Những trải nghiệm khó quên trong quá trình giảng chân tướng
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Đông Bắc Trung Quốc
[MINH HUỆ 05-05-2026] Kể từ khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu cuộc đàn áp Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã phối hợp với các học viên khác để giảng chân tướng, đôi khi chúng tôi ra ngoài giảng chân tướng trực tiếp và đôi khi chúng tôi giảng chân tướng qua điện thoại. Sau đây, tôi muốn chia sẻ một vài trải nghiệm cảm động mà chúng tôi đã gặp trong suốt 20 năm qua.
Viên sĩ quan cảnh sát đã minh bạch chân tướng
Một lần, tôi và một bạn đồng tu đi đến một thành phố khác, chúng tôi ngồi trên một chiếc xe khách tư nhân chở khoảng 20 người. Để không bỏ sót bất kỳ chúng sinh nào có duyên, chúng tôi đã bàn bạc cách giảng chân tướng và quyết định rằng cô ấy sẽ bắt đầu từ hàng ghế phía sau xe và tiến dần về phía trước, trong khi tôi sẽ bắt đầu từ hàng ghế phía trước và tiến dần về phía sau.
Tôi chào hỏi mọi người theo cách khác nhau tùy thuộc vào độ tuổi của họ. Sau khi nói chuyện với năm hoặc sáu người, tôi để ý thấy một người đàn ông mặc trang phục không giống như người bình thường. Lúc ấy, tôi có chút e ngại và nghĩ rằng người này có vẻ khó thuyết phục, nếu anh ấy không tiếp nhận chân tướng thì có thể ảnh hưởng đến những người khác, nên tôi đã bỏ qua anh này. Đến lúc tôi gặp người bạn đồng tu ở giữa xe buýt, tôi đã giúp hơn 10 người thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Tuy nhiên, tôi nghĩ mình không nên bỏ sót ai, và nên nói cho người đàn ông này biết chân tướng về Đại Pháp và cuộc bức hại. Vì vậy, tôi tiến lại gần và hỏi: “Anh có nghe thấy tôi nói chuyện với những người khác không?”
Anh ấy trả lời: “Có, tôi nghe rồi”.
Tôi tiếp tục vào thẳng vấn đề: “Trông anh không giống người dân bình thường, nên tôi có chút e ngại và không nói chuyện với anh. Sau đó tôi nhận ra mình không nên ích kỷ như vậy. Có lẽ chúng ta gặp nhau ở đây là duyên phận, vậy nên tôi phải nói cho anh biết chân tướng về Đại Pháp”.
Người đàn ông hỏi tôi có biết anh ấy là ai không. Sau khi tôi thừa nhận là không biết, anh ta chủ động giới thiệu mình là một cảnh sát và thuộc đơn vị nào đó. Tôi vẫn tiếp tục: “Cảnh sát cũng có quyền biết sự thật để đảm bảo an toàn cho bản thân”.
Anh ta nói: “Anh thật to gan, ĐCSTQ trả lương cho anh, vậy mà anh dám chống lại đảng. Một ngày anh có thể thuyết phục được bao nhiêu người thoái đảng?”
Tôi mỉm cười đáp: “Tôi không nói chuyện tùy tiện với bất kỳ ai, tôi chỉ nói chuyện với những người có duyên và muốn biết chân tướng”.
Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện, một người ngồi cạnh chúng tôi xuống xe buýt, để lại một chỗ ngồi trống. Tôi và anh ấy lịch sự nhường chỗ cho nhau. Sau đó, một người khác xuống xe ở trạm tiếp theo và có thêm một chỗ trống, thế là chúng tôi ngồi ở hai ghế cạnh nhau.
Đây quả là một sự an bài của Sư phụ để tôi có thêm cơ hội giảng chân tướng cho người đàn ông này. Trong lúc trò chuyện, viên cảnh sát hỏi tôi đã tu luyện Đại Pháp được bao lâu và đã bị bắt giữ lần nào chưa. Tôi hỏi lại anh ấy có nghĩ tôi là người tốt không, và anh ấy nói rằng nhìn tôi có vẻ là người thiện lương.
