Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-06-2026]

Từ nhỏ gia đình tôi đã rất nghèo, ngay cả có đủ miếng ăn cũng là một vấn đề. Sau khi kết hôn, chồng tôi lại là một người nghiện rượu, hễ say xỉn là đánh đập tôi. Năm 26 tuổi, tôi sinh con, do hoàn cảnh nghèo khó, tôi đã mắc nhiều bệnh tật sau sinh. Chứng viêm khớp dạng thấp hành hạ tôi với những cơn đau đớn dữ dội. Khi bước sang tuổi 40, tôi phát bệnh ung thư, những đợt hóa trị sau phẫu thuật đối với tôi chẳng khác nào địa ngục trần gian. Tôi từng có ý định tự tử, nhưng nhìn đứa con trai còn nhỏ dại, tôi cảm thấy mình bị mắc kẹt trong một kiếp sống khổ sở, sống không được mà chết cũng không xong.

Đắc Pháp

Một buổi sáng, tôi nghe thấy tiếng chim khách đậu trên cây trong sân hót ríu rít. Tôi thầm nghĩ: Không lẽ gia đình mình sắp có chuyện vui sao. Chiều hôm đó, một học viên Pháp Luân Đại Pháp từ làng khác đã đến nhà tôi và chia sẻ với tôi về Pháp Luân Đại Pháp cùng những hiệu quả chữa bệnh thần kỳ của môn tu luyện.

Anh ấy nói chuyện rất thuyết phục và rõ ràng, tôi lắng nghe và cảm thấy vô cùng thích thú. Anh nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn và nói rằng nếu chúng ta không tu luyện tâm tính, công sẽ không tăng và bệnh tật sẽ không thể loại bỏ. Trước khi rời đi, anh đã tặng tôi cuốn sách quý Chuyển Pháp Luân.

Tôi nâng niu cuốn sách như một bảo vật và trân trọng cầm lên bằng cả hai tay. Đó là cơ duyên khiến tôi bắt đầu tu luyện. Sau một thời gian đọc Chuyển Pháp Luân, tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất. Tôi trở nên khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng.

Những người quen biết tôi đều nói rằng điều đó thật khó tin. Dân làng đã chứng kiến sự thần kỳ của Pháp Luân Đại Pháp, và nhiều người trong số họ đã đến nhà tôi để học Pháp, luyện công. Nhà tôi nhờ đó đã trở thành một điểm luyện công.

Cảm nhận sâu sắc trong tôi lúc đó là: “Có thể đắc được Đại Pháp vạn cổ khó gặp và có một vị Sư phụ vĩ đại như vậy, tôi là người may mắn hạnh phúc nhất trên đời.”

Tinh tấn thực tu

Tâm nguyện ban đầu của tôi khi bước vào Đại Pháp là để chữa khỏi bệnh tật. Tuy nhiên, khi học Pháp sâu hơn và cùng với việc luyện công, tôi hiểu được rằng Pháp Luân Công là Phật Pháp, là bộ Đại Pháp vũ trụ vạn cổ khó gặp. Tôi đã hạ quyết tâm phải trân quý bộ Đại Pháp này, tu luyện thật tốt, đồng hóa với Chân-Thiện-Nhẫn, làm một người tốt, gặp chuyện thì hướng nội tìm, trước tiên tìm ở chính mình. Dưới đây tôi xin chia sẻ về quá trình tôi đã buông bỏ các tâm chấp trước, học cách thực tu và làm mọi việc dựa trên Pháp.

Tôi là một giáo viên tiểu học. Theo thời gian, do số lượng học sinh ngày càng ít đi nên các trường học ở vài ngôi làng được sáp nhập làm một. Vào giờ ăn trưa, một số giáo viên từ các làng khác ăn tại nhà bếp của trường, các giáo viên luân phiên nhau vào bếp nấu.

Vào một ngày Thứ Năm, đến lượt tôi nấu ăn. Sau khi tôi chuẩn bị xong đồ ăn, hiệu trưởng và các giáo viên đến nhà bếp để ăn trưa. Mới ăn được vài miếng, một thầy giáo bất ngờ tát vào mặt tôi trước sự bàng hoàng của các giáo viên khác. Hiệu trưởng nhìn thấy sự việc, lập tức giữ thầy giáo đó lại và lớn tiếng trách mắng: “Tại sao thầy lại đánh cô ấy?” Thầy giáo ấy trả lời: “Vì cô ấy nấu dở quá.”

Tôi chỉ ngồi đó chịu đựng trong im lặng. Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi là: “Mình là người tu luyện, không có điều gì là ngẫu nhiên cả.” Tôi nói: “Thôi bỏ qua đi ạ. Có lẽ đồ ăn tôi nấu không hợp khẩu vị của thầy ấy.” Tôi bước ra ngoài với bao cảm xúc ngổn ngang cuộn trào trong lòng. Chiều hôm ấy, tôi vẫn lên lớp giảng dạy như bình thường.

