Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 03-07-2026] Giữa tháng 7 năm 1999, tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, năm nay 62 tuổi. Sau khi tôi đọc xong một lượt cuốn “Chuyển Pháp Luân”, từ trong sách tôi đã tìm thấy câu trả lời cho những vấn đề mà trước đó từng không hiểu rõ. Sau đây, tôi viết ra câu chuyện mà tôi chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt và những ích lợi từ trong Pháp.

1. Bước vào tu luyện

Trước khi đắc Pháp, tôi là một người đắc lý sẽ không tha thứ cho người khác và gặp chuyện sẽ phải tranh thắng, không tin Thần và không kính Trời, chỉ tin vào bản thân. Một ngày nọ, một đồng nghiệp mà tôi không quen biết nói với tôi về Pháp Luân Công, tôi nói: “Chị đừng nói với tôi cái này, tôi là người vô thần, chỉ tin vào bản thân mình thôi.” Nhưng tôi lặng lẽ quan sát đồng nghiệp này vài hôm, phát hiện chị nói chuyện và làm việc rất đáng tin cậy, và cũng rất chân thành, tôi bèn hỏi chị: “Cuốn sách của Pháp Luân Công mà chị đọc ấy, chị có thể cho tôi xem không?” Chị nói: “Vâng.” Như vậy, tôi đọc xong một lượt cuốn “Chuyển Pháp Luân”, cảm thấy rất nhiều vấn đề mà mình không hiểu rõ đều được giải đáp trong sách, tôi bèn bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Vì chồng tôi ngày nào cũng hút thuốc và uống rượu, ngoại trừ nấu ăn ra, anh chẳng quản việc gì, nên chúng tôi thường xuyên cãi nhau, tôi cảm thấy không thể tiếp tục sống thế nữa, chi bằng ly hôn cho nhàn nhã. Sau khi tu luyện, tôi biết con người có sinh tử luân hồi, mọi việc trong đời đều không phải ngẫu nhiên, đều là nhân quả của nghiệp lực luân báo, thiện ác hữu báo là thiên lý, tôi lập tức hiểu ra đời trước nợ người ta, đời này trả.

Nếu đã là đời trước nợ thì đời này trả thôi. Ban đầu tôi định ly hôn, nhưng giờ không ly hôn nữa. Tôi đi làm rồi về nhà, trông con và làm việc nhà, làm hết mọi việc, và cũng không cằn nhằn chồng hút thuốc uống rượu nữa. Tôi đã thay đổi, và chồng cũng thay đổi, dần dần chúng tôi không cãi nhau nữa, gia đình trở nên hòa thuận, tâm trạng dễ chịu. Bất tri bất giác, chứng viêm mũi dị ứng của tôi đã lành, bệnh hậu sản sau khi sinh con cũng lành, cả thân lẫn tâm đều nhẹ nhõm và vui vẻ. Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp đã cải biến tôi, khiến tôi trở thành một người ngày càng tốt hơn.

2. Trong công việc

Sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi nghiêm túc phụ trách công việc ở công ty, chăm chỉ làm việc. Chịu thiệt, nhường người, ai nói xấu tôi, lớn tiếng quát tháo tôi, tôi cũng không tính toán; đây là điều mà trước khi tu luyện tôi không làm được.

Quản lý kho hàng của công ty là một công việc béo bở, ai cũng muốn làm. Vì bảo quản hàng hóa và tặng phẩm, nên người nào to gan sẽ trộm đem bán. Sổ sách không rõ ràng và làm sổ giả, có rất nhiều khoản chi sử dụng xe công, vì vậy lãnh đạo rất nhọc lòng về khoản này, một hai năm sẽ thay đổi nhân viên quản kho một lần.

Từ sau khi tôi tiếp quản việc giữ kho, công ty không còn thay đổi nhân sự nữa. Tôi làm sổ sách rõ ràng, không làm giả, không tham không chiếm, hễ có đồng nghiệp sử dụng xe công, tôi đều từ chối hết. Lãnh đạo yên tâm, và đồng nghiệp cũng không nói gì. Công việc quản lý kho trước đó từng có giai đoạn bận rộn đến bốn tháng, công ty phải nhờ người hỗ trợ, năm nào cũng vậy. Sau khi tôi tiếp quản, công ty không nhờ người hỗ trợ nữa, vào giai đoạn bận rộn, một mình tôi làm công việc của hai người, tiết kiệm không ít chi phí cho công ty, giảm bớt giá thành. Đôi khi tôi chủ động tăng ca, và cũng không cần tiền tăng ca.