Tôi nói rằng mình đã từng bị bức hại, bị bắt và bị giam giữ vì tu luyện Đại Pháp. Anh ấy lại hỏi: “Tại sao anh vẫn quyết tâm tu luyện?”. Tôi kể cho anh ấy nghe về những bệnh tật mà tôi từng mắc phải, bao gồm cả xuất huyết dạ dày, nhưng đã được chữa khỏi một cách kỳ diệu mà không cần điều trị y tế sau khi tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Sau đó anh ấy lại hỏi: “Chẳng phải nguyên lý của Pháp Luân Đại Pháp là Chân-Thiện-Nhẫn sao? Vậy tại sao các học viên lại tham gia kiến nghị chính phủ?”
Tôi đáp lại bằng cách trích dẫn lời dạy của Sư phụ:
“Nhẫn không phải là hèn nhát, càng không phải là thuận chịu [những điều] trái nghịch” (Nhẫn vô khả Nhẫn, Tinh Tấn Yếu Chỉ II)
“Khi bị đối xử bất công phải cho phép người ta nói, đó là quyền lợi cơ bản nhất của con người” (Đạo Hàng, Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc)
Anh ấy tiếp tục: “Các bạn biết rằng việc tu luyện này bị cấm, thì tốt hơn hết là giữ im lặng. Tại sao các bạn vẫn kiên quyết đi kiến nghị chính phủ, trong khi biết rõ rằng ĐCSTQ sẽ đàn áp hành động này?”
Tôi trả lời bằng cách đưa ra một ví dụ: “Anh biết cha anh là người tốt. Nếu cha anh bị vu khống và bị đàn áp, với tư cách là người con của ông ấy, anh có lên tiếng để bảo vệ cha mình không?”.
Lúc này, anh ấy trầm ngâm suy nghĩ và gật đầu nói: “Đúng vậy!”
Sau đó, tôi nói về quá trình tu luyện của mình, về sự phổ truyền của Đại Pháp trên khắp thế giới, và lý do tại sao ĐCSTQ lại đàn áp Pháp Luân Công, và đưa ra một số ví dụ về nhân quả báo ứng, v.v., trong khoảng nửa giờ đồng hồ. Anh ấy lắng nghe chăm chú, và có vẻ đồng ý với những gì tôi nói, vì vậy tôi hỏi anh ấy đã nghe nói về việc thoái xuất khỏi ĐCSTQ để bảo bình an chưa?. Anh ấy khẽ gật đầu và tôi nói tiếp: “Nếu anh tham gia bất kỳ tổ chức nào của ĐCSTQ, thì hãy thoái xuất khỏi các tổ chức này để được bình an khi tai họa giáng xuống”. Anh ấy thừa nhận mình là thành viên của ĐCSTQ. Tôi đề xuất chọn cho anh ấy một biệt danh để thoái xuất và anh ấy đã đồng ý.
Xe buýt đến trạm dừng gần nơi làm việc của anh ấy. Anh ấy đứng dậy và nói: “Tôi xuống xe đây, những gì anh nói rất hay. Anh có thể nói với các đồng nghiệp của tôi ở trạm được không?”
Tôi nói: “Nếu anh hiểu những gì tôi nói, thì hãy nói cho họ biết, anh sẽ làm được một việc đại phúc”.
Anh ấy đáp: “Được rồi” trước khi xuống xe.
Quy luật của vũ trụ
Vài năm trước, các thành viên trong nhóm học Pháp của chúng tôi thường đọc Chuyển Pháp Luân vào buổi sáng, buổi chiều nghe các bài giảng gần đây của Sư phụ trong khoảng một giờ và sau đó chúng tôi sẽ gọi điện thoại giảng chân tướng. Một buổi chiều nọ, một học viên báo cho chúng tôi biết có hai người đàn ông đi từ tòa nhà này sang tòa nhà khác tìm và xé bỏ các áp phích thông tin về Đại Pháp của chúng tôi. Tôi nói: “Chúng ta không thể né tránh vấn đề này, tại sao chúng ta không ngăn hành động của họ lại bằng cách giảng chân tướng cho họ?”
