Câu chuyện vượt quan sinh tử kỳ diệu của một đồng tu
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp ở Liêu Ninh
[MINH HUỆ 06-04-2026] Nhóm học Pháp của chúng tôi dưới sự bảo hộ của Sư phụ đã học Pháp ổn định tại nhà của đồng tu Liên suốt 21 năm. Trong thời gian này, có vài đồng tu đã chuyển đi, hiện nay nhóm học Pháp còn 6 người thường xuyên đến học, người lớn tuổi nhất 85 tuổi, và tôi 64 tuổi – là người nhỏ tuổi nhất. Trong bài viết này, tôi chủ yếu nói về sự việc hồi sinh thần kỳ khi cận kề cái chết của đồng tu Liên vào năm trước.
Đồng tu Liên (hóa danh) năm nay 77 tuổi, bà thuộc kiểu người kiệm lời và hơi bị nặng tai. Cuộc đời của đồng tu Liên đầy gian truân vất vả. Hai vợ chồng bà ly hôn khi con trai mới bốn tuổi, và đứa trẻ được người chồng nuôi dưỡng. Sau đó bà kết hôn với một người trí thức, sinh con trai ở tuổi 40, nhưng không may chồng bà qua đời vài năm sau đó. Khi đó bà và đứa con trai 3 tuổi đã phải vất vả sống qua ngày. Năm 1996, đồng tu Liên và nhiều người trong gia đình đắc Pháp. Các anh chị em của bà thấy bà vất vả nuôi con một mình nên đã chăm lo sinh hoạt và tài chính cho hai mẹ con bà. Điều này đã tạo nên quan niệm tự ngã của bà, xem những gì người khác cho mình là điều hiển nhiên, còn tiền bạc của bà thì không ai biết. Con trai của bà cũng rất cố gắng, đã thi đậu vào một trường đại học danh tiếng, lấy vợ sinh con, điều kiện cũng rất tốt.
Đồng tu Liên không sợ hãi, chính niệm mạnh mẽ, bà từng bị cảnh sát bắt cóc hai lần, nhưng dưới sự bảo hộ của Sư phụ đều nhanh chóng trở về nhà. Trong nhiều năm đồng tu Liên phối hợp cùng một số đồng tu lớn tuổi khác, liên tục trực tiếp giảng chân tướng và phát tài liệu, phố lớn ngõ nhỏ, chợ phiên và trường học đều in dấu chân của họ, cứu được rất nhiều người.
Trong khoảng một năm trở lại đây, thân thể của đồng tu Liên dần gầy yếu, vào tháng 3 năm 2024 bắt đầu xuất hiện triệu chứng bệnh. Con trai út trở về và đưa bà đi bệnh viện khám. Qua kiểm tra thì kết quả bà mắc bệnh lao và tiểu đường. Họ đã thuê người chăm sóc bà ở bệnh viện trong ba tháng. Con trai bà không cho bà nghe giảng Pháp ở bệnh viện và đã lấy mất máy nghe nhạc của bà. Không thể học Pháp và luyện công, bà sốt ruột chỉ mong muốn được về nhà. Chúng tôi thường xuyên gọi điện thoại động viên bà, em gái của bà cũng là một đồng tu, vì vậy chúng tôi cùng nhau bàn muốn đưa bà về nhà học Pháp luyện công, để có được những bước đột phá trong Pháp. Con trai của bà nói rằng muốn đưa bà về thì cần phải tìm một đồng tu đến chăm sóc mẹ cậu mới được. Nhóm học Pháp của chúng tôi có hai đồng tu nam, lại có người đã lớn tuổi, còn có người phải chăm sóc người già trong nhà; chỉ có tôi được coi là phù hợp. Tôi đã đồng ý nấu ăn cho đồng tu Liên.
Khi đồng tu Liên đã về nhà, chúng tôi đến thăm, vừa bước vào nhìn thấy bà chúng tôi đều giật mình. Bà gầy như que củi, tóc hoa râm rối bù bẩn thỉu, nhưng tinh thần của bà khá tốt. Bà nói rằng bà đã cầu xin Sư phụ mới có thể về nhà được, còn nói bà đã không tắm rửa suốt ba tháng trong bệnh viện, vì vậy tôi và một đồng tu đã giúp bà tắm gội. Mỗi ngày bà đều học Pháp với chúng tôi, và cùng chúng tôi chia sẻ, hướng nội tìm ở bản thân. Sức khỏe của bà hồi phục nhanh chóng, và sau một thời gian bà đã có thể cùng các đồng tu ra phố cứu người.
