Học cách xem khó khăn như một món quà
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Bắc Mỹ
[MINH HUỆ 30-05-2026] Năm ngoái, tôi và vợ (cũng là đồng tu) đành phải lái chiếc xe RV (nhà di động) vừa to vừa cũ của chúng tôi từ phía bắc bang New York về lại Canada để bán. Vì tình trạng sức khỏe của bố vợ tôi ngày càng xấu đi, chúng tôi không thể tiếp tục ở lại New York được nữa.
Chiếc xe RV này rất cũ, hơn nữa lại được chế tạo đặc biệt, nên rất khó tìm được phụ tùng và thợ sửa chữa am hiểu về nó. Hành trình dài 4.800 km này đã phơi bày triệt để những chấp trước tồn tại từ lâu sâu thẳm trong tâm tôi, cũng như một số ngộ nhận của tôi trong tu luyện.
Trước khi khởi hành, tôi luôn cho rằng chấp trước lớn nhất của mình là không đột phá được tâm sắc dục và tâm an dật, cùng với đó là cảm giác chán nản, lười biếng và tuyệt vọng. Tôi cho rằng bản thân mình truy cầu sự an dật đã cho thấy mình không xứng đáng tu luyện; do đó, sự chán ghét bản thân dường như đã trở thành một kết quả “đương nhiên”.
Nhưng chuyến đi trở về này đã giúp tôi nhận ra rằng, nhận thức về việc bản thân “không xứng đáng tu luyện”, cùng với sự chán ghét bản thân trong thời gian dài, thực chất lại là một sơ hở lớn, nghiêm trọng hơn trong tu luyện.
Quả thực mỗi khoảnh khắc lái chiếc xe RV 48 năm tuổi này đều là một lần khảo nghiệm đối với tôi. Dù tôi không nói ra với vợ, nhưng mỗi một tiếng động lạ mới xuất hiện, một mùi kỳ quái, hay sự thay đổi nhiệt độ của động cơ đều khiến tôi cảnh giác.
Song, khổ nạn này lại chính là điều tôi cần. Nó buộc tôi phải không ngừng hướng nội, xem xét lại từng ý nghĩ, phản ứng cảm xúc của bản thân, hết lần này đến lần khác buông bỏ chúng. Tôi phải liên tục đấu tranh với ý nghĩ “hối hận”. Tại sao tôi lại mua chiếc xe RV này? Tại sao tôi lại lái nó đến New York? Tôi thực sự nghĩ rằng chúng tôi có thể duy trì cuộc sống như vậy sao? Có phải tôi đã lãng phí rất nhiều tiền không?
Tôi phải không ngừng buông bỏ những ý niệm này, tự nhắc nhở bản thân rằng mọi thứ đều nằm trong sự an bài của Sư phụ, bất kể mình đưa ra quyết định nào có vẻ sai lầm