Buổi tối về nhà, tôi bình tâm suy ngẫm về lý do tại sao hồi trưa mình lại bị tát, hơn nữa điều đó lại diễn ra ngay trước mặt hiệu trưởng. Tôi hiểu rằng mình có tâm chấp trước cần phải buông bỏ và tôi nên cảm ơn thầy giáo đó. Vậy tôi có những chấp trước gì? Tôi nghĩ đi nghĩ lại, từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là người hiểu chuyện. Lên cấp hai, tôi luôn đạt thành tích học tập xuất sắc, là lớp trưởng và nằm trong ban cán sự trường. Tôi tốt nghiệp cao đẳng rồi trở thành giáo viên tiểu học, sau đó thi đỗ đại học sư phạm, trở thành giáo viên biên chế có mức lương cao. Tôi là người quyết đoán, có chút ngạo mạn và luôn phấn đấu đứng đầu. Năm này qua năm khác, năm nào tôi cũng đạt danh hiệu ‘Lao động tiên tiến’ từ cấp huyện đến cấp thành phố. Tâm chấp trước vào danh của tôi vô cùng mạnh mẽ.

Từ khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, mặc dù tôi đã thay đổi nhiều, nhưng chưa triệt để. Khi những điều tốt đẹp không đến với mình, tôi cảm thấy khó chịu, đây chính là tâm tật đố rồi. Cái tát của thầy giáo đó chính là giúp tôi tống khứ tâm thể diện và tâm cầu danh. Tôi thực sự cảm ơn người thầy giáo này từ tận đáy lòng vì đã giúp tôi tiến một bước dài trên con đường trở về với bản nguyên của mình.

Tôi hiểu rằng, đã là một đệ tử Đại Pháp chân tu, nhất định phải làm được việc gặp chuyện thì hướng nội tìm, hướng nội tìm một cách vô điều kiện. Đôi khi tôi cảm thấy mình không làm gì sai nên rất đau đớn, cảm giác như bị xẻo thịt khoan xương. Nhưng tôi cần phải đối chiếu bản thân với Pháp của Sư phụ và tìm ra những quan niệm vị kỷ cố chấp của mình. Tôi cần phải thay đổi triệt để thói quen nhìn vào lỗi sai của người khác và nhìn ra ngoài. Có như vậy, tôi mới có thể bước lên một tầm cao mới trên con đường tu luyện của mình.

Giảng chân tướng cứu người

Tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) điên cuồng phát động cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp, bôi nhọ, phỉ báng môn tu luyện và đầu độc vô số người dân. Nhiều người đã bị tẩy não bởi những lời dối trá của nó và bị động tham gia vào cuộc đàn áp Pháp Luân Đại Pháp.

Một ngày nọ, tôi cùng một đồng tu mua bút lông, giấy đỏ và mực để viết lên các biểu ngữ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, “Pháp Luân Đại Pháp là Chính Pháp”, “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”.

Đêm đó, tôi tự mình đạp xe và dán các biểu ngữ lên các cột điện dọc đường cái, một mạch cho đến tận khu chợ lớn cách đó khoảng 10 cây số, khi về đến nhà đã hơn 2 giờ sáng. Ngày hôm sau, những người trong làng đi chợ về nói: “Pháp Luân Đại Pháp quả là lợi hại. Áp phích Pháp Luân Đại Pháp được dán khắp nơi. Cảnh sát đang bận rộn cạo bỏ chúng.” Sau vụ việc này, các con đường vào ban đêm đều có xe cảnh sát tuần tra, nhưng chúng tôi không hề sợ hãi, vẫn tiếp tục thường xuyên ra ngoài dán biểu ngữ để người dân biết được Pháp Luân Đại Pháp là tốt.

Một đêm nọ, khi tôi đang dán biểu ngữ lên cột điện ven đường thì một chiếc xe cảnh sát rọi đèn sáng rực tiến về phía tôi. Tôi nhanh chóng đẩy xe đạp xuống con mương nhỏ bên đường rồi nhảy xuống một cái mương sâu hơn. Tôi cảm nhận được một bàn tay lớn đỡ lấy mình và đặt tôi nhẹ nhàng xuống lớp cát dưới đáy mương. Tôi biết Sư phụ đang bảo vệ mình. Có Sư phụ và có Pháp ở bên, tôi không còn sợ hãi. Tôi dán hết tất cả số biểu ngữ còn lại rồi mới trở về nhà.

