Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc

[MINH HUỆ 13-06-2026] Tôi là học viên Pháp Luân Đại Pháp trẻ tuổi, bắt đầu tu luyện vào năm 2010. Kể từ đó, cuộc đời tôi đã hoàn toàn thay đổi. Từ một cậu học trò trẻ tuổi từ nông thôn lên thành phố học vẽ đến một họa sỹ có tiếng với xưởng vẽ riêng, tất cả thành công này đều là ân huệ mà Sư phụ ban cho. Tại đây, tôi muốn bày tỏ lòng cảm ân vô hạn đến Sư phụ từ bi vĩ đại và chia sẻ đôi điều về quá trình tu luyện của mình.

Được Đại Pháp khai mở trí huệ

Từ nhỏ tôi đã thích vẽ, đặc biệt là hội họa truyền thống. Sau này, tôi chuyên vẽ tranh thủy mặc Trung Quốc, nhưng thư pháp của tôi không theo kịp—chữ viết và tranh vẽ cách biệt rất rõ. Thông thường, một tác phẩm hoàn chỉnh sẽ bị hỏng vì phần đề chữ, vậy nên sau này tôi không đề chữ vào tác phẩm nữa, hoặc nhờ thầy dạy đề chữ hộ đối với những tác phẩm tốt.

Tôi có thể viết đẹp bằng cách bắt chước các mẫu thư pháp, nhưng hễ khi rời sách mẫu, chữ viết của tôi lại bộc lộ khuyết điểm—nghĩa là tôi không thể đột phá vấn đề kết cấu chữ viết.

Trong giai đoạn khó khăn này, tôi may mắn đắc được Đại Pháp. Chấn động sâu sắc trước sự bác đại tinh thâm của Đại Pháp và các Pháp lý uyên thâm, tôi quyết tâm bước trên con đường phản bổn quy chân. Tôi háo hức đọc sách Chuyển Pháp Luân và các kinh văn của Sư phụ.

Thông qua việc học Pháp, tâm tính của tôi đề cao nhanh chóng, và tôi tìm thấy nhiều đáp án cho những thắc mắc về nhân sinh quan của bản thân. Tôi ngộ ra nền văn minh 5000 năm của Trung Quốc là để trải đường cho chúng sinh tu luyện trở về, với đạo đức là nền tảng.

Tôi suy ngẫm liệu các quy tắc của thư pháp Trung Quốc có ẩn chứa nội hàm tương tự hay không, trong văn hóa truyền thống con người đều thấu hiểu về sự khiêm nhường và cân nhắc đến người khác. Chữ viết cũng giống như con người, cũng thể hiện sự khiêm nhường, khi viết mỗi nét đều phải cân nhắc đến tổng thể, phần trước phải chiếu cố phần sau, nét trước phải cân nhắc đến nét sau. Ồ, hóa ra là vậy! Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng chỉ một chuyển biến nhỏ trong tư tưởng đã hoàn toàn hóa giải vấn đề kết cấu chữ viết của tôi.

Bất kể là bộ thủ, chữ đơn thể, hoặc hợp thể đều cùng một đạo lý, bất kể chữ Khải, Hành, Lệ đều có thể áp dụng, lý luận đơn giản mà hiệu quả tức thì. Chỉ trong thời gian ngắn, chữ viết của tôi đã thay đổi hoàn toàn, và tôi có thể viết tốt cả bút cứng và bút lông, các thể chữ Khải, Hành, Lệ đều rất đẹp.

Đây là điều trước đây tôi chưa từng mơ đến. Tôi nhanh chóng phát triển một hệ thống lý thuyết hoàn chỉnh, là nền tảng vô cùng quý giá cho việc giảng dạy sau này của tôi; vì nó liên quan đến việc nhân cách hóa Hán tự, các lý thuyết trong bài giảng về cơ bản là cách hành xử của con người. Điều này cũng đóng vai trò đáng kể cho nỗ lực sau này của tôi là giảng chân tướng và cứu người. Con xin cảm tạ Sư phụ đã ban cho con hết thảy những điều này.

Tâm hiển thị chiêu mời rắc rối

Tôi nhớ khi đọc Tam quốc diễn nghĩa, hễ nhân vật nào tỏ ra ngạo mạn, thì sau này sẽ xuất hiện vấn đề, thậm chí mất mạng. Thông thường, một khi tâm tự đại nảy sinh, thì sẽ không còn sự khiêm nhường; người ta sẽ trở nên tự mãn, hiển thị, và tự phụ—thậm chí đến mức trở nên kiêu ngạo và không thể nghe theo lời khuyên đúng đắn.

Vì chữ viết của tôi được cải thiện, trong vô thức tôi bắt đầu cảm thấy tự cao, lầm tưởng những ân điển mà Sư phụ và Đại Pháp ban cho là khả năng của mình. Tâm chấp trước của tôi đã tự chiêu mời rắc rối.

Một hôm, một cái mụn nhỏ bằng hạt gạo xuất hiện ở mu bàn tay gần chỗ da nối ngón trỏ và ngón cái. Lúc đầu, tôi cũng không để ý, nhưng chỉ sau hai ngày, nó ngày càng lớn hơn và bắt đầu chảy mủ; lúc nặng nhất, nó to bằng đồng xu.

Lúc này tôi mới bắt đầu nghiêm túc nhìn nhận vấn đề. Tôi biết đây là tiêu nghiệp, cũng hiểu nó bắt nguồn từ vấn đề tâm tính của mình, nhưng chỉ hướng nội một cách hời hợt—mà không xem xét kỹ từng tư, từng niệm, từng ngôn hành của mình.