Sau khi phát chính niệm hướng về hai người đàn ông này, chúng tôi đã thảo luận về cách tốt nhất để giảng chân tướng cho họ. Một học viên và tôi tiến lại gần khi họ đang xịt nước lên một trong những tấm áp phích của chúng tôi được dán trên tường, còn người kia đang cố gắng dùng dụng cụ cạo để gỡ lớp keo. Tôi bước tới và đề nghị họ đừng gỡ tấm áp phích, nhưng họ phớt lờ tôi và vẫn tiếp tục làm. Tấm áp phích mà họ đang cố gắng cạo bỏ có nội dung về việc ĐCSTQ thu hoạch nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công. Hình trái tim trên miếng dán vẫn chưa bị cạo đi, nên tôi đã dùng hình ảnh đó để nói: “Đây là trái tim đẫm máu của một học viên Pháp Luân Công, ĐCSTQ đã và đang thu hoạch nội tạng của các học viên để kiếm lời. Các anh hãy coi xem: Chu Vĩnh Khang, Vương Lệ Quân và Bạc Hy Lai, những người trực tiếp bức hại các học viên Pháp Luân Công, giờ đang phải đối mặt với sự trừng phạt”. Tôi nói với họ rằng các học viên Pháp Luân Đại Pháp cố gắng trở thành người tốt chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn nhưng đã bị bức hại và là nạn nhân của sự bất công trong xã hội này. Pháp Luân Công đã phổ truyền đến hơn 100 quốc gia trên thế giới, nhưng chỉ có ĐCSTQ là đàn áp. Ít nhất đã có 3.000 học viên bị bức hại đến chết vì cuộc đàn áp này.
Tôi tiếp tục nói về các phong trào chính trị khác nhau của Đảng Cộng sản Trung Quốc, bao gồm cả Cách mạng Văn hóa, dẫn đến cái chết của 80 triệu người Trung Quốc – một con số vượt quá tổng số người chết trong hai cuộc chiến tranh thế giới cộng lại. Tôi chỉ ra rằng cuộc đàn áp Pháp Luân Đại Pháp cũng giống như một cuộc Cách mạng Văn hóa.
“Hãy nhìn trường hợp của Lưu Xuyên Tâm, cựu Cục trưởng Cục Công an Bắc Kinh, người đã đàn áp các cán bộ kỳ cựu. Sau khi Cách mạng Văn hóa kết thúc và các cán bộ kỳ cựu được phục hồi danh dự, Lưu đã tự sát vì sợ bị trừng phạt. Trong khi đó, hơn 700 sĩ quan cảnh sát và quân nhân tham gia vào cuộc đàn áp đã bị đưa đến Vân Nam và bị xử tử bí mật, đó là một ví dụ điển hình về việc Đảng Cộng sản Trung Quốc chối bỏ tay chân của mình sau khi đã hoàn thành mục đích. Các học viên Pháp Luân Công đã liều mình đối mặt với nguy cơ bị bắt, bị đánh đập, thậm chí là cả tính mạng để nói cho thế giới biết sự thật và vạch trần cuộc đàn áp, trong khi các người lại làm cái việc đi che giấu sự thật vì lợi ích nhỏ nhen của mình.“
Trong khi nói, tôi để ý thấy tay của người đang cạo miếng dán run rẩy. Tôi hỏi: “Thưa ông, ông đến từ khu vực nào? Họ trả cho ông bao nhiêu tiền để làm việc này? Đừng liều mạng sống của mình chỉ vì vài đồng. Một người đàn ông quân tử cần tiền, nhưng phải kiếm tiền một cách lương thiện. Ông không nên ích kỷ như vậy. Ông có thể có cha mẹ già và con nhỏ cần nuôi dưỡng, và ông phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của chính mình. Việc thiện sẽ được đền đáp, việc ác sẽ bị trừng phạt – đó là quy luật của vũ trụ”. Lúc này, hai người họ dừng lại, đứng đó, ngơ ngác và bất động.
Tôi nói với họ: “Vì lợi ích và sự an toàn của chính các anh, làm ơn đừng làm những việc như vậy nữa”. Nói xong, tôi và người bạn đồng tu rời khỏi tòa nhà, chúng tôi ngồi cách đó một đoạn và quan sát xem những người đàn ông đó sẽ làm gì tiếp theo. Sau đó chúng tôi thấy họ rời khỏi tòa nhà, lầm lũi đi men theo bức tường, và không thấy họ đi đến bất kỳ tòa nhà nào khác.
Một tháng sau, tại một khu chợ địa phương, tôi nói chuyện với một người đàn ông đang mua sắm bên cạnh. Tôi cho ông ấy xem một đĩa DVD Shen Yun và nói với ông ấy rằng đây là một chương trình biểu diễn tái hiện văn hóa truyền thống của Trung Quốc và có đẳng cấp thế giới. Tôi hỏi ông ấy có muốn một chiếc không, và ông ấy ra hiệu là có. Thấy ông ấy đồng ý, tôi hỏi tiếp: “Ông đã từng nghe nói về việc thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới để bảo bình an chưa?”. Ông ấy nói: “Chưa”. Tôi hỏi ông ấy đã từng gia nhập Đảng Cộng sản, Đoàn Thanh niên hay Đội Thiếu niên Tiên phong chưa, ông ấy trả lời: “Tôi chỉ gia nhập Đoàn Thanh niên”.
