Một nữ giáo viên vượt qua phong ba cuộc đời, nghênh đón bầu trời trong xanh
Bài viết của Thẩm Dung, phóng viên Minh Huệ
[MINH HUỆ 01-08-2026] Cô Trần Tuân Tuân, một giáo viên của trường trung học cơ sở ở Đài Loan, từng bị phản bội tình cảm, gặp bão táp trong hôn nhân và áp lực ở nơi làm việc, cả thân lẫn tâm đều mệt mỏi, khiến cô nhiều lần mất hy vọng vào cuộc sống. Năm 40 tuổi, cô may mắn gặp được Pháp Luân Đại Pháp, Chân-Thiện-Nhẫn không chỉ cho cô sự bình tĩnh và sức mạnh đối diện với cuộc sống một lần mới, mà còn hóa giải hoàn cảnh gia đình và mối quan hệ thầy trò căng thẳng, khiến cô nghênh đón cuộc sống mới thoát thai hoán cốt sau nửa đời phong ba.
Cô Tuân Tuân sinh ra trong một gia đình bình thường, cha làm công và mẹ làm nội trợ, cô là con gái duy nhất trong bốn người con. Cô từ nhỏ đã lanh lợi và hiểu chuyện, nhưng khi lớn dần, cô Tuân Tuân phát hiện mình luôn luôn không thể hòa nhập với hoàn cảnh xung quanh. Cô nói thí dụ: “Tôi thấy mình giống như chiếc đồng hồ treo trên tường, luôn có cảm giác là người ngoài cuộc.”
Cảm giác cách biệt thoát ly với thế giới này khiến cô thường cảm thấy cô độc không ai giúp đỡ, vì thế cô vùi đầu vào lĩnh vực văn học và triết học, hy vọng có thể góp nhặt những đáp án cho cuộc đời của mình từ trong đó. Song, dù những tác phẩm ấy có ý vị sâu xa, nhưng chúng vẫn luôn không thể giải khai những mối nghi hoặc và mê mờ trong lòng cô.
Tổn thương tình cảm và nguy cơ tự tử
Thời đại học, cô đã có một mối tình, nhưng đối phương lại kết hôn với người khác trong khi chưa chia tay với cô. Sự lừa dối phản bội của bạn trai giống như một ngòi nổ, phá hủy niềm tin của cô vào bản thân và cuộc sống. Cô nói: “Tôi không thể níu giữ ngay cả một mối tình, vậy sau này gặp cơ hội khác, chắc chắn cũng không thể nắm bắt. Khi đó, tôi thậm chí còn cho rằng mỗi nẻo đường trong tương lai đều không thông rồi.”
Nỗi đau không thể nguôi ngoai này khiến cô một mình chạy đến một ngôi làng hẻo lánh đày đọa bản thân, thậm chí có một dạo cô còn có ý định tự tử. Song, vào khoảnh khắc mà cô tuyệt vọng đến tột cùng, trong tâm trí cô nổi lên một ý nghĩ mãnh liệt: “Nếu chết rồi không phải giải thoát, mà trái lại còn thống khổ hơn bây giờ, thì nên làm thế nào?”
Ý nghĩ này giống như tiếng sấm bất ngờ, cố kéo một người tìm đến cái chết như cô quay trở lại. Cô nghiêm túc suy nghĩ về hậu quả của cái chết, mới chợt nhận ra tự sát không đảm bảo một cái là xong hết. Nếu đã hết đường lui, thì cô chỉ đành gạt lệ, trở về với cuộc sống hiện thực và tiếp tục sống.
Người chồng say rượu và cuộc sống mất kiểm soát
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô Tuân Tuân đã thi đậu vào chương trình giáo dục phân ban, tuyển chọn giáo viên trung học cơ sở, và trong thời gian giảng dạy, cô đã quen với người chồng sau này.
Đối với người từng bị phản bội tình cảm như cô Tuân Tuân, để tin tưởng người khác một lần mới không phải là chuyện dễ dàng. Song, sự chân thành của người đàn ông này và quyết tâm muốn lập gia đình đã mang đến cho cô cảm giác an toàn lâu ngày không gặp, nó cũng từng chút từng chút hóa giải sự tự ti và băng giá trong lòng cô. Năm 30 tuổi, cô Tuân Tuân quyết định tiến tới hôn nhân, nhưng cô hoàn toàn không nghĩ đến, người đàn ông mà cô vốn cho rằng có thể che gió che mưa cho mình, lại trở thành người gây sóng gió dữ dội nhất sau khi kết hôn.
