Tu xuất phong thái của đệ tử Đại Pháp trong quá trình sửa lại căn nhà cũ
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 01-04-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp bước vào tu luyện Đại Pháp từ năm 1997, trải qua bao mưa gió đi đến ngày hôm nay. Nay con xin báo cáo với Sư tôn và giao lưu cùng các đồng tu về những thể ngộ trong quá trình tu luyện gần đây của mình.
Hai lần rò rỉ nước trong quá trình sửa lại căn nhà cũ
Năm ngoái, khu cư xá nơi nhà tôi ở được đưa vào dự án tu sửa nhà cũ của nhà nước, chủ yếu là thay đường ống nước thải nhà vệ sinh và nhà bếp, trong đó nhà nước và cá nhân mỗi bên chịu một phần tiền. Do nhà tôi đã lâu không tu sửa, tôi cũng nhân cơ hội này tiến hành trang trí và sửa sang lại toàn bộ căn nhà.
Trong quá trình tu sửa, những người hàng xóm rất nhiệt tình giúp đỡ. Cả nhân công và vật tư đều được khoán gọn, công ty đảm nhận việc tu sửa cũng bảo tôi không cần bận tâm, họ sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ. Vì vậy tôi đưa chìa khóa cho hàng xóm và công ty sửa chữa, mỗi tuần chỉ đến một lần để xem tiến độ sửa chữa.
Không ngờ, ống nước mới vừa thay xong, gạch lát nền nhà vệ sinh vừa lát xong, nhà tôi đã xảy ra lần rò rỉ nước lớn đầu tiên. Cuối cùng tìm ra nguyên nhân, là do công nhân thay ống nước không lắp đầu bịt theo quy định, còn công nhân của các hạng mục khác lại dùng nước bừa bãi, cũng không khóa van tổng kịp thời, rác sửa chữa không được dọn dẹp kịp lúc đã lấp kín lỗ thoát nước trên sàn, trong khi ban quản lý lại giám sát không sát sao. Kết quả là nhà vệ sinh của tôi bị nước ngập cao vài cm, ngâm suốt hai ngày một đêm, rò rỉ chảy xuống nhà hàng xóm tầng dưới, trực tiếp dẫn đến việc cửa nhà vệ sinh của nhà cô ấy bị bong tróc và hư hỏng.
Vấn đề rò rỉ nước lần đầu vừa giải quyết xong, chưa đầy hai ngày sau nhà tôi lại xảy ra rò rỉ nước lần thứ hai. Nguyên nhân là bên thi công vi phạm quy định, trộn xi măng trên mặt sàn tấm đúc sẵn trong phòng khách nhà tôi, kết quả là một chiếc thùng đựng nước bị rỉ, nước trong thùng chảy ra men theo khe hở trên mặt sàn, rồi “ào” một cái, lại một lần nữa nước chảy xuống phòng khách của nhà hàng xóm ở tầng dưới, làm loang lổ trần nhà của cô ấy. Người hàng xóm vô cùng tức giận, yêu cầu bên thi công phải làm chống thấm toàn bộ căn nhà cho nhà tôi.
Những điểm hóa từ việc rò rỉ nước
Bình thường tôi không sống ở căn nhà cũ này, tôi đã chuyển đến nhà con gái ở hơn mười năm rồi, hai nhà cách nhau khá xa, đi xe đổi tuyến ít nhất cũng mất một tiếng đồng hồ. Sau khi bắt đầu thi công, công ty sửa chữa bảo tôi không cần đến, nói rằng tôi lớn tuổi rồi, mỗi ngày chạy tới chạy lui quá vất vả, không cần thiết. Tôi chấp nhận đề nghị của họ, kết quả là cả hai lần rò rỉ nước, tôi đều không có mặt ở hiện trường, hiện trường thi công ở nhà tôi lộn xộn bừa bãi, cũng không có ai giám sát.
