xem cùng ông ấy. Sau đó, kế toán hào hứng nói với tôi: “Hôm nay tôi xem được một điều hay đấy!” Tôi hỏi: “Chuyện gì vậy?” Anh ta nói: “Tôi xem DVD của các bạn rồi. Đồn cảnh sát đã bắt giữ người của các bạn, và chúng tôi cũng đã viết thư cho chính quyền thành phố và thị trấn, yêu cầu họ đừng bức hại các bạn, vì các bạn đều là người tốt! Chúng tôi chỉ không dám để lại tên thôi.”
Một lần, mấy đồng tu chúng tôi hẹn nhau đến nhà một cán bộ có liên quan đến cuộc bức hại. Vị cán bộ đó rất ngạc nhiên và nói: “Các người còn dám đi khắp nơi như thế này sao? Thấy chưa ai bắt các người phải không?” Chúng tôi nói với ông ta: “Sư phụ chúng tôi dạy chúng tôi phải làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn. Chính quyền đã phạm sai lầm… Chúng tôi biết ông rất thiện lương, và có thể làm điều thiện trước vấn đề thị phi lớn. Ông nhất định sẽ được phúc báo!” Sau đó, chúng tôi nghe nói rằng, vị cán bộ này đã khôn ngoan ngăn cản những người khác làm hại các đệ tử Đại Pháp trong trung tâm tẩy não. Chúng tôi rất vui mừng vì một sinh mệnh đã thức tỉnh.
Một ngày nọ, bí thư thôn đến nhà tôi và nói: “Dì ơi, có người thấy dì viết khẩu hiệu Pháp Luân Công lên tường nhà người khác, và bảo sẽ bắt dì. Cháu đã bảo với họ là dì không biết viết chữ, thậm chí cháu còn làm cả ‘giấy bảo lãnh’ cho dì nữa. Từ giờ trở đi dì nên cẩn thận hơn.”
Vào ngày đầu tiên của tháng 11 âm lịch năm 2002, trưởng thôn đến ruộng cải dầu của tôi và gọi tôi lại, nói rằng có người đang tìm tôi và muốn tôi đi cùng ông ta. Tôi nói: “Tôi không đi.” Trưởng thôn nói: “Chị nên đi theo tôi nhanh lên, họ nói họ còn muốn gây rắc rối cho Bí thư”. Thế là tôi đi theo ông ta.
Sau này tôi mới biết lý do là vì đồn cảnh sát đã nhận được lá thư chân tướng của tôi ba ngày trước đó. Trong thư, tôi viết: “Các anh có biết không? Người từ trạm thu mua bông của thị trấn đã đến vùng nông thôn để mua bông, đã nói lớn rằng: ‘Chỉ cần không lẫn cát hoặc nước, chúng tôi sẽ mua hết.’ Kết quả là đã làm hư hại nhà máy chế biến bông lớn. Tôi là một người tu luyện, và tôi cố gắng sống tốt theo lời dạy của Sư phụ về Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi đã phơi khô tất cả số bông mình hái được trước khi bán, và những người mua bông đều tranh giành nhau mua bông của tôi. Họ nói: ‘Sao xã hội này vẫn còn người tốt như chị? Nếu mọi người đều tốt như chị, những người tu luyện Pháp Luân Công, thì sẽ chẳng ai cần phải khóa cửa nhà nữa.'” Cuối thư, tôi ghi tên và địa chỉ của mình.
Họ lái xe cảnh sát đến nhà tôi để bắt tôi. Họ nghe nói tôi đã về nhà bố mẹ đẻ, nên đã lái xe đến đó tìm tôi, nhưng không thấy. Lúc đó, anh trai tôi đang xây nhà, và nhiều người dân trong làng biết cảnh sát đang tìm tôi. Họ hỏi cảnh sát: “Các ông tìm phụ nữ làng này làm gì? Cô ấy là người tốt nhất làng, lại rất hiếu thảo. Mẹ cô ấy bị mù vẫn đang ở nhà!” Thế là hôm nay, cảnh sát thị trấn lại đến bằng xe tuần tra.
Tôi và viên chỉ huy đại đội đi đến xe cảnh sát. Viên cảnh sát nói một cách hung hăng: “Để xem bí thư thôn các ngươi bảo lãnh cho các ngươi thế nào!” Bởi vì mỗi lần cảnh sát xấu xa đến làng chúng tôi để bức hại, bí thư thôn đều ngăn cản họ, nói rằng, “Những người tu luyện Pháp Luân Công trong làng chúng tôi đều là người tốt. Họ đều là người già. Đừng bắt họ. Tôi sẽ bảo lãnh cho họ!”
Sau khi tôi lên xe cảnh sát, họ nói: “Chị viết thư nói rằng các người là người tốt, sao chị cứ nhắc đến Pháp Luân Công?” Tôi trả lời: “Vì Pháp Luân Công đã tịnh hóa thân và tâm của chúng tôi, chúng tôi đã loại bỏ các loại tâm chấp trước, từ đó đã mang lại sự thay đổi căn bản trong nội tâm, mới không bị xã hội suy đồi đạo đức này dẫn động, mới có thể nghĩ đến người khác trong mọi lúc mọi nơi, trở thành một người thực sự tốt.”
Lần này, họ bắt cóc tôi và đưa đến một trung tâm tẩy não, nơi tôi bị giam giữ trái phép trong năm mươi mốt ngày. Vào ngày 17 tháng 12 âm lịch, chồng tôi vô tình bị mảnh gỗ bay vào mắt khi đang chặt củi ở nhà và phải phẫu thuật. Vào ngày 21 tháng 12 âm lịch, em họ tôi lấy ra 1.500 nhân dân tệ từ số tiền gia đình dành dụm để xây nhà, và đưa cho trung tâm tẩy não, cuối cùng đưa tôi về nhà. Em họ tôi nói với tôi: “Chị à, đừng bỏ cuộc, hãy tiếp tục luyện ở nhà!”
