Những thay đổi tích cực của tiểu đệ tử
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 16-03-2026] Mẹ cháu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và từ khi bắt đầu có ký ức, cháu đã cùng mẹ học Pháp. Năm nay cháu 14 tuổi.
Có thời gian, cháu lười biếng, nóng nảy và lãng phí rất nhiều thời gian để tụ tập với một vài người bạn không tốt. Cháu từng cảm thấy việc học Pháp là gánh nặng.
Cháu đã dành thời gian chơi với một người bạn cùng lớp có ảnh hưởng xấu đến cháu. Vào giờ nghỉ giữa các tiết học, cháu thường đi chơi cùng cậu ấy và bạn bè của cậu ấy, nhưng họ lại không hề nghiêm túc trong việc học. Sau giờ học, chúng cháu chơi bida đến 8 giờ tối. Cậu ấy vốn là một học sinh ngoan khi chúng cháu học lớp 7, nhưng khoảng thời gian đó, bố cậu ấy qua đời và mẹ cậu ấy quá bận nên không thể để mắt đến cậu ấy. Cậu ấy bắt đầu hẹn hò, hút thuốc và cờ bạc. Đó là một khoảng thời gian nguy hiểm đối với cả hai chúng cháu. Ở trường, cháu ngày càng trở nên mất tập trung và thứ hạng trong lớp của cháu đã tụt dốc gần một trăm bậc.
Khi đạo đức xã hội trượt dốc, không có gì đơn giản như vẻ bề ngoài của nó. Việc chơi bida và chơi trò chơi điện tử có thể gây nghiện. Một số video và chương trình trò chơi lan truyền bạo lực và cổ xúy tội phạm. Chính phủ lại không hề kiểm soát những thứ này.
Cháu từng xem một buổi phát trực tiếp dạy kèm miễn phí, giáo viên nói rằng nếu thầy vẽ bản đồ Trung Quốc không hoàn hảo một chút, trang web phát trực tiếp của thầy sẽ bị đóng. Chính phủ giám sát chặt chẽ trang web đó nhưng họ lại không làm gì với các video bạo lực. Cháu nhận ra rằng thanh thiếu niên tuyệt đối không được nghiện những thứ được gọi là hình thức giải trí đó.
Trên một màn hình trò chơi có dòng thông điệp: “Chơi game điều độ sẽ tốt cho trí não; chơi game quá mức sẽ hại cho thân thể.” Cháu nghĩ điều này hoàn toàn sai lệch. Nếu chúng ta thực sự muốn tốt cho trí não của mình, chúng ta có thể chọn chơi bóng rổ hoặc đi dạo. Chẳng phải những hoạt động này tốt hơn chơi trò chơi điện tử sao? Các trò chơi điện tử không đáng để chúng ta lãng phí thời gian. Tại sao lại phải chấp trước vào chúng?
Cháu đã bị nghiện điện thoại di động và cháu thường dành hai giờ mỗi ngày để xem video. Mẹ cháu cũng xem các video ngắn. Lý do của mẹ là mẹ chỉ xem chúng sau khi đã làm xong việc nhà. Sau khi đọc bài chia sẻ của các đồng tu khác về việc vượt qua chứng nghiện điện thoại di động, mẹ con cháu đã ngừng xem video và đôi khi chỉ sử dụng các ứng dụng trên điện thoại để mua sắm trực tuyến.
Có lần, cháu đã dành thời gian lướt tìm hàng hóa trên điện thoại lâu hơn bình thường và cháu cảm thấy buồn nôn, đau đầu. Sau khi cháu ngừng lướt điện thoại, cháu đã cảm thấy tốt hơn.
Việc cai nghiện điện thoại di động không phải là thứ cần phải thực hiện từ từ. Sau khi đọc những gì các đồng tu khác chia sẻ về vấn đề này, cháu đã ngừng nhìn vào màn hình. Vài ngày sau, ham muốn đó đã biến mất. Sư phụ Lý Hồng Chí sẽ giúp chúng ta loại bỏ các yếu tố gây nghiện trong cơ thể. Tuy nhiên, trước tiên chúng ta phải hạ quyết tâm muốn từ bỏ nó.
Các bậc phụ huynh không nên cho rằng chỉ giám sát nghiêm ngặt là đủ, hoặc đơn giản là tịch thu điện thoại của con cái sẽ đảm bảo chúng không xem nữa. Việc la mắng và kỷ luật là vô ích. Bản thân đứa trẻ phải tự quyết định thay đổi.
Những trải nghiệm của cháu rất tuyệt vời khi thực sự tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Một ngày nọ, cháu để ý thấy mặt dây chuyền có dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo” treo trên tủ quần áo. Là học viên Pháp Luân Đại Pháp, cháu nhận ra rằng dường như bản thân chưa bao giờ thực sự tuân theo các bài giảng của Đại Pháp.
