Lớn lên trong gia đình có cha mẹ là người tu luyện
Bài viết của Liêu Phàm, một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 14-03-2026] Tôi sinh ra vào những năm 2000, cha mẹ tôi đều là những học viên Pháp Luân Đại Pháp lâu năm, đắc Pháp trước khi cuộc bức hại bắt đầu vào năm 1999. Khi còn nhỏ, tôi không nghĩ cha mẹ mình có gì khác biệt so với cha mẹ của những đứa trẻ khác. Tuy nhiên, khi lớn lên, tôi trò chuyện với những người cùng trang lứa về gia đình, tiếp xúc nhiều hơn với những thế hệ lớn tuổi không tu luyện và tìm hiểu thêm về các hiện tượng xã hội khác nhau. Tôi dần nhận ra rằng cha mẹ là người tu luyện khác biệt với cha mẹ không tu luyện ở rất nhiều phương diện.
Coi nhẹ điểm số và thứ hạng
Cụm từ “con nhà người ta” thường được các bậc cha mẹ Trung Quốc sử dụng để khuyến khích con cái noi gương các bạn. Một câu nói điển hình là: “Nhìn con nhà người ta kìa, rồi nhìn lại bản thân con xem!”
Các bậc cha mẹ ở Trung Quốc có thói quen so sánh con mình với con người khác, và thường rất quan tâm đến những điều như điểm số và thứ hạng. Khi tôi học trung học, một bạn nữ sinh cùng lớp đã bị cha đánh đòn vì không đạt được điểm số như mong đợi trong một kỳ thi.
Về phần cha mẹ tôi, khi xem kết quả thi của tôi, điều đầu tiên họ quan tâm không phải là điểm số. Thay vào đó, họ hỏi tôi có biết lý do vì sao mình làm sai các câu hỏi đó không, liệu đó là do bất cẩn hay do chưa nắm vững kiến thức. Nếu do bất cẩn, họ bảo tôi lần sau phải cẩn thận hơn; nếu do hổng kiến thức, họ sẽ hỏi xem tôi đã thực sự hiểu sau khi giáo viên giải thích những câu hỏi đó chưa.
Trong mắt họ, bài kiểm tra chỉ đơn thuần là một công cụ để đánh giá kiến thức của tôi, chứ không phải là tiêu chuẩn để phán xét một đứa trẻ có xuất sắc hay không, hoặc để nâng cao thể diện của cha mẹ. Thái độ của họ đối với điểm số của tôi khác với phần lớn các bậc cha mẹ Trung Quốc. Một mặt, họ coi nhẹ danh và lợi. Mặt khác, theo tiêu chuẩn về sự xuất sắc của họ, những đứa trẻ có các phẩm chất như lương thiện, chân thành và vị tha mới thực sự là tốt.
Cha mẹ tôi có thể nhìn nhận việc học hành của tôi một cách nhẹ nhàng như vậy vì họ nhận thức rõ ràng rằng đời người đã được Thần an bài. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua hay một cuộc thi marathon, mà là một vở kịch có sẵn kịch bản, trong đó tất cả đều theo sự an bài của Thần. Ngày nay, hầu hết mọi người đều muốn có được tiền bạc, danh vọng và một cuộc sống tốt đẹp hơn thông qua nỗ lực của bản thân, nhưng không nhận ra rằng đó là phúc phận, được đổi lấy bằng đức.
Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là chúng ta sống thụ động, chờ đợi những điều tốt đẹp tự rơi xuống đầu mình. Những người tu luyện chúng ta phải là người tốt, hoặc thậm chí là người tốt hơn nữa. Do đó, là học sinh, chúng ta vẫn phải học tập chăm chỉ; là thành viên của xã hội, chúng ta cũng phải làm việc chăm chỉ. Tuy nhiên, chúng ta không học tập hay làm việc chăm chỉ để tranh giành bất cứ điều gì trong xã hội người thường. Thay vào đó, chúng ta chỉ đơn giản là hoàn thành các trách nhiệm và nghĩa vụ do các mối quan hệ xã hội mang lại, mà không mong đợi được đền đáp. Mặc dù chúng ta làm mọi việc mà không mong cầu sự báo đáp, chúng ta thường đạt được những kết quả tốt đẹp.