Năm 2001, chúng tôi liên lạc được với các đồng tu ở thị trấn. Từ đó chúng tôi có tài liệu giảng chân tướng, các đồng tu khác cũng bắt đầu bước ra phối hợp, nỗ lực cứu độ chúng sinh.

Một tối nọ, tôi cùng một đồng tu đến một thị trấn khác để phát tài liệu chân tướng. Vì không quen thuộc địa hình đường sá ở khu vực đó nên sau khi phát xong ở vài ngôi làng, lúc trở ra chúng tôi bị lạc đường và đi vào một nghĩa trang. Vị đồng tu kia rất sợ hãi, túm chặt lấy áo của tôi. Tôi nói: “Đừng sợ. Sư phụ đang ở ngay bên cạnh chúng ta.” Sau đó, tôi nhìn thấy một chiếc xe hơi ở phía trước không xa, liền bảo: “Đường cái ở gần đây thôi.” Chúng tôi vác xe đạp băng qua các ruộng hoa màu và tìm được đường về nhà an toàn dưới sự chỉ dẫn của Sư phụ.

Năm 2002, tôi cùng một số đồng tu đi phát tài liệu chân tướng ở địa phương khác thì bị kẻ xấu tố giác và bị bắt cóc. Tôi bị kết án tù 5 năm. Sau khi được trả tự do vào năm 2007, tôi đã tranh thủ thời gian học Pháp để theo kịp tiến trình Chính Pháp.

Sư phụ giảng:

“Các đệ tử Đại Pháp không được cô phụ trách nhiệm vĩ đại đã được giao phó cho chư vị trong Chính Pháp, càng không được để bộ phận chúng sinh đó phải thất vọng; chư vị đã là hy vọng duy nhất cho việc họ có thể tiến nhập sang tương lai được hay không; vậy nên, tất cả các đệ tử Đại Pháp, học viên mới và cũ, đều phải có hành động; bắt đầu toàn diện giảng thanh chân tướng. Nhất là các đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc, ai ai cũng cần bước ra để giảng [chân tướng]; [như] hoa nở khắp nơi; hễ địa phương nào có người thì đều phải đến.” (“Hãy vứt bỏ tâm con người, và hãy cứu độ thế nhân”, Tinh Tấn Yếu Chỉ III)

Sư phụ công bố bài viết này vào năm 2004, nhưng đến năm 2007 tôi mới được đọc. Trong tâm tôi biết mình còn cách rất xa so với yêu cầu của Pháp. Từ đó, tôi bắt đầu giảng chân tướng trực diện. Bất kể trời đông giá rét hay mùa hè oi bức, trừ những tình huống bất khả kháng, tôi luôn ra ngoài giảng chân tướng cứu người.

Tôi đã có nhiều trải nghiệm rất cảm động. Có người đã bật khóc sau khi hiểu ra chân tướng, có người hô lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” sau khi hiểu rõ sự thật. Cũng có những người ban đầu muốn gọi cảnh sát báo cáo tôi, nhưng sau đó đã bị cảm hóa bởi lòng từ bi của tôi. Dĩ nhiên, cũng có những người không thể cứu được. Dù họ không cứu được, tôi vẫn muốn lưu lại sự từ bi cho họ và không hề oán hận họ. Qua nhiều năm giảng chân tướng, tôi đã thuyết phục được khoảng 2.000 người làm tam thoái.

Tôi cũng từng đối mặt với nguy hiểm trong lúc giảng chân tướng. Nhưng chỉ cần tôi làm theo lời Sư phụ dặn, học Pháp nhiều hơn, phát chính niệm nhiều hơn, chính niệm chính hành, đối diện với mâu thuẫn bằng chính niệm, buông bỏ tự ngã đi theo con đường Sư phụ an bài, Sư phụ sẽ làm chủ cho tôi. Thực sự cứu người là Sư phụ, chúng ta chỉ thay Ngài chạy tới chạy lui và mở lời mà thôi.

Chỉ cần chúng ta có tâm cứu người, Sư phụ sẽ đưa những người có duyên đến với chúng ta. Tôi ngày càng cảm nhận rõ rằng cứu người là niềm hạnh phúc. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại, tôi nhất định phải rảo nhanh bước chân tu luyện của mình, học Pháp nhiều hơn, học Pháp thật tốt, phát nhiều chính niệm hơn và cứu thêm nhiều người hơn nữa. Tôi cần phải hướng nội tìm khi gặp vấn đề, kiên định thực tu một cách vững chắc, dùng hành động thiết thực để trợ Sư, hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình, theo Sư phụ trở về nhà.

Con xin cảm tạ Sư phụ!

Cảm ơn tất cả các đồng tu đã từng giúp đỡ tôi trong thời gian qua!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/19/511454.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/31/235346.html

Đăng ngày 10-08-2026; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.