Vào tháng 1 năm 2025, đồng tu Liên bắt đầu có các triệu chứng nhiễm COVID-19, ho sốt, và không thể dậy khỏi giường. Vào 7 giờ rưỡi sáng ngày 20, tôi đến nhà bà nấu cơm. Vừa bước vào nhà, ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, tôi đi vào nhà vệ sinh nhìn thì thấy trên bồn cầu, trên sàn nhà và trên quần của bà toàn là phân, khắp căn phòng toàn là giấy vệ sinh. Tôi hỏi bà đã có chuyện gì xảy ra. Bà nói rằng bà không kịp đi vệ sinh giữa đêm. Tôi nhìn thấy phân dính đầy trên ga trải giường, chăn, trên người và quần áo của bà ấy.
Tôi nhanh chóng thu dọn cho bà, đem tất cả những thứ dính phân cho vào máy giặt. Bật bình nước nóng để chuẩn bị tắm cho bà, lại nấu cho bà một ít thức ăn, sau đó tôi đi siêu thị mua một cái vỏ chăn mới, vì mùa đông ở Đông Bắc rất lạnh không thể mở cửa sổ, sợ bà bị nhiễm lạnh. Sau khi tắm rửa và thay quần áo sạch cho bà, thay ga trải giường và vỏ chăn, đưa bà lên giường nằm và đắp chăn, tôi mới đi mở cửa sổ để thông gió, lúc này cảm thấy không khí trong phòng cũng trong lành hơn. Tôi bận rộn đến tận trưa, ngay cả ăn trưa cũng không nghĩ tới…
Ngày hôm sau tôi lại đến nấu ăn cho đồng tu Liên. Tôi nhận thấy trạng thái của bà không bình thường, không được tỉnh táo. Tôi liền gọi điện thoại cho đồng tu là em gái của bà đến. Em gái bà vừa vào đã bật khóc, nói rằng những nếp nhăn trên trán của bà đã xuất hiện rồi và hỏi có nên mua vải liệm không. Tôi nói: “Chị đang nói gì vậy? Không sao đâu.” Từ hôm đó trở đi, hàng ngày em gái của đồng tu Liên đều đến cùng tôi chăm sóc bà. Nhưng tình trạng của đồng tu Liên vẫn không mấy lạc quan, nên tôi gọi điện cho con trai út của bà thông báo về tình hình của mẹ cậu ấy. Ngày 30 Tết, con trai út và con dâu bà vội vã trở về. Con dâu nói với chúng tôi: “Cảm ơn các cô đã chăm sóc mẹ chồng con. Nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ con, các cô chú vẫn có thể tiếp tục học Pháp ở đây, và không cần trả tiền thuê nhà.” Hai vợ chồng cháu đều rất tán đồng Đại Pháp.
Ngày mùng 6 Tết Nguyên Đán, tôi đến nhà đồng tu Liên học Pháp. Vừa bước vào nhà, không thấy ai trên giường. Tôi gọi điện hỏi, họ nói bà ấy đã vào bệnh viện. Ngày hôm sau, tôi và một đồng tu khác đến bệnh viện. Đồng tu Liên gầy trơ xương, phải thở bằng máy, hôn mê bất tỉnh, đã mặc áo liệm rồi. Bà cũng đã không ăn gì trong hai ngày. Nhìn thấy tình trạng của đồng tu Liên, tôi mất hết chính niệm, trong lòng nghĩ đến đâu hay đến đó vậy. Buổi chiều, hai đồng tu đến thăm bà, con dâu bà nói: “Cả đêm qua chúng con không ngủ. Mẹ con suốt đêm gọi ‘Sư phụ, cứu con! Sư phụ, cứu con!’ miệng lẩm bẩm như đang đánh nhau với ai, tay còn vung lên.” Con dâu bà cũng xúc động nói: “Mẹ cháu thật có nghị lực và kiên cường, bà thực sự tin tưởng vào Sư phụ.” Rõ ràng là cô ấy rất cảm phục ý chí kiên định tín Sư tín Pháp của mẹ chồng. Hai đồng tu thân thiết với bà khuyên bà giữ vững chính niệm, không được bỏ cuộc, có Sư phụ luôn ở bên cạnh, sẽ quy về Sư phụ quản. Ai bảo đi theo thì cũng đừng đi, nhất định sẽ vượt qua được chuyện này.