3. Chung sống với hàng xóm

Tôi sống ở một thành phố lớn có hơn 10 triệu dân, tôi có một ngôi nhà riêng hai lầu trong hẻm ở trung tâm thành phố, diện tích không lớn, tầng trệt là mặt tiền cửa hàng.

Năm 2000, khu nhà cũ bị dỡ bỏ và xây nhà mới, sau khi nhiều nhà hàng xóm trong hẻm cùng nhau nộp đơn và được xét duyệt, nhiều nhà đã khởi công cùng ngày. Trong quá trình xây dựng lại, một nhà hàng xóm nọ đã tính toán mọi cách để chiếm đất nhà tôi ít nhất là 50 cm bề rộng và 11 mét bề dài, ngôi nhà mới của họ có bốn lầu.

Sau khi nhà mới xây xong, mặt tiền và phòng ở của nhà tôi hẹp lại, còn nhà mặt tiền của hàng xóm rộng ra. Những nhà hàng xóm khác nói: “Nhà chị hẹp rồi, chị có dự tính gì không?” Tôi nói: “Thôi bỏ qua, tôi luyện Pháp Luân Công rồi. Nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Công, thì tôi sẽ kiện đến mò ốc dưới đáy biển cũng phải kiện thắng. Pháp Luân Công yêu cầu tôi làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn, tôi không kiện nữa.”

4. Trong gia đình

Chồng tôi có một em gái, con gái của em chồng lớn hơn con gái chúng tôi 8 tuổi. Năm 2000, với 50 nhân dân tệ có thể mua một đống đồ ăn vặt, mẹ chồng toàn cho cháu ngoại gái, bà chỉ cho con gái tôi một chai nước Wahaha có giá 2 nhân dân tệ. Con gái gặp tôi, bèn khóc kể chuyện này, tôi nói: “Bà nội con đời trước nợ chị con, không nợ con, bà cho con một chai Wahaha là tốt rồi.” Mấy lần sau, con gái đã quen với việc này.

Tôi mua đồ ăn vặt về, con gái nói: “Bà nội không cho con ăn, con cũng không cho bà nội ăn.” Tôi nói: “Con phải cho bà nội ăn, mỹ đức truyền thống của dân tộc Trung Hoa chúng ta là kính già yêu trẻ, chúng ta không thể hồ đồ, chúng ta phải cho bà nội ăn.” Con gái lập tức vui vẻ chia đồ ăn vặt cho bà nội.

Tôi không đánh mắng con, con gái cũng rất ngoan, từ tiểu học đến năm đầu trung học cơ sở, con gái đều được giáo viên khen trong buổi họp phụ huynh. Nhưng đến năm thứ nhì trung học cơ sở, con bé nổi loạn, con chơi với mấy đứa trẻ chuyển trường, không cố gắng học hành, thành tích tụt dốc hẳn. Mỗi lần họp phụ huynh, con tôi đều bị giáo viên phê bình, tôi biết ở các lớp ưu tú của trường điểm, cạnh tranh kịch liệt, xếp hạng theo điểm số là lẽ thường.

Tôi khi đó tu luyện Đại Pháp đã gần 10 năm, tôi rất bình tĩnh khi đối diện với sự tương phản mạnh mẽ như thế. Tôi biết trường học bây giờ hoàn toàn không dạy những thứ văn hóa truyền thống, trong hoàn cảnh xã hội này, những đứa trẻ không thể không bị ảnh hưởng. Nhân phẩm và thân tâm khỏe mạnh của đứa trẻ mới là hàng đầu, vậy nên tôi luôn khuyên nhủ và giáo dục, dùng tâm từ bi đối đãi với con gái. Sau buổi họp phụ huynh, tôi không bao giờ nói thẳng lời phê bình của giáo viên với con gái, mà chỉ nói giáo viên khen ai và chỉ ra thiếu sót của một số bạn.