Chồng cô rất thích uống rượu, sau khi kết hôn, anh ngày càng trở nên tệ hơn, đêm không về nhà. Để chờ chồng về khuya, cô Tuân Tuân đêm đêm thao thức, lo lắng đến nỗi hoàn toàn không thể chợp mắt. Cô nói: “Người ta bảo tôi đừng đợi anh ấy, cứ đi ngủ, nhưng tôi không thể.” Để tìm chồng về, giữa đêm cô Tuân Tuân đi ra ngoài phố tối tăm, thậm chí mang thai bụng rất to, cô cũng đứng chờ ở góc phố giữa đêm khuya. Trường kỳ ở trong trạng thái mất ngủ và thất vọng, cô vốn có tính cách dịu dàng, bắt đầu giận hờn chồng nát rượu, hai người xảy ra xung đột dữ dội.
Gia đình tan nát, áp lực ở nơi làm việc cũng không ngừng sôi sục. Học sinh nổi loạn chống đối và khó kiểm soát lớp học, khiến cô dâng trào cảm xúc vô cùng thất bại và mệt mỏi, cô nói: “Hàng ngày đi làm về, tôi đều mệt đến nỗi không ra hình người, chắc chắn phải nằm liệt giường một lúc, mới có thể hồi phục một chút thể lực, lại dậy làm việc khác.”
Bão táp trong hôn nhân, áp lực công việc và tình trạng sức khỏe nguy cấp, ba phía bao vây, khiến cô cảm thấy mình giống như người bị đuối nước, ngay cả hít thở sâu cũng vô cùng khó khăn. Cô Tuân Tuân buồn bã, nói: “Tôi thường đứng ở hành lang của trường học, thẫn thờ nhìn xa xăm và bật khóc, nghĩ rằng nếu cuộc đời giống như một chiếc máy tính, hẳn là tốt biết mấy? Chỉ cần ấn nút ‘Đăng xuất’ là có thể quẳng hết mọi thứ.”
“Chuyển Pháp Luân” phá giải mê hoặc, Chân-Thiện-Nhẫn gõ cửa trái tim
Để xếp đặt cho đúng bản thân, cô từng đến giáo hội và tìm đến đạo quán, nhưng sự mệt nhọc ở sâu thẳm trong tâm vẫn trói buộc cô đến nỗi khó thở. Cuối cùng, đến năm 40 tuổi, cuộc đời bị mây đen giăng kín của cô Tuân Tuân đã thấy ánh bình minh.
Cô Tuân Tuân chia sẻ: “Năm 2003, tôi đã xem tập phim giới thiệu về Pháp Luân Đại Pháp trên truyền hình, xem thấy nhiều người thần thái rạng rỡ sau khi luyện công, điều quan trọng là tôi đã nhìn thấy ba chữ Chân-Thiện-Nhẫn.”
Ba chữ Chân-Thiện-Nhẫn này đã gõ cửa trái tim của cô, ngay tích tắc trông thấy, một cảm xúc khó tả chạm đến tâm hồn, cô nói: “Khi đó tôi cảm thấy rất khổ, sắp không thở nổi, bởi vậy trông thấy ba chữ này, nước mắt đã bất chợt tuôn rơi. Tôi bèn nghĩ, nếu có thể tu Chân-Thiện-Nhẫn, thì có nghĩa là tôi có thể đắm mình trong sự thuần tịnh của Chân-Thiện-Nhẫn phải không? Đó hẳn là cảm giác hạnh phúc biết bao!
Cô Tuân Tuân vội vàng đến nhà sách mua những cuốn sách như “Chuyển Pháp Luân”, sau khi về nhà, cô đã đọc như đói như khát. Đêm hôm đó, những Pháp lý trong sách giống như từng dòng suối trong gột rửa phiền muộn của cô, cô đã hiểu nhân duyên giữa người với người và đã hiểu ra tại sao con người chịu khổ, tâm hồn vốn bị căng thẳng đè nén cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản chưa từng có.

Hình 1: Cô Tuân Tuân tĩnh tâm học Pháp, tìm lại sự bình tĩnh và hòa ái trong tâm. (Minh Huệ Net)
Trong tâm cô phát ra tiếng nói vô cùng kiên định: “Mình phải tu! Mình phải cố gắng tu.”
Tuy nhiên, cuộc sống hiện thực không hề dễ dàng. Chăm sóc con nhỏ và cha mẹ chồng, còn có việc nhà nặng nhọc và công việc, chúng giống như từng sợi dây trói buộc cô, khiến cô muốn dành ra một chút thời gian của mình cũng khó.
Mặc dù cô bị những việc vặt đeo bám, nhưng cái tâm cầu Pháp của cô chưa bao giờ lụi tàn. Cô Tuân Tuân thử lên mạng tìm kiếm video dạy công, và mong được tham gia “lớp chín ngày học Pháp dạy công”. Cô nhớ lại: “Có một lần tôi lái xe máy chở con chạy qua chạy lại trên phố, tôi không nhịn nổi, bèn hét lên trời, tôi phải tu luyện! Tôi nhất định phải đến lớp chín ngày.”
