Hướng nội tìm thật tuyệt vời!
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 21-08-2026]
Sau khi tôi đi làm về, mẹ tôi (là đồng tu) nói: “Anh con gọi đến và nói chị dâu con sẽ thực tập tại một bệnh viện gần nhà chúng ta, vì thế chị dâu con muốn ăn trưa và nghỉ trưa ở đây. Chị dâu con muốn lấy chìa khóa nhà của chúng ta. Mẹ muốn từ chối nhưng mẹ không biết làm thế nào. Con nghĩ chúng ta nên làm thế nào?”
Tôi trả lời: “Có lẽ đây là một cơ hội để tu luyện, vì vậy chúng ta nên nghĩ làm thế nào để giải quyết việc này dựa trên Pháp.”
Mẹ tôi đã gần 80 tuổi và đi lại khó khăn. Việc nấu bữa trưa cho chị dâu sẽ là một thử thách đối với bà. Bà bắt đầu chỉ trích anh trai và chị dâu. Con gái tôi cũng chen vào và phàn nàn anh chị. Tôi lập tức nhận thấy có điều gì đó không đúng.
Tôi nói: “Hai bà cháu không nên coi thường hay oán trách người khác. Nếu không thì hai bà cháu sẽ rơi xuống tầng của họ hoặc sẽ giống như họ. Họ không phải là người tu luyện. Chúng ta nên hướng nội xem liệu mình có chỗ nào cần đề cao hay không.” Khi tôi nói như thế, hai bà cháu liền hết phàn nàn.
Tôi nghĩ về vấn đề này dựa trên Pháp. Tôi nhớ Sư phụ giảng:
“Chúng ta trước đây có rất nhiều học viên phát sinh một số mâu thuẫn với người ngoại giới, hoặc là với người trong xã hội, hoặc là ban ngành chức năng nào đó trong xã hội bất công đối với chúng ta, chúng ta thông thường đều không từ phương diện bản thân mà tìm nguyên nhân, cứ nhấn mạnh vào phương diện khác. Có một số thứ rất là không tốt, nó đang cố ý phá hoại, thế nhưng chư vị có nghĩ đến hay chưa, mặc dù nó không tốt, mặc dù nó là biểu hiện của ma, nhưng mà làm sao nó lại xuất hiện ngẫu nhiên chứ? Có phải là đang lợi dụng cái mặt bất hảo kia của nó để cho chúng ta thấy được mặt không tốt của chính mình không? Tôi thường hay giảng, khi hai người gặp phải mâu thuẫn thì giữa chư vị lẫn nhau đều phải xem lại mình một chút. Chẳng những đôi bên chư vị phát sinh mâu thuẫn phải nhìn lại mình một chút, ngay cả người thứ ba mà có thể nhìn thấy vấn đề ấy thì chư vị cũng nên nghĩ về mình một chút, tôi nói rằng như thế mới có thể vút bay mạnh mẽ tiến lên trong đề cao.” (Giảng Pháp tại Pháp hội Singapore)
Chiểu theo Pháp của Sư phụ, tôi xem xét hành vi của anh trai và chị dâu rồi đối chiếu nó với của mình. Anh chị ích kỷ, bảo mẹ tôi làm việc mà bà cảm thấy khó khăn. Bây giờ tôi đã hiểu ra. Anh chị ép người khác làm việc gì đó cho mình, và đó là việc mà người khác cảm thấy khó làm. Anh chị không cân nhắc cho người khác và áp đặt người khác.
Tôi nhận ra mình cũng từng làm như thế. Một số học sinh đã nói chuyện với nhau trong lúc tôi đang giảng bài. Mặc dù tôi đã nhắc nhở nhiều lần và cố gắng thuyết phục các em, nhưng các em vẫn tiếp tục nói chuyện, tôi không còn cách nào, đành liên tục chỉnh sửa các em.
Có lẽ là các em đang gặp khó khăn mà các em khó vượt qua. Chẳng phải tôi nên xem xét vấn đề từ góc độ của các em sao?
Tôi chia sẻ thể ngộ của mình với mẹ tôi và con gái tôi. Mẹ tôi và con gái tôi cũng xem xét bản thân liệu có những chấp trước tương tự hay không. Cả hai người đều tìm thấy mình từng có chấp trước, và cả ba chúng tôi đều đề cao dựa trên Pháp.
Sau chúng tôi thảo luận về những gì đã xảy ra. Nếu không có hành vi “bất hảo” của anh trai và chị dâu, thì chúng tôi sẽ không nhận ra những chấp trước ẩn giấu của mình. Chúng tôi chẳng những không nên oán trách họ, mà còn nên cảm ơn họ từ tận đáy lòng! Đột nhiên mọi việc đều trở nên rõ ràng, và chúng tôi đã đề cao bản thân qua mâu thuẫn này.
Mẹ tôi nói: “Nếu vậy thì, ngày mai mẹ sẽ nấu bữa trưa cho chị dâu con.”
Tôi đáp lại: “Thế không được. Từ góc độ luân lý và đạo đức của nhân loại, chúng ta nên kính trọng bậc trưởng bối. Mẹ đã gần 80 tuổi rồi. Nếu mẹ phục vụ cho chị dâu con vốn ở độ tuổi 40, thì chẳng phải sẽ vi phạm nguyên tắc đạo đức à? Điều đó sẽ khiến chị dâu mất đức và không có lợi cho chị. Ngày mai chúng ta có thể gọi bữa trưa ở ngoài.” Và mẹ tôi đã đồng ý.
Đến trưa hôm sau, chị dâu mãi vẫn không đến nhà chúng tôi. Khi con gái tôi gọi cho chị ấy, chị nói rằng chị sẽ không đến vì chị đã mang theo cơm trưa. Các đồng nghiệp của chị đã rời khỏi văn phòng, thế nên chị có thể ăn trưa ở đó. Chị nói nếu chị cần đến thì sẽ gọi cho chúng tôi. Chị cũng nói không cần nấu bữa trưa cho chị, vì chị sẽ tự mang cơm đi.
Khi chúng tôi có thể lợi dụng việc này để đề cao tu luyện của mình, tôi cảm thấy vấn đề sẽ được giải quyết, nhưng tôi đã không nói ra điều này vì tôi không chắc nó có xảy ra hay không.
Miễn là chúng ta có thể hướng nội tìm, đồng hóa với Pháp, và chiểu theo yêu cầu của Pháp, thì mọi thứ xung quanh chúng ta đều sẽ trở nên hài hòa. Có thể tu luyện trong Đại Pháp thật là tuyệt vời!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/21/235599.html