Là một đệ tử lâu năm đã tu luyện hơn hai mươi năm, tôi nghĩ nhất định là trong tu luyện của bản thân có lậu thì mới xảy ra chuyện này. Sư phụ đã mượn lời của người hàng xóm để điểm ngộ cho tôi: “Nhà bà sửa chữa toàn bộ, việc quan trọng như vậy mà bà đều không đến hiện trường, thi công không xảy ra chuyện mới là lạ. Sau này vẫn phải ngày nào cũng đến trông coi, vừa bảo đảm chất lượng nhà bà, cũng để hàng xóm yên tâm.” Từ trong lời nói đó, tôi nghe ra được sự oán trách của hàng xóm. Gặp bất cứ chuyện gì cũng đều liên quan đến việc tu luyện của tôi, tôi hướng nội tìm, tìm ra vấn đề của bản thân:
1. Không coi việc tu sửa nhà cũ là cơ hội và môi trường tốt để tu luyện. Ban đầu chỉ ngộ được rằng, Chính Pháp đã sắp đến hồi kết, cái gì đều phải buông bỏ, việc tu sửa nhà cũ cũng như vậy, không cần bận tâm gì cả, giao hết cho bên thi công, thuận theo tự nhiên, cũng không cần đến giám sát quá trình thi công, cứ làm tốt ba việc theo từng bước là được. Đâu ngờ rằng, các loại mâu thuẫn xuất hiện trong quá trình sửa chữa, lại chính là quá trình để bản thân tu luyện đề cao.
2. Nhà cũ đã nhiều năm không ở, trở nên xa lạ với những người hàng xóm, không coi lần tu sửa này là cơ hội tốt để giảng chân tướng, cứu độ họ. Cũng không ý thức được rằng, trong quá trình sửa chữa, bản thân thể hiện ra cảnh giới và phong thái tu “Chân-Thiện-Nhẫn” của đệ tử Đại Pháp, cũng chính là đang cảm hóa chúng sinh, cũng là đang cứu họ.
3. Tâm tham cầu an dật, sợ chịu khổ. Cho rằng mùa đông lạnh rồi, tuổi mình cũng đã lớn, mỗi ngày đi xe tới lui, đặc biệt là hiện trường thi công ô nhiễm nghiêm trọng, môi trường bẩn thỉu lộn xộn, không có ghế ngồi, không có nhà vệ sinh, mỗi ngày phải đứng liên tục vài tiếng đồng hồ, sợ bản thân chịu không nổi. Nhưng người tu luyện chịu khổ là việc tốt, nếu không thì nghiệp lực làm sao tiêu trừ được đây?
4. Hai lần rò rỉ nước, gây ra tổn thất cho nhà hàng xóm, tôi là người có trách nhiệm. Tôi đã không nghĩ cho hàng xóm, có lỗi với hàng xóm, người tu luyện thực sự là không nên như vậy, tôi nghĩ mình nên đi bù đắp tổn thất cho hàng xóm.
Đã ngộ ra rồi, thì nên lập tức thực hiện. Từ đó về sau, ngày nào tôi cũng đến hiện trường, kịp thời phát hiện những rủi ro tiềm ẩn, mang theo thiện ý mà trao đổi với bên thi công, đôi khi cũng giúp hàng xóm phát hiện vấn đề, đưa ra lời khuyên, giảm bớt những tổn thất ngoài ý muốn trong quá trình thi công. Những người hàng xóm thấy tôi ngày nào cũng đến thì rất vui vẻ, cũng tạo mọi điều kiện thuận lợi cho tôi.