Cho đến khi em gái tôi, là người thường, nhìn thấy và nói: “Anh à, tay anh bị loét nặng quá. Sao anh không dùng thuốc? Hay thuốc không hiệu quả?” Nói rồi, em gái ra ngoài và mua về một tuýp thuốc mỡ, bảo tôi bôi ngay. E rằng em gái không hiểu, tôi nói: “Cứ để trên bàn đi. Anh sẽ xử lý sau khi xong việc”.

Ngay lúc đó, tôi ngộ ra: Mình là đệ tử Đại Pháp, vết loét trên tay mình không thể tiếp tục như vậy được. Mình có hai lựa chọn: hoặc là bôi thuốc ngay bây giờ; hoặc xem bản thân là người luyện công, tìm ra gốc rễ của vấn đề.

Tôi biết thuốc chỉ có thể trị bệnh bề mặt; chứ không thể loại bỏ nghiệp lực, càng không thể loại bỏ nhân tâm tương ứng với nghiệp lực đó. Tôi quyết định tu chỉnh tâm tính của mình.

Tôi nghĩ: Dạo này trời nóng, vết loét trên tay không thể che giấu dưới ống tay áo. Hơn nữa, lại là mùa đăng ký học sinh, phụ huynh xếp hàng để đăng ký cho con, tôi điền đơn—mỗi lần đưa tay ra, ai cũng có thể nhìn thấy. Vết loét nằm ngay gốc ngón cái, gần chỗ cầm bút, thậm chí khiến nó càng nổi bật hơn.

Nổi bật. Từ này đã đánh trúng vào nhân tâm của tôi. Đột nhiên, tôi cảm thấy một luồng nhiệt thông thấu toàn thân; tôi nhận ra mình có tâm hiển thị—mong muốn thể hiện bản thân. Tôi lập tức đả tọa và phát chính niệm để loại bỏ nó.

Sau khi gốc rễ của vấn đề được xác định, “vết loét” đã tự lành chỉ trong hai hoặc ba ngày, để lại một vết sẹo mờ. Mặc dù việc này dường như nhỏ nhặt, nhưng trong tu luyện không có vấn đề nào là nhỏ; đều phải nghiêm túc đối đãi, không thể xem nhẹ.

Nhiều lần tôi đã biến xú sự thành hảo sự nhờ hướng nội, nhưng đây là lần khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất. Đây là khổ nạn do tâm hiển thị, tâm bất cẩn, và không nghiêm túc đối đãi với tu luyện chiêu mời đến. Tôi hy vọng những đồng tu nào đang đối mặt với tình huống tương tự sẽ lấy đó làm bài học.

Một lần nữa, con xin cảm ân Sư tôn đã từ bi dẫn dắt và coi sóc.

Thể ngộ từ việc tu bỏ tâm sắc dục

Trong quá trình tu luyện, quan sắc dục là một quan ải lớn. Tôi vẽ tranh từ nhỏ, và cũng từng vẽ không ít cái gọi là “nghệ thuật nhân thể”. Cộng thêm phong trào “giải phóng tình dục” hiện nay, rất nhiều thứ trong cuộc sống hàng ngày —từ điện thoại đến ti vi—đều tràn ngập những thứ sắc dục, khiến tôi vấp ngã nhiều lần trước khảo nghiệm sắc dục.

Gần đây tôi ngộ ra sở dĩ tâm sắc dục nặng chủ yếu là vì sâu thẳm trong thâm tâm, tôi vẫn cảm thấy nó tốt, chấp trước đến mức không muốn buông bỏ.

Vậy điều gì là tốt trong sắc dục? Chẳng hạn như, giọng nói, diện mạo, làn da, kiểu tóc, trang phục, vóc dáng, ngôn ngữ cơ thể, ngôn từ cử chỉ, cũng như khí chất, tài năng, tính cách, tính khí, nội hàm, hoặc thậm chí những điều nhỏ nhặt như bóng dáng, ánh mắt, hoặc một câu nói—chỉ cần nhận thấy một điểm hấp dẫn thì đã động tâm rồi, đã rơi vào cái bẫy của quỷ sắc dục, và tự chiêu mời nó đến.

Những thứ được “xem là tốt” thì thường không buông bỏ được, ngược lại còn truy cầu, không có được thì đau khổ, thậm chí là tật đố. Ngay cả khi trong hiện thực không thể có được, thì vẫn muốn có chúng trong tư tưởng (vì tư tưởng cũng là vật chất). Kết quả là, khi đi bộ trên đường, thấy người mình thích thì nhìn thêm chút, hoặc nán lại lâu hơn trước màn hình ti vi, điện thoại, sau đó lại phát lại trong đầu, khiến vật chất sắc dục tiếp tục được gia cường. Ngay cả khi cảm thấy không đúng, thì cũng chỉ là đang phản kháng trong khi thừa nhận nó, cuối cùng khó mà dứt ra được, bởi vì nhân tâm không thể chiến thắng được ma sắc.

Trong tu luyện, cần phải bắt đầu nhìn nhận lại những thứ bản thân coi là “tốt”, thì mới có hiệu quả. Tức là phải coi dục vọng là thứ “không tốt” để thực sự loại bỏ nó. Về cơ bản, đây chính là tự đặt tiêu chuẩn cao cho bản thân: coi bản thân là người tu luyện, không truy cầu những gì người thường cho là tốt. Tôi phát hiện khi nhìn thấy những người có khuôn mặt hay vóc dáng thu hút, thì không còn dễ bị động tâm hoặc muốn chiếm hữu, thấy không có quan hệ gì với mình.

Trên đây là một chút thể ngộ ở tầng thứ hiện tại của tôi. Nếu có điểm nào không ở trong Pháp, kính mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/13/511258.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/28/234883.html