Tôn trọng lẫn nhau và lắng nghe
Trong bữa cơm đêm Giao thừa tại nhà bà nội tôi năm nay, chú tôi và vợ chú đột nhiên bày tỏ sự bất mãn về việc tôi tu luyện Pháp Luân Công. Họ cho rằng tôi đã học những thói hư tật xấu từ cha tôi. Khi tôi cười và định phản bác lời của họ, vợ của chú lập tức nói to hơn và nhanh hơn, ngăn không cho tôi lên tiếng.
Có lẽ vì tôi thường tỏ ra ngoan ngoãn và hiền lành trước mặt những người lớn tuổi, nên họ cảm thấy tôi quá vâng lời cha mẹ và không có chính kiến. Họ cũng không tán thành việc tôi trở về quê sống cùng cha mẹ sau khi tốt nghiệp đại học. Họ tin rằng những người trẻ tuổi nên tiếp tục nỗ lực vươn lên trong xã hội, ví dụ như học cao học hoặc làm việc ở một thành phố lớn.
Lúc đầu, tôi nghĩ đây là một cuộc trò chuyện bình đẳng, cả hai bên có thể trao đổi ý kiến dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau. Bởi vì trong gia đình nhỏ gồm ba người tu luyện của tôi, chúng tôi luôn trao đổi suy nghĩ một cách hòa ái. Tuy nhiên, trong cuộc trò chuyện này, tôi không được phép bày tỏ bất kỳ ý kiến nào—khi người lớn đang nói chuyện, trẻ con chỉ có thể lắng nghe vì trẻ con không biết gì cả, bất cứ điều gì chúng nói đều sai, và mọi điều người lớn nói đều đúng. Theo cách “độc đoán” này, chỉ những người lớn tuổi mới có thể đưa ra quyết định và lên tiếng. Các bậc cha mẹ Trung Quốc đã bị ảnh hưởng sâu sắc bởi tâm lý của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), bao gồm việc kiểm soát và đàn áp, vì vậy họ không hiểu các khái niệm như tôn trọng lẫn nhau và lắng nghe.
Nhiều bậc cha mẹ tin rằng con cái họ chọn làm việc hoặc học tập xa nhà vì có hoài bão. Tuy nhiên, từ góc độ của những người trẻ tuổi, đây có thể không phải là lý do căn bản. Tôi đã thấy nhiều cư dân mạng trẻ tuổi phàn nàn về những mâu thuẫn sâu sắc và sự kìm kẹp có hệ thống dưới sự nuôi dạy của bậc cha mẹ ở Trung Quốc hiện nay, họ nói rằng họ muốn thoát ra và độc lập về tài chính càng sớm càng tốt sau khi tốt nghiệp. Ai cũng mong muốn có một gia đình ấm áp, hạnh phúc, nhưng cách nuôi dạy độc đoán và kiểm soát của những bậc cha mẹ ấy lại khiến con cái cảm thấy không được tôn trọng và không được yêu thương. Khi một người không được phép có suy nghĩ hay tiếng nói riêng, ai còn muốn ở lại trong một môi trường như vậy? Kết quả là nhiều người con cảm thấy buộc phải rời đi thật xa.