Buông bỏ lợi ích, dám chịu trách nhiệm và bồi thường
Hai lần rò rỉ nước trong lúc thi công sửa chữa, mặc dù đã nhanh chóng ngăn chặn được thiệt hại, nhưng việc gây ra tổn hại cho nhà hàng xóm lại là sự thật. Hàng xóm không oán trách tôi, nhưng đối với bên thi công thì lại oán hận không thôi. Qua sự trao đổi góp ý đầy thiện ý của tôi, bên thi công tuy đã chịu hoàn toàn trách nhiệm, nhưng về mặt bồi thường, bên thi công vẫn còn có ý đùn đẩy chưa thực hiện. Tôi lại một lần nữa tìm đến ban quản lý của bên thi công, yêu cầu khoản bồi thường hợp lý cho hàng xóm, gồm một cánh cửa gỗ mới và việc trát vôi phục hồi lại trần nhà cho họ. Người hàng xóm rất hài lòng với việc này.
Mặc dù vậy, đối với yêu cầu làm chống thấm toàn bộ căn nhà cho nhà tôi của người hàng xóm, bên thi công nói thế nào cũng không đồng ý, vì chi phí quá cao, cũng chưa từng có tiền lệ. Tôi về nhà bàn bạc với con gái, sửa chữa còn chưa kết thúc, mặt sàn tấm đúc sẵn đã cũ kỹ khắp nơi đều là vết nứt, làm sao bảo đảm sau này không bị rỉ nước nữa chứ? Yêu cầu của hàng xóm không phải là không có lý, nhưng chi phí quá cao, bên thi công khó mà gánh vác nổi cũng là điều dễ hiểu. Sau khi con gái tôi tham khảo ý kiến nhiều nơi, chúng tôi quyết định tự bỏ ra hơn 3.000 Nhân dân tệ, làm chống thấm toàn bộ căn nhà, vừa giải trừ được nỗi lo của hàng xóm, lại vừa không bắt bên thi công phải bồi thường quá mức, kết quả như vậy, ai nấy đều vui vẻ. Những người hàng xóm liên tục tán thưởng sự lựa chọn của nhà tôi.
Tu xuất tâm “vị tha”, đối đãi đúng đắn với tổn thất của nhà mình
Vấn đề của nhà hàng xóm đã được giải quyết suôn sẻ, nhưng tổn thất của nhà tôi thì làm thế nào đây? Do lần rò rỉ nước đầu tiên, nhà vệ sinh nhà tôi bị ngâm trong hai ngày một đêm, gạch lát nền mới trải vừa ướt vừa bẩn, nước bùn không ngừng rỉ ra từ các khe gạch, lau thế nào cũng không sạch. Những người hàng xóm đều thi nhau tỏ ra bất bình thay cho tôi, khuyên tôi nên tìm bên thi công, yêu cầu làm lại nền nhà vệ sinh. Tôi giữ vững tâm, không bị dao động theo tâm người thường. Thay vào đó, tôi mời những công nhân có kinh nghiệm xuống nhà hàng xóm tầng dưới xem xét, xác nhận mức độ rò rỉ nước. Qua nhiều lần kiểm tra, phát hiện không có vấn đề gì. Thế là tôi quyết định không làm lại nền nhà, hơn nữa nước bùn rồi sẽ từ từ thấm khô, gạch lát nền cuối cùng cũng sẽ lau sạch được, chỉ là cần phải chờ đợi. Người hàng xóm ở tầng dưới đã nhận được sự bồi thường thỏa đáng, nhưng lại không hiểu được quyết định của tôi, cho rằng tôi quá lương thiện, quá chịu thiệt thòi. Tôi nói với người hàng xóm tầng dưới rằng: “Nhà tôi không cần thiết phải làm lại, hơn nữa nhà cô đã sửa sang xong rồi, nhà tôi lại gõ gõ đập đập, thì lại sẽ làm tăng thêm rủi ro cho nhà cô.” Người hàng xóm im lặng. Tôi một lần nữa cảm ơn những người hàng xóm đã quan tâm đến tôi, còn bên thi công lại vô cùng cảm kích sự bao dung của tôi, vì đã giảm bớt rắc rối cho họ.