Ngay cả sau khi nhận thức được điều này, cháu chỉ tăng thêm thời gian học Pháp. Cháu vẫn chưa tu luyện tâm tính của mình. Nếu bất kỳ bạn học nào đưa ra những bình luận tiêu cực về Đại Pháp, cháu liền chấm dứt tình bạn với họ. Đối với họ, cháu nuôi dưỡng lòng thù hận chứ không phải là sự từ bi. Cháu đã không hiểu rằng chính cháu là người đã không làm tốt việc giảng chân tướng Đại Pháp cho họ. Đến vài tháng sau, khi cháu tu luyện tâm tính và loại bỏ tâm oán hận, Sư phụ mới giúp cháu hàn gắn lại tình bạn của mình. Các bạn học của cháu đã không để bụng và chúng cháu lại là bạn bè của nhau.
Hiện cháu luôn giữ Pháp trong tâm và không còn tức giận với bạn bè cùng trang lứa. Cháu thường đối mặt với những tình huống khó khăn với nụ cười. Khi tâm tính của cháu chưa đạt đến mức lẽ ra phải có, mặc dù bề ngoài cháu có vẻ bình tĩnh nhưng sâu thẳm bên trong cháu vẫn không vui. Cháu luôn đặt ra yêu cầu cao đối với bản thân để có thể đề cao ở những phương diện mà mình làm chưa tốt.
Trước đây, cháu chỉ luyện bài công pháp thứ nhất và bài công pháp thứ ba của Đại Pháp. Bởi muốn luyện nhiều hơn, cháu đã thử luyện bài công pháp thứ hai là Pháp Luân Trang pháp. Cháu đã hoàn thành bài công pháp này ngay trong lần thử đầu tiên. Hai cánh tay cháu cảm thấy nhức mỏi và ý nghĩ muốn bỏ cuộc đã trỗi dậy vài lần. Cháu tự nhủ rằng những suy nghĩ đó không phải là của cháu. Cháu nhẩm Pháp trong tâm và tiếp tục kiên trì. Đôi chân cháu từng bị ngứa và đau khi luyện bài công pháp thứ nhất. Nhưng lần này, chúng không hề gây khó chịu cho cháu sau khi đứng suốt 30 phút. Nếu không có sự trợ giúp của Sư phụ, cháu đã không thể làm được điều này.
Vào một ngày hè nóng bức, khi cháu đang luyện bài Pháp Luân Trang pháp, mồ hôi chảy ròng ròng trên mí mắt. Mồ hôi làm mắt cháu cay xè. Tuy nhiên, cháu vẫn có thể nhắm mắt lại và kiên trì luyện tập.
Cháu rất thích chim cu gáy và từng nghĩ đến việc nuôi một con làm thú cưng. Có một đêm, cháu đã nằm mơ về việc đó. Khi cháu đang nằm trên giường và ôm một con chim cu gáy, bụng của nó đột nhiên vỡ tung. Chất lỏng màu đen rỉ ra từ khoang bụng. Sau khi tỉnh dậy, cháu nhận ra Sư phụ đang điểm hóa rằng cháu không nên chấp trước vào thú cưng.
Tu luyện đã giúp khai mở trí huệ cho cháu. Việc học ở trường trở nên dễ dàng và điểm số của cháu ngày càng tăng lên. Tiếng Anh từng là môn học khó, nhưng đột nhiên nó trở nên khá đơn giản và điểm kiểm tra của cháu đã tăng lên 40 điểm một cách thần kỳ. Nhờ biết cách học tập hiệu quả, cháu đã có thể dễ dàng làm bài tập trên trường của học sinh lớp 9. Các giáo viên đã khen ngợi sự tiến bộ của cháu.
Chữ viết tay của cháu từng rất cẩu thả. Cháu biết rằng các đệ tử Đại Pháp không nên viết chữ như vậy, vì thế cháu luôn cố gắng viết thật nắn nót. Cháu không còn nổi giận với bạn bè chỉ vì những bất đồng nhỏ nhặt nữa. Thay vào đó, cháu giữ cho tâm mình luôn tĩnh lặng và hòa đồng với các bạn trong lớp. Nếu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, có lẽ cháu vẫn là người hẹp hòi và nóng tính.
Cháu muốn tạ ơn Sư phụ và Đại Pháp vì Ngài đã chỉ dẫn cháu trở thành người tốt như thế nào. Cháu sẽ tinh tấn tu luyện, làm tốt ba việc và theo Sư phụ trở về ngôi nhà thực sự của mình.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/16/507805.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/12/233621.html