Ở nhà tôi, cha mẹ luôn nghiêm túc lắng nghe tôi từ khi tôi còn nhỏ, dù tôi chưa có nhiều trải nghiệm sống như họ. Mỗi khi tôi có ý kiến, dù tôi có nói vấp khi bày tỏ suy nghĩ của mình, họ vẫn dành trọn sự chú ý cho tôi, lắng nghe một cách cẩn thận và kiên nhẫn. Ngay cả khi chúng tôi không đồng quan điểm, họ cũng không phê bình tôi hay ra lệnh cho tôi từ vị thế bề trên. Thay vào đó, sau khi tôi nói xong, họ sẽ ôn hòa bày tỏ suy nghĩ của mình. Họ cũng không áp đặt suy nghĩ của họ lên tôi, mà khuyến khích tôi suy nghĩ độc lập.
Tôi nghĩ có lẽ điều này là vì tu luyện Đại Pháp yêu cầu chúng ta hành xử theo các nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn, biết nghĩ cho người khác và loại bỏ tâm ích kỷ. Một người ích kỷ sẽ xem nhẹ cảm nhận của người khác, vì vậy lời nói và hành động của họ chắc chắn sẽ không thể hiện sự quan tâm đến người khác, và rất có thể họ cũng sẽ không tôn trọng người khác.
Một người biết nghĩ cho người khác trong mọi phương diện sẽ đặt mình vào vị trí của người khác để suy xét, biết cảm thông và thấu hiểu, từ đó tôn trọng người khác. Theo nhận thức của tôi, Nhẫn giúp con người có thể bao dung người khác, bất kể có những khác biệt nào. Khi một người thiếu thiện tâm và không thể dung nhẫn với những người hay những việc không phù hợp với quan niệm của mình, họ sẽ áp chế và cố gắng cưỡng ép người khác thay đổi.
Không bao giờ nói dối, giữ đúng lời hứa
Cụm từ “bánh vẽ” rất phổ biến trong môi trường công sở ở Trung Quốc, chỉ việc người sử dụng lao động đưa ra những điều kiện hấp dẫn để khiến nhân viên ở lại lâu hơn và làm việc chăm chỉ hơn, nhưng cuối cùng lại không thực hiện. Hành vi này cũng tồn tại trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái.
Cuộc sống gia đình đáng lẽ phải là nơi ấm áp và an toàn nhất. Nhưng nếu cha mẹ nói dối con cái, điều này sẽ làm suy giảm nghiêm trọng niềm tin giữa các thành viên trong gia đình.
Cha mẹ tôi luôn lấy Chân-Thiện-Nhẫn làm chuẩn mực hành xử của gia đình. Khi tôi lớn lên, họ luôn giữ lời hứa với tôi và không tùy tiện hứa hẹn những điều mà họ không chắc có thể làm được. Ngay cả với những việc nhỏ nhất, họ cũng không nói dối tôi.
Ví dụ, có một lần khi tôi học trung học, lớp chúng tôi đến một nơi khác để dự thi, tất cả giáo viên, học sinh cùng phụ huynh đều ở chung tại một khu lưu trú. Sinh nhật của tôi tình cờ rơi vào đúng thời gian đó, nên giáo viên và các bạn cùng lớp đã mua một chiếc bánh để tạo bất ngờ cho tôi, đồng thời nhờ mẹ tôi giữ bí mật.
Tuy nhiên, những biểu hiện khác lạ của mọi người khiến tôi đoán rằng họ đang chuẩn bị một điều bất ngờ. Tôi hỏi mẹ xem có phải như vậy không. Một người không tu luyện có thể sẽ hoàn toàn thấy bình thường khi phủ nhận điều đó để giữ sự bất ngờ, và xem đó là một lời nói dối vô hại. Tuy nhiên, mẹ tôi đã không phủ nhận. Dù sự bất ngờ không còn nữa, tôi vẫn thật sự rất vui vì mẹ đã nghiêm khắc giữ vững nguyên tắc Chân và không nói dối tôi.
Thẳng thắn sửa chữa lỗi lầm của bản thân
Một người bạn của tôi từng cho tôi xem lịch sử trò chuyện giữa cô ấy và mẹ. Vì mẹ cô ấy nhớ nhầm một việc, nhưng khi bạn tôi cố gắng sửa lại, mẹ cô ấy lại khăng khăng rằng chính bạn tôi mới là người nhớ sai và không thừa nhận mình đã nhầm. Sau đó, người bạn này đã hỏi cha mình để xác minh, rồi gửi lịch sử trò chuyện giữa cô ấy và cha cho mẹ xem.
