Chồng tôi từ phản đối đến ủng hộ tôi tu luyện Pháp Luân Công
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 03-04-2026] Tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1999, năm nay 77 tuổi, cảm tạ Sư tôn từ bi cứu độ. Hôm nay, tôi kể lại quá trình chồng tôi từ chỗ phản đối đến ủng hộ tôi tu luyện Pháp Luân Công, mong mỏi thế nhân đang trong mê mờ mau chóng thoát khỏi sự khống chế và độc hại của tà linh cộng sản, sớm ngày được Pháp Luân Đại Pháp cứu độ.
Chồng tôi làm việc tại tòa án cấp cơ sở, nhà chúng tôi nằm trong khu tập thể dành cho gia đình nhân viên tòa án. Tòa án này từng xét xử phi pháp nhiều vụ án bức hại các học viên Pháp Luân Công, khiến nhiều học viên Pháp Luân Công bị kết án phi pháp. Chồng tôi làm việc trong một môi trường áp lực cao như vậy, ngày ngày đều thụ nhận sự đầu độc của tà đảng ĐCSTQ. Trong thời kỳ đầu của cuộc bức hại do tà đảng phát động, ông ấy vô cùng sợ hãi. Nhất là sau khi tôi trở về nhà vào năm 2003, khi mãn hạn một năm bị lao động cưỡng bức phi pháp, ông ấy càng sợ hãi hơn, đi trên đường mà có cảm giác như ánh mắt của tất cả mọi người đều đang đổ dồn vào mình, đều đang cười nhạo mình. Hễ về nhà là ông ấy lại nổi đóa với tôi, nói rằng tôi làm ông ấy mất mặt, chỉ cần nhìn thấy tôi là ông ấy lại trút giận lên tôi, ông ấy còn nói lời bất kính về Sư phụ, bất kính về Pháp Luân Đại Pháp. Lúc mới đầu, tôi vẫn chưa nhận thức được là cần tu tâm tính của bản thân, thầm nghĩ: Nếu ông vì chuyện khác mà đánh tôi chửi tôi, tôi đều có thể nhẫn; nhưng bất kính với Sư phụ, bất kính với Pháp, tôi không thể nhẫn. Bởi vậy mà một thời gian dài, trong nhà cứ không yên ổn.
Thông qua việc không ngừng học Pháp, dần dần, tôi không còn tranh luận với ông ấy nữa, việc gì cũng quan tâm đến ông ấy, suy nghĩ cho ông ấy. Chồng tôi cũng chuyển biến tốt hơn, hoàn cảnh gia đình tôi cũng trở nên thoải mái, tường hòa hơn.
Năm 2006, chồng tôi nghỉ hưu. Năm 2010, sức khỏe của ông ấy xuất hiện trạng thái bất ổn. Năm 2012, chồng tôi chủ động tuyên bố thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của tà đảng. Ông ấy bắt đầu cùng tôi học và luyện Pháp Luân Công, cũng tỏ ra đặc biệt nhã nhặn với các đồng tu đến nhà.
Một buổi sáng năm 2018, tôi ra ngoài phát tài liệu chân tướng Pháp Luân Đại Pháp. Về đến nhà, tôi mới biết rằng vì có người ác ý tố giác tôi phát tài liệu chân tướng, nên nhân viên “Phòng 610”, công an, cảnh sát an ninh quốc gia cùng cảnh sát thuộc bộ phận chính trị của tòa án nơi chồng tôi làm việc đã xông vào nhà tôi, chụp ảnh lung tung trong nhà. Chồng tôi đã ngăn họ chụp ảnh, cầm cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” cho họ xem và nói: “Các anh hãy xem thử đi, cuốn sách này không có nửa chữ nào nhắc đến Đảng Cộng sản, đều là dạy người ta làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn.” Họ không nói được gì, bèn rời đi.
Họ lại tìm đến lãnh đạo bộ phận chính trị của tòa án, nói muốn bắt tôi đi. Lãnh đạo bộ phận chính trị liền nói: “Ông lão (chỉ chồng tôi) chính là sống được nhờ vào sự chăm sóc của bà cụ, nếu không thì đã mất mạng từ lâu rồi. Nếu các anh muốn đưa bà cụ đi, thì tìm người đến chăm sóc cho ông lão đi, chúng tôi ở đây không có người nào chăm sóc cho ông ấy đâu.” Đám người đó đành phải hầm hầm rời đi. Lúc này, tôi về đến nhà, liền thấy trong sân khu tập thể của tòa án có rất nhiều người đang đứng, trong đó có cả lãnh đạo của bộ phận chính trị. Về đến nhà, chồng hỏi tôi: “Bà có nhìn thấy đám người đó không?” Tôi hỏi: “Người nào?” Sau khi nghe ông ấy kể lại mọi chuyện, tôi ngộ ra rằng chính là Sư phụ đang bảo hộ tôi, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi, trong tâm không ngừng cảm tạ Sư phụ.
Thông qua sự việc này, vị lãnh đạo bộ phận chính trị tòa án đã sắp đặt đúng vị trí của bản thân, đắc được sự cứu độ của Đại Pháp. Rất nhiều thế nhân thuộc khu tập thể tòa án cũng minh bạch chân tướng Pháp Luân Đại Pháp, đều được đắc cứu rồi.
(Phụ trách biên tập: Đỗ Nhân)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/3/503984.html
Đăng ngày 11-08-2026; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.