Tôi nói: “Vậy thì ông hãy thoái xuất khỏi nó từ trong tâm nhé”. Người đàn ông đồng ý và tôi cho ông ấy một biệt danh để thoái. Cuối cùng, tôi hỏi ông ấy: “Ông có nhớ tất cả những gì tôi đã nói với ông không?”. Ông ấy nói rằng ông ấy nhớ tất cả và nói: “Cảm ơn anh rất nhiều!”.
Tôi cảm thấy người này trông rất quen, rồi tôi chợt nhớ ra đây chính là người đàn ông đã cạo tấm áp phích hôm trước!. Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ Lý đã an bài cho tôi gặp lại người đàn ông này!
Giảng chân tướng cho các quan chức chính phủ
Mười hai năm trước, một học viên trong khu vực của chúng tôi bị bắt cóc, gia đình anh đã chi hơn 100.000 nhân dân tệ (14.770 đô la Mỹ) để xin bảo lãnh cho anh được thả, nhưng vẫn không thành công. Trong thời gian học viên đó bị giam giữ, tôi đã nhiều lần đến gặp người đứng đầu Văn phòng 610 để giảng rõ chân tướng, điều này đã có tác dụng răn đe đáng kể. Tuy nhiên, vì sợ hãi nên gia đình đồng tu đã không tiếp tục yêu cầu thả người, nên dẫn đến việc đồng tu ấy bị kết án trái phép.
Sau sự việc đó, vào dịp Tết Nguyên đán năm sau, tôi xuất thiện niệm gọi điện thoại giảng chân tướng cho người đứng đầu Văn phòng 610 một lần nữa với cương vị là một đệ tử Đại Pháp. Trong khi tôi gọi điện, các học viên khác đã phối hợp phát chính niệm trợ giúp. Tôi chúc người đứng đầu một năm mới hạnh phúc khi ông ấy bắt máy, ông ấy ngạc nhiên và lập tức hỏi tên đầy đủ của tôi.
Tôi trả lời bằng một biệt danh, nói rằng: “Tên tôi là Tân Vũ Hảo. [Tân Vũ có nghĩa là ‘vũ trụ mới’]. Tôi tiếp tục: “Hôm nay là Tết Nguyên đán, các gia đình đều sum họp bên nhau. Ông có biết các thành viên trong gia đình đệ tử Đại Pháp chúng tôi đang làm gì không?” Ông ấy hỏi: “Thế cậu đang làm gì?” Tôi nói: “Gia đình tôi đang làm thêm giờ để kiếm tiền”. Ông ấy hỏi: “Tại sao?”. Tôi nói: “Chúng tôi cần phải kiếm tiền để trả nợ vì Văn phòng 610 của ông đã tống tiền hàng trăm nghìn nhân dân tệ từ gia đình các học viên. Chúng tôi cần phải trả những khoản nợ này. Đó cũng là nguyên nhân khiến nhiều gia đình đã bị chia cắt, và nhiều người đã mất đi sinh mệnh. Nhiều học viên Pháp Luân Đại Pháp vẫn đang bị giam giữ”.
Tôi tiếp tục, “Ít nhất 3.000 học viên đã bị bức hại đến chết vì cuộc đàn áp, và tất cả họ đều là người tốt. Vì tâm đố kỵ, Giang Trạch Dân [cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc, người khởi xướng cuộc đàn áp Pháp Luân Đại Pháp] đã vu khống và bôi nhọ các học viên, dàn dựng vụ tự thiêu giả ở Quảng trường Thiên An Môn. Pháp Luân Đại Pháp dạy con người tu theo Chân-Thiện-Nhẫn, và các học viên không giống như những gì được miêu tả trên TV”.
Tôi cảnh báo người đứng đầu: “Một khi anh cởi bỏ bộ y phục cảnh sát, anh chỉ là một công dân bình thường. Xin đừng hủy hoại tương lai của chính mình vì những lợi ích nhỏ nhoi. Thực ra, tất cả những gì anh làm đều không phải lỗi của anh, bởi vì anh không biết sự thật. Chúng tôi đã không giải thích sự thật cho anh một cách rõ ràng, tôi không trách anh.”