Mẹ cô ấy chỉ đáp lại rằng: “Tại sao con phải nghiêm trọng hóa mọi chuyện như vậy?” Bạn tôi cảm thấy hơi bất bình và cho rằng điều đó thật vô lý: khi cô ấy mắc lỗi thì bị mắng và phê bình, nhưng khi mẹ cô ấy sai, bà không những không chịu thừa nhận, mà còn trách con gái mình quá nghiêm túc.
Trong gia đình chúng tôi, khi nhận thấy vấn đề, chúng tôi sẽ chỉ ra cho nhau, rồi cố gắng hết sức để sửa đổi. Đó là bởi vì cha mẹ tôi không chỉ xem tôi là con của họ, mà còn là một người đồng tu, với sự bình đẳng. Tuy nhiên, ban đầu cũng có những lúc họ không chịu lắng nghe khi tôi chỉ ra vấn đề. Nhưng thường là vì cách tôi góp ý khiến người khác khó tiếp nhận.
Ví dụ, khi thấy mẹ tôi đang trải qua một khảo nghiệm tâm tính với ai đó, và tôi không thích cách bà xử lý sự việc, tôi sẽ lập tức chỉ ra vấn đề với thái độ đầy cảm xúc. Khi điều này xảy ra, mẹ tôi không chịu thừa nhận rằng đó là do cảm xúc lấn át lý trí và nói rằng bà không nghĩ mình có những vấn đề như vậy.
Tuy nhiên, thường thì sau khi bình tĩnh lại, bà sẽ nhận ra rằng tôi nói đúng, rồi chân thành cảm ơn tôi vì đã giúp bà nhìn thấy thiếu sót của mình. Sau này, tôi cũng nhận ra rằng cách tôi chỉ ra vấn đề còn thiếu thiện tâm, nên khiến người khác khó tiếp nhận. Theo thời gian, tôi đã cải thiện cách làm của mình. Vì vậy, mỗi khi nhận thấy vấn đề gì, tôi sẽ ghi nhớ trong lòng, đợi đến khi mẹ bình tĩnh rồi mới nêu ra mà không mang theo quan niệm cá nhân. Khi đó, bà sẽ dễ dàng tiếp nhận.
Tất cả những điều này có thể thực hiện được là vì Đại Pháp yêu cầu chúng ta hướng nội mỗi khi gặp vấn đề. Khi người khác chỉ ra vấn đề của mình, suy nghĩ đầu tiên không nên là: “Bản thân bạn cũng chẳng tốt đẹp gì, vậy mà còn muốn bảo tôi phải làm gì!” Thay vào đó, chúng ta nên dựa trên các nguyên tắc của Đại Pháp làm tiêu chuẩn để suy xét xem mình có thật sự đã làm sai điều gì hay không.
Trong gia đình tôi, nếu bản thân chúng tôi có vấn đề, chúng tôi sẽ nỗ lực sửa đổi. Thừa nhận lỗi lầm của mình không phải là điều đáng xấu hổ. Chỉ khi thẳng thắn đối diện với lỗi lầm, chúng ta mới có thể sửa chữa chúng. Như vậy, mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Nếu chúng ta cứ khăng khăng phủ nhận lỗi của mình và ngược lại còn trách móc người khác, trong tâm chúng ta sẽ chỉ chất chứa oán hận, và như vậy không phải là chân tu.