III. Trong tai nạn giao thông nguy hiểm cầu cứu Sư phụ, chứng thực Đại Pháp
Chiều ngày 30 Tết Nguyên đán năm 2004, tôi và con gái về nhà bố mẹ tôi dự tiệc gia đình. Chồng tôi gọi điện báo có người đến cửa hàng nhỏ của chúng tôi để thanh toán nợ. Cháu trai tôi chở tôi và con gái về nhà bằng xe máy. Khi đến cây cầu gần viện dưỡng lão của thị trấn, một cụ già đi xe đạp rẽ lên cầu để vào viện dưỡng lão. Xe máy của cháu tôi đâm vào cụ già, làm cụ ngã. Cụ nằm bất tỉnh trên mặt đất, và chiếc xe máy cũng bị lật.
Ngay lúc đó, tôi cảm thấy như đầu mình bị ấn mạnh xuống đất, và góc mắt trái tôi xuất hiện một lỗ to bằng ngón tay cái. Mặt tôi đầy những vết trầy xước. Tôi tự nhủ: “Mình có Sư phụ bảo hộ, mình sẽ ổn thôi.” Mặt tôi đầy máu, và trong tình huống khẩn cấp, tôi xé tay áo ra để lau mặt, khiến tay áo bị ướt.
Lúc này, cháu trai tôi quỳ xuống đất, nắm lấy tay ông lão và khóc nức nở: “Ông ơi, tỉnh dậy đi!”. Tôi ném tay áo đi, bước tới, nắm lấy tay ông lão và nói lớn: “Xin Sư phụ cứu ông lão này!” Sau khi nói hai tiếng, ông lão mở mắt và nói: “Sao tôi lại ở đây?” Trong tâm tôi vô cùng cảm tạ sự từ bi của Sư phụ đã giúp đỡ đệ tử hóa giải ma nạn.
Con gái tôi liên tục gọi số 120 (số điện thoại cấp cứu khẩn cấp ở Trung Quốc), và nhiều người qua đường khuyên tôi: “Vết thương của bà còn nặng hơn ông ấy; bà nên đến bệnh viện ngay đi!” Đúng lúc đó, cháu trai của người hàng xóm trên đường đến thăm họ hàng, đi ngang qua. Cậu ấy bảo tôi lên xe và chở tôi đến trạm xá trong làng. Bác sĩ nói: “Sao bà lại bị thương nặng thế?!” Tôi nói với bác sĩ: “Làm ơn rửa vết thương bằng nước sôi; tôi không cần cồn.” Bác sĩ nói: “Tôi không thể làm vậy.” Vì vậy, tôi nhờ cháu trai của người hàng xóm đưa tôi về nhà. Khi về đến nhà, người trả nợ sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó đã bỏ đi.
Tôi tiến đến Pháp tượng của Sư phụ, hợp thập và nói: “Sư phụ, đệ tử đã làm phiền Sư phụ, đệ tử có lỗi với Sư phụ”. Một đồng tu hàng xóm đến thăm tôi, nên tôi nhờ đồng tu cắt một chiếc khẩu trang cô ấy đã mua thành bốn mảnh, và dán vào cái lỗ ở khóe mắt. Sau đó, tôi thường xuyên lau các vết thương trên khắp mặt bằng nước đun sôi để nguội. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, tôi không cảm thấy đau đớn, mặc dù mặt tôi liên tục rỉ dịch. Mặt tôi sưng lên trong ba ngày rồi hết sưng.
Vào ngày mùng tám tháng Giêng âm lịch, cháu trai tôi kết hôn, tôi đến giúp chuẩn bị tiệc cưới. Mọi người trong làng đều kinh ngạc và bàn tán: “Cô ấy tu luyện Pháp Luân Công thật thần kỳ. Cô ấy bị thương nặng như vậy mà không cần đến bệnh viện hay dùng thuốc, chỉ sau vài ngày đã khỏi rồi, đi lại như thường!”
Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ vì đã nhiều lần tiêu nghiệp và hóa giải ma nạn cho tôi, biến điều xấu thành điều tốt, và cho phép dân làng tôi qua trải nghiệm cá nhân của tôi nhìn thấy những lời dối trá của Đảng Cộng sản Trung Quốc nhằm công kích Đại Pháp, hình thành chính niệm về Đại Pháp, và nhờ đó giải thoát bản thân khỏi những lời dối trá độc hại do Đảng Cộng sản Trung Quốc gieo rắc, lựa chọn một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình. Tạ ơn Sư tôn vĩ đại đã từ bi cứu độ chúng sinh!
Trong hơn hai mươi năm tu luyện Chính Pháp, tôi luôn ghi nhớ rằng sức khỏe tốt của mình là nhờ sự thanh lý và tịnh hóa không ngừng của Sư tôn vĩ đại dành cho đệ tử. Sư phụ vì tiêu nghiệp cho đệ tử mà đã phải chịu đựng. Sự thiện lương và kiên cường của tôi cũng được hình thành qua quá trình tu luyện Đại Pháp. Lòng thiện lương của đệ tử Đại Pháp hướng đến chúng sinh, kể cả những người đã làm tổn thương tôi, bắt nạt tôi, tôi cũng mở rộng lòng từ bi của mình đến họ; mọi thứ đều có nhân rồi mới có quả. Đại Pháp có thể thiện giải mọi ác duyên. Tôi mong muốn tất cả chúng sinh đều minh bạch chân tướng, được cứu độ.
Trong tâm các đệ tử tràn đầy lòng biết ơn đối với Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/8/508661.html