Mọi thứ đều có thể thay đổi, và hôm nay anh đã nghe được sự thật rồi. Thiện ác sẽ được đền đáp tương xứng – đó là quy luật của vũ trụ. Nếu anh còn phạm tội nữa, anh sẽ phải gánh chịu hậu quả”. Khi tôi hỏi anh ta có hiểu những gì tôi nói không, anh ta thừa nhận là có.
Tôi rất vui và tiếp tục: “Vì giờ đây anh đã hiểu sự thật, hôm nay sẽ là một bước ngoặt trong cuộc đời anh. Tôi hy vọng rằng trong những công việc tương lai, anh sẽ đứng về phía chính nghĩa, anh sẽ tích lũy được vô vàn công đức. Hãy nhớ rằng ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’. Tôi chúc anh và toàn thể gia đình được bình an”.
Trưởng phòng 610 nói: “Tôi chân thành cảm ơn anh!”.
Tôi nhớ rằng vào dịp Tết Nguyên Đán năm đó, tôi đã gọi điện thoại giảng chân tướng cho một số quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản Trung Quốc, và tất cả họ đều đồng ý và tỏ lòng biết ơn. Có lần, tôi đã nói chuyện rất lâu với một giám đốc văn phòng tư pháp địa phương. Ông ấy xác nhận rằng ông ấy hiểu những gì tôi đã nói. Vợ ông ấy cũng đang lắng nghe bên cạnh, vội vàng nói xen vào: “Hãy kể cho chúng tôi nghe thêm nữa! Hãy kể cho chúng tôi nghe thêm nữa đi!”. Cảm xúc chân thành đó đã giúp tôi nhận ra bản chất thiện lương của tất cả chúng sinh, tất cả đều mong chờ được Đại Pháp cứu rỗi.
Lòng biết ơn của những người nông dân địa phương
Một năm nọ, các học viên Pháp Luân Đại Pháp dán một tấm áp phích về Pháp Luân Đại Pháp trên bảng thông báo. Sau đó, khi chúng tôi đi ngang qua chỗ đó lần nữa, chúng tôi thấy các bảng đã biến mất, và sáu hoặc bảy người nông dân đang ngồi dưới một gốc cây chỗ bảng thông báo.
Chúng tôi chào hỏi họ và hỏi xem họ có nghe nói về việc thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc để bảo bình an cho bản thân hay không. Một số người trả lời là có, trong khi những người khác nói là không. Sau đó, tôi bắt đầu giải thích cho họ lý do tại sao mọi người nên thoái xuất khỏi Đảng, tại sao lại xảy ra nhiều tai họa, làm thế nào để mọi người được an toàn và Pháp Luân Đại Pháp đã phổ truyền khắp thế giới như thế nào.
Họ hoàn toàn đồng ý với chúng tôi, ngoại trừ một người vẫn giữ im lặng. Sau đó, một người khác lên tiếng: “Ông ta không hiểu. Mới vài ngày trước, ông ta đã xé bỏ tấm áp phích mà các anh đã dán”.
Tôi quay sang người đó và nói: “Anh làm vậy là bởi vì anh không biết sự thật. Tại sao chúng tôi lại đăng những thông tin đó? Bởi vì tấm áp phích có thông tin chân tướng về cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp, mang đến cho con người sự cứu rỗi. Những người nhìn thấy tấm áp phích sẽ hiểu được chân tướng và đón nhận một tương lai tươi sáng. Nếu anh bảo vệ tấm áp phích, anh sẽ được ban phước”.
Lúc này anh ta đã hiểu ra và thốt lên: “Tôi sẽ không bao giờ làm vậy nữa!”
Chúng tôi đã phát cho tất cả nông dân một số tài liệu chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp. Khi chúng tôi ra về, họ vẫy tay chào tạm biệt, và một người đàn ông nói: “Cảm ơn các bạn đã mang sự thật đến cho chúng tôi trong cái nóng như thiêu như đốt này!”
Trong những năm qua, tôi không đếm được mình đã giảng chân tướng cho bao nhiêu người, hay đã giúp bao nhiêu người thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc. Tôi chỉ thấy vô cùng biết ơn vì đã có thể trợ giúp Sư phụ cứu những con người tốt bụng này!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/5/508197.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/12/235058.html
Đăng ngày 10-08-2026; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.