Ngày hôm sau, chúng tôi lại đến thăm đồng tu Liên. Khi vừa bước vào phòng bệnh, em gái của bà nói: “Chị tôi giờ đã khỏe rồi, không sao rồi. Tối qua chị ấy kêu cả đêm, bảo tôi giúp chị ấy quét sạch các sinh mệnh tà ác ở không gian khác, nói rằng bẩn quá. Ở không gian khác tôi không với tới được, làm sao dọn dẹp được? Sáng sớm chị ấy nói tự mình dọn dẹp sạch rồi.” Tôi thấy đồng tu Liên ở trạng thái thanh tỉnh, liền hỏi: “Chị Liên, giờ chị muốn làm gì?” Bà ấy nói muốn về nhà, bệnh viện không phải là nơi dành cho bà.
Chúng tôi lái bốn xe ô tô đi theo xe cứu thương đến dưới lầu nhà của đồng tu Liên. Nhân viên siêu thị và người qua đường đều nhìn thấy và nói: “Bà cụ này lại được khiêng về rồi, lại sống rồi.” Người thân của đồng tu Liên đều đã đến, là để chuẩn bị lo hậu sự cho bà, không ngờ kỳ tích đã xuất hiện. Người con trai cả, đang làm việc ở nước ngoài, đã xin nghỉ 10 ngày để về lo hậu sự cho mẹ, thấy mẹ sống lại, qua 10 ngày phép anh ấy cũng đi rồi.
Chúng tôi vẫn tiếp tục đến nhà đồng tu Liên học Pháp như thường lệ. Đồng tu Liên rất gầy, chỉ nặng khoảng 20 đến 25 cân, tôi chưa từng thấy ai gầy đến chỉ còn da bọc xương như thế. Chúng tôi trải giường cho bà, em gái bà dễ dàng bế bà lên. Dần dần, bà có thể ăn cháo. Đồng tu Liên biết cần tăng cường nghe Pháp. Có lúc nhìn thấy bà có vẻ như đang ngủ, tôi liền tháo tai nghe của bà ra, bà sẽ lập tức nói: “Mau cho tôi nghe Pháp, tôi không ngủ.”
Sức khỏe đồng tu Liên chuyển biến tốt từng ngày, hiện giờ mỗi ngày bà ăn 4 bữa, có thể ăn trái cây, đã có da có thịt, sắc mặt hồng hào, và tai cũng không bị điếc nữa, chúng tôi nói chuyện bình thường nhưng bà nghe được hết. Bây giờ, dìu bà xuống đất thì bà cũng có thể đi được một lát, bà đang hồi phục sức khỏe từng ngày.
Bởi vì đồng tu Liên vào giây phút sinh tử vẫn kiên trì tín Sư tín Pháp, cầu xin Sư phụ cứu giúp, phủ định an bài của cựu thế lực. Sư phụ đã cứu đồng tu ấy trở về từ bờ vực cái chết.
Qua giả tướng nghiệp bệnh lần này của đồng tu Liên, các đồng tu trong nhóm chúng tôi đều kịp thời hướng nội tìm, tu luyện là nghiêm túc và có tiêu chuẩn. Một đồng tu nói: “Chỉ làm việc cứu người mà học Pháp không tốt cũng không được, chỉ học Pháp mà không cứu người thì không phải là đệ tử Đại Pháp. Cả ba việc đều phải làm tốt, đồng tu là một tấm gương; chúng ta hãy tiếp thu bài học này.” Em gái đồng tu Liên nói: “Tôi đã học Pháp ở đây một thời gian rồi và thấy có vài vấn đề muốn chia sẻ với mọi người: Mọi người đối đãi việc học Pháp không nghiêm túc, khi đến học Pháp thì không đến đúng giờ, đến muộn, đọc Pháp sai chữ, bỏ sót chữ, không chú ý, bị phân tâm, phát chính niệm bị đổ tay, học Pháp xong xuống dưới nhà nói chuyện.” Những hiện tượng mà em gái đồng tu Liên nói là những vấn đề đã tồn tại lâu dài trong nhóm học Pháp chúng tôi. Chúng tôi đã tu hơn hai mươi năm rồi mà vẫn chưa đạt được tiêu chuẩn. Thực sự nên cảnh giác. Tôi nói: “Từ nay trở đi, chúng ta bắt đầu quy chính nhé.”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/6/505723.html