Tiếng gào thét này là tâm nguyện của cô, và cũng là sức mạnh xông phá hàng ngàn trở lực, cuối cùng cô đã tham gia lớp chín ngày năm đó như mong muốn.
Tạm biệt thể chất bà lão, đi bộ nhẹ nhàng như chim én
Sau khi tham gia lớp chín ngày như mong muốn, cô Tuân Tuân đã bước vào con đường tu luyện. Mỗi khi cô tĩnh tâm ngồi song bàn luyện công, cô luôn cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu trên thân thể: “Tôi cảm nhận được trạng thái mà trong sách miêu tả, cả tay và chân dường như đều không thấy nữa, cả người giống như lơ lửng giữa không trung vô tận, cảm giác mỹ diệu khó diễn tả bằng lời.”
Sự thay đổi rõ nhất là ở thân thể gầy yếu của cô Tuân Tuân. Cô từng bị Trung y hình dung là “thể chất bà lão”, mắc chứng tay chân lạnh và bị hoa mắt chóng mặt trong nhiều năm, thế nhưng không lâu sau khi luyện công, cô liền cảm thấy thân thể nhẹ nhàng như chim én.
Có một hôm, cô leo cầu thang bộ ở trường học như mọi khi, đang đi đang đi, đột nhiên cô kinh ngạc, nói: “Ôi! Sao mình lên lầu dễ dàng thế, nhẹ tênh tênh, giống như toàn thân không có trọng lượng vậy.” Cầu thang bộ trước đó từng bị coi là khó đi, thế mà hôm nay cô leo từng bước vô cùng nhẹ nhàng.

Hình 2: Cô Tuân Tuân luyện công ngoài trời, cảm nhận được cả thân lẫn tâm đều nhẹ nhàng và vẻ đẹp yên tĩnh an hòa. (Minh Huệ Net)
Thuận theo lý giải sâu hơn về Đại Pháp, cô Tuân Tuân càng khao khát học Pháp hơn. Để cho bản thân luôn hòa tan trong Pháp, cô bắt đầu học thuộc từng đoạn từng đoạn trong “Chuyển Pháp Luân”, cô nói: “Dung lượng của tâm tôi không ngừng được mở rộng, tôi còn cảm thấy nhiều tạp chất trên thân thể và tính cách bất hảo được Đại Pháp gột rửa sạch sẽ.”
Sau khi tâm tính đề cao, cô cảm thấy sâu sắc môi trường dạy học đầy trắc trở và thất bại đã trở thành nơi để cô tu tâm dưỡng tính và lan tỏa thiện niệm. Đối diện với sự bướng bỉnh và sự xúc phạm của học sinh, cô Tuân Tuân không ngừng bao dung và chỉ dẫn các em bằng Chân-Thiện-Nhẫn. Cô nói: “Sau này dù có học sinh chỉ vào mũi tôi nhục mạ Tam tự kinh, tôi cũng hoàn toàn không nổi giận, chỉ nghĩ nên giúp các em như thế nào.”
Các em cảm nhận được thiện ý chân thành từ cô, trở nên trưởng thành hiểu chuyện hơn. Cô Tuân Tuân đã tổ chức hai buổi cắm trại học Pháp Luân Đại Pháp cho các giáo viên, chia sẻ vẻ đẹp của Đại Pháp cho đồng nghiệp, dẫn dắt nhiều giáo viên bước vào tu luyện.
Đồng thời, mối quan hệ vợ chồng đầy rạn nứt cũng âm thầm thay đổi. Trước khi tu luyện, đối diện với chồng say rượu về khuya, cô Tuân Tuân tràn đầy lo lắng và oán hận. Sau khi tu luyện, cô không còn lấy oán báo oán, mà quan tâm chồng và mọi thứ trong gia đình bằng thiện tâm. Chứng kiến sự thay đổi của vợ, chồng uống rượu ngày càng ít, anh cũng vô cùng tôn kính Đại Pháp. Cô Tuân Tuân cười, nói: “Vì chồng tôi rất rõ, gia đình của chúng tôi là Đại Pháp cứu vãn.”

Hình 3: Hiện nay cô đã 63 tuổi, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc và cảm ân. (Minh Huệ Net)
Vượt qua phong ba cuộc đời, cô đã làm tan chảy núi băng trong đời bằng lòng khoan dung và thiện ý, nghênh đón hạnh phúc và sự yên tĩnh thật sự. Nếu không gặp Pháp Luân Đại Pháp, thì cô không thể hình dung mình hiện nay sẽ trông như thế nào. Đại Pháp đã tẩy tịnh nghiệp lực đầy thân của cô và tính khí của cô, cho cô một thân thể khỏe mạnh và trí huệ khoan dung, còn khiến cho gia đình bấp bênh của cô có lại hạnh phúc an khang! Từ đáy vực tuyệt vọng đi đến bến bờ tươi sáng, trong tâm cô vô cùng biết ơn và trân quý.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/1/512940.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/4/235397.html