Tuy nhiên kết quả cuối cùng, đúng như dự kiến ban đầu: nhiệt độ mùa đông thấp, nước bùn dưới nền rỉ ra chậm, thời gian thi công bị trì hoãn thêm hai tháng, nhà vệ sinh nhà tôi mới sửa chữa hoàn thiện triệt để. Gạch nền mặc dù xét về tổng thể thì đã sạch sẽ, nhưng vẫn có một vài chỗ để lại những vết tích vĩnh viễn, lau không sạch được. Nhưng tôi lại không đưa ra bất cứ yêu cầu bồi thường nào đối với bên thi công. Tôi cũng nhiều lần giải thích với hàng xóm, đồng thời bày tỏ sự bao dung và thấu hiểu đối với bên thi công: Trong quá trình thi công xảy ra vấn đề là điều khó tránh khỏi, chỉ cần bên thi công tích cực xử lý giải quyết, dám chịu trách nhiệm bồi thường là điều đáng được ghi nhận. Còn nhà tôi chỉ là bị kéo dài thời gian, và để lại một chút tì vết, với tư cách là chủ nhà, tôi hoàn toàn có thể bao dung.
Trong lần kết toán chi phí cuối cùng, bên thi công phát hiện có một hạng mục bị tính sót, thu thiếu của tôi hơn 1.000 tệ. Nhưng bên thi công cho rằng, trong suốt quá trình sửa chữa, nhà tôi rất thấu tình đạt lý, đối với họ vô cùng bao dung thấu hiểu, thế là họ quyết định miễn thu khoản tiền hơn 1.000 tệ này.
Cứ như vậy, việc sửa chữa cải tạo kéo dài nửa năm đã kết thúc. Đối với tôi mà nói, đây là một quá trình tu luyện quý giá, tôi trong quá trình tu bỏ tâm an dật, tu bỏ tâm danh lợi, tu xuất tâm thiện, tu xuất tâm “vị tha” đều có được thu hoạch rất lớn, chỉnh thể tâm tính đã đạt được sự đề cao mạnh mẽ. Trong quá trình cải tạo sửa chữa, đặc biệt là trong quá trình tu xuất tâm “vị tha”, hành vi của tôi đã bất tri bất giác cải thiện được mối quan hệ với hàng xóm, nhận được lời khen ngợi của những người hàng xóm. Đặc biệt là họ đều biết tôi là đệ tử Đại Pháp, có người hàng xóm nói rằng, các vị có tín ngưỡng đúng là không giống bình thường, quá lương thiện, còn họ làm không được. Dù vậy, tôi vẫn phát hiện ra rằng, các hộ gia đình trong đơn nguyên chúng tôi trong suốt nửa năm sửa chữa cải tạo, từ chỗ mâu thuẫn so đo tính toán, đã từ từ biến thành giúp đỡ lẫn nhau, cuối cùng mọi người lại giống như người một nhà yêu thương đoàn kết, đều đã dần dần biết nghĩ cho người khác rồi.
Tôi một lần nữa cảm nhận được sức mạnh “Chân-Thiện-Nhẫn” của Đại Pháp, có thể thay đổi nhân tâm, thay đổi hoàn cảnh xung quanh. Phong thái mà đệ tử Đại Pháp thể hiện ra trong cuộc sống khi tu “Chân, Thiện, Nhẫn” chính là cách giảng chân tướng tốt nhất. Trong quá trình tu luyện, chúng ta đừng bỏ lỡ bất cứ một hoàn cảnh và cơ hội nào giúp chúng ta đề cao, khi đối mặt với khó khăn và trắc trở, đừng trốn tránh, phải dám đối mặt với nó, tiếp nhận nó, đồng thời làm theo yêu cầu của Đại Pháp, gặp bất cứ chuyện gì cũng đều phải hướng nội tìm. Tu bỏ đi những tâm chấp trước mà chúng ta vẫn chưa bỏ được, đề cao chỉnh thể tâm tính của bản thân, hoàn cảnh tưởng chừng như rất khó khăn, cuối cùng cũng sẽ “liễu ám hoa minh hựu nhất thôn”.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/1/508290.html



