Trong bức thư thứ hai gửi gia đình, nữ học viên 83 tuổi đã tiết lộ nhiều chi tiết về sự bức hại mà bà phải chịu
Bản tin của phóng viên Minh Huệ ở tỉnh Phúc Kiến
[MINH HUỆ 16-08-2026]
Trước đây, trang Minh Huệ đưa tin rằng, vào khoảng tháng 6 năm 2026, bà Vương Tú Cầm đã viết thư gửi cho gia đình trong thời gian bà đang phải chấp hành án tù 2 năm 5 tháng chỉ vì đức tin của bà vào Pháp Luân Công. Gần đây, cư dân thành phố Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến 83 tuổi này đã viết một bức thư khác gửi cho gia đình và cung cấp thêm thông tin về sự bức hại mà bà phải chịu trong khi bị cầm tù.
Tóm tắt nhanh vụ án của bà Vương
Đầu tiên, bà Vương bị bắt vào ngày 12 tháng 2 năm 2025. Do huyết áp cao, bà được thả về dưới dạng quản thúc tại gia. Ngày 14 tháng 7 năm 2025, cảnh sát đột nhập vào nhà bà và đưa bà tới bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. Ba ngày sau, bà bị đưa vào Trại tạm giam số 2 thành phố Phúc Châu. Tới ngày 9 tháng 10 năm 2025, Tòa án huyện Mân Thanh mở phiên tòa xét xử bà và trong tháng 11 năm 2025, tòa án này kết án bà 2 năm 5 tháng tù cùng 5.000 Nhân dân tệ tiền phạt. Bà đã kháng cáo lên Tòa án Trung cấp thành phố Phúc Châu nhưng không thành.
Ngày 20 tháng 1 năm 2026, bà Vương bị chuyển vào Khu nhà giam số 2 của Nhà tù nữ tỉnh Phúc Kiến. Thông báo tiếp nhận của nhà tù thể hiện rõ rằng gia đình có thể tới thăm bà vào ngày 16 hàng tháng, nhưng chưa lần nào gia đình được vào thăm bà.
Chồng bà bị tàn tật, đã ngoài 90 tuổi, phải phụ thuộc vào sự chăm sóc của bà. Việc bà bị bỏ tù đã đẩy gia đình bà vào tình cảnh khó khăn.
Những chi tiết mới được tiết lộ trong bức thư thứ hai
Người nhà bà Vương đã thay mặt bà nộp đơn kháng cáo sau khi bà bị kết án vào tháng 11 năm 2025. Vì không được phép vào thăm bà trong Trại tạm giam số 2 thành phố Phúc Châu, họ đã ủy thác cho luật sư do tòa chỉ định vào trại tạm giam này để gặp bà.
Bà Vương viết trong bức thứ hai gửi cho gia đình: “Luật sư yêu cầu tôi ký vào vài trang giấy mà không cho tôi đọc. Tôi nghĩ luật sư này do gia đình thuê và sẽ bào chữa chứng minh tôi vô tội, thế nhưng cuối cùng kháng cáo của tôi đã bị bác bỏ. Tôi nhận ra vị luật sư này không hiểu về Pháp Luân Công và tôi không trách ông ấy.”
Con trai bà viết một bức thư rồi nhờ luật sư chuyển cho bà, nhưng luật sư nói rằng trong cuộc gặp chỉ có 10 phút nên không có thời gian cho bà đọc thư. Luật sư chỉ thuật lại nội dung bức thư của con trai bà, trong thư có viết rằng chồng bà đã bị ngã.
Thời điểm bà Vương gặp luật sư, bà không hề hay biết rằng, sau cú ngã của chồng bà, các con bà đã phải đưa ông tới một viện dưỡng lão vì ở nhà họ không thể đảm bảo an toàn cho ông. Mỗi tháng, họ phải trả cho viện này 8.000 Nhân dân tệ chi phí chăm sóc chồng bà.
Bà Vương hỏi rằng liệu Viện kiểm sát và Tòa án huyện Mân Thanh có thẩm quyền xử lý vụ án của bà hay không. Bà viết: “Tôi đăng ký hộ khẩu thường trú ở quận Thương Sơn, thành phố Phúc Châu từ năm 1983 khi tôi theo chồng tới sống ở Khu tập thể Ý Viên nằm trong khuôn viên Đại học Sư phạm Phúc Kiến.”
“Tôi bị giam giữ tại khu dành cho nhóm tù nhân mới trong khoảng thời gian từ ngày 20 tháng 1 đến ngày 18 tháng 3 năm 2026. Một ngày nọ, một nhân viên của Tòa án huyện Mân Thanh tới nhà tù hỏi tôi có đứng tên nhà, xe hơi, hay tài khoản ngân hàng nào không. Tôi chỉ làm công việc nội trợ trong gia đình và chưa đi làm bên ngoài bao giờ. Tôi không có lương hưu, tiền tiết kiệm hay xe hơi. Chồng tôi là chủ sở hữu căn nhà chúng tôi đang ở.”
Chưa rõ tòa án có tìm cách tịch thu tiền lương hưu của chồng bà hay kê biên căn nhà của ông để trả cho khoản tiền phạt 5.000 Nhân dân tệ mà bà Vương phải chịu hay không.
Tin tức liên quan:
- Cụ bà 84 tuổi đang thụ án vì đức tin kể lại chi tiết vụ bắt giữ trong bức thư gần đây gửi gia đình
- Cụ bà 84 tuổi bị kết án 2,5 năm tù giam vì tu luyện Pháp Luân Công
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/16/513345.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/24/235639.html