Việc hướng nội đã giúp gia đình chúng tôi hòa thuận, ít xảy ra mâu thuẫn. Ngay cả khi thỉnh thoảng có xung đột, mọi chuyện cũng nhanh chóng qua đi và không ai để bụng. Bởi vì mỗi khi gặp mâu thuẫn, mỗi người chúng tôi đều suy xét vấn đề của chính mình, thay vì trách móc hay oán hận người kia. Như vậy thì không thể xảy ra tranh cãi. Nếu ai cũng có thể hướng nội, tôi nghĩ xã hội của chúng ta cũng sẽ trở nên hài hòa và tốt đẹp hơn.
Dạy dỗ bằng cả lời nói và hành động
Có lần, khi tôi trò chuyện với một người bạn về tầm quan trọng của các giá trị gia đình, cô ấy kể một câu chuyện xảy ra tại một nhà hàng. Nhà hàng này có máy cung cấp đồ uống, cho phép khách hàng được lấy thêm không giới hạn sau khi trả tiền cho ly đồ uống đầu tiên.
Bạn tôi nhìn thấy một người mẹ bảo cậu con trai khoảng sáu, bảy tuổi dùng chiếc cốc mà bà mang từ nhà để lấy đồ uống từ máy. Cậu bé do dự và nói rằng họ phải dùng chiếc cốc do nhà hàng cung cấp. Người mẹ mất kiên nhẫn nói: “Cứ làm theo lời mẹ bảo! Sao con phải để ý nhiều như vậy?” Sau đó, cậu bé dùng chiếc cốc của họ để lấy đồ uống từ máy.
Tôi cảm thấy hơi buồn khi nghe câu chuyện này. Bản tính ban đầu của trẻ em là hồn nhiên và thiện lương, nhưng cha mẹ lại dạy con trẻ lợi dụng những điều nhỏ nhặt và phá vỡ quy tắc. Trẻ nhỏ rất dễ bị ảnh hưởng, và cần sự dẫn dắt đúng đắn từ người lớn.
Người lớn không chỉ nên chia sẻ các nguyên tắc đạo đức bằng lời nói, mà còn phải thể hiện chúng thông qua hành động của mình, bởi vì trẻ em học hỏi từ cha mẹ và tin rằng những gì người lớn làm là có thể chấp nhận được. May mắn thay, cha mẹ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, và do đó họ hành xử theo Chân-Thiện-Nhẫn trong cuộc sống hằng ngày. Họ đã giáo dục tôi bằng những nguyên lý căn bản này, điều này đã giúp tôi trở thành một người tốt bụng và biết nghĩ cho người khác.
Khi tôi kể cho một người bạn nghe về cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” chỉ đạo việc tu luyện của chúng tôi, tôi đã đề cập đến ảnh hưởng của việc tu luyện Đại Pháp đối với mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái chúng tôi. Bạn tôi ghen tị nói: “Sẽ thật tuyệt vời nếu cha mẹ mình đọc cuốn sách này từ sớm khi mình còn nhỏ.”
Tôi nhớ đến câu nói: Gia đình là tế bào nhỏ nhất của xã hội, sự hòa thuận trong gia đình dẫn đến sự ổn định của xã hội. Pháp Luân Đại Pháp đã mang đến cho tôi một gia đình hòa thuận và hạnh phúc. Nếu hàng vạn gia đình có thể trở nên hòa thuận như vậy, tôi tin rằng xã hội của chúng ta sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
Tôi chân thành hy vọng rằng mỗi người đều có thể đọc cuốn Chuyển Pháp Luân. Đây không chỉ là một cuốn sách hướng dẫn người tu luyện phản bổn quy chân, mà còn dạy con người về đạo đức. Cuốn sách này sẽ cho bạn biết làm thế nào để có một gia đình đầm ấm và hạnh phúc, cách đối đãi với học tập và công việc, làm thế nào để trở thành một người tốt, và làm thế nào để trở thành một người có ích cho xã hội. Cuốn sách này sẽ cho bạn biết ý nghĩa của sinh mệnh và nguyên nhân của mọi nỗi khổ và niềm vui trong cuộc sống.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/14/467200.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/28/234879.html