Đến năm thứ ba trung học cơ sở, con gái lại lên mạng chơi máy tính ở nhà, thay quần áo cho búp bê vải, con có thể ngồi im hàng giờ để chơi, nói cũng không nghe. Đôi khi tôi giúp con làm bài tập khó, vắt óc suy nghĩ đến nửa đêm, nhưng con lại chơi máy tính đến nửa đêm, hôm sau con uể oải đi học, kết quả kỳ thi trung học có thể đoán được.

Trường trung học phổ thông bình thường không tốn học phí, nhưng con gái không muốn vào đó, đòi vào trường điểm, phải đủ điểm, còn phải đóng 10 ngàn nhân dân tệ phí chọn trường. Năm 2009, tôi đóng mấy chục ngàn nhân dân tệ, con gái đã vào trường điểm. Về tình huống của con gái, tôi không biết làm thế nào, chỉ biết chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn tu bản thân, không nổi nóng, tận tình khuyên bảo con.

Sau khi vào trung học phổ thông, con gái từ từ quy chính bản thân, lại trở thành học sinh được giáo viên khen. Có một hôm, con nói với tôi: “Thời cấp hai, con rất ấu trĩ, ăn mặc như thế, thi tuyển sinh xong còn đi uốn tóc, sau lại mua thuốc duỗi tóc (học sinh cấp ba không được phép uốn tóc).” Tôi nói: “Con quy chính hành vi của mình là tốt rồi, mẹ luôn nghĩ rằng con không thể thành người xấu.”

Lên cấp ba, học hành rất áp lực, nhưng tôi không bao giờ thêm áp lực cho con, lúc nào cũng giảm bớt áp lực: “Con thi bao nhiêu điểm thì bấy nhiêu điểm, nghiêm túc nỗ lực là được, làm đúng lương tâm là được, không cần quá để ý điểm số, không cần dấy động cảm xúc, nó không tốt cho thân thể của con.” Tôi thường bảo con như thế. Cuối cùng, con gái đã thi vào trường đại học mong muốn, có công việc suôn sẻ, không khiến chúng tôi bận tâm.

Hiện nay, con gái tôi đã lập gia đình và có con. Tôi bảo con gái: “Con phải biết ơn mẹ chồng, bà đã nuôi dạy một người con trai ưu tú như chồng con, cho con cuộc sống hạnh phúc, còn miễn phí trông con cho con nữa.”

Ngôi nhà đứng tên mẹ chồng tôi bị phá dỡ, và cha mẹ chồng đã qua đời hơn 10 năm trước. Năm 2018, em gái chồng đút lót cho nhân viên tháo dỡ, lừa dối lòng tin của chúng tôi. Nhân viên tháo dỡ đến nhà, lừa chồng tôi ký tên vào đơn thỏa thuận tháo dỡ (chồng tôi sức khỏe không tốt, đi lại khó khăn). Số tiền đền bù gần 1 triệu nhân dân tệ, chúng tôi không được xu nào. Tháng 10, chồng tôi qua đời vì tắc nghẽn mạch máu não, đến tháng 4 năm tiếp theo, tiền đền bù nhận được, em gái chồng đã lấy hết toàn bộ.

Khi chúng tôi đến văn phòng tháo dỡ đòi tiền đền bù, nhân viên ở đó kể rằng, em gái chồng bị liệt nửa người, và chồng em đã qua đời vì ung thư một tuần trước Tết. Tôi nói: “Tôi không cần tiền nữa, hãy chuyển cho em chồng tôi chữa bệnh nhé.” Khi đó, bốn người ở văn phòng hết sức kinh ngạc, một người phụ nữ trong đó chợt nói: “Chị khoan nói chuyện này trước, đòi tiền là đòi tiền, khoan nói chuyện khác.” Con gái và con rể tôi đòi đưa cô mình ra tòa, tôi nói: “Cô con đã như thế rồi, mẹ không cần tiền nữa.” Tôi khuyên nhủ tới lui, và hai con cũng không đòi kiện nữa.

(Phụ trách biên tập: Đường Nghị)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/3/511891.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/11/235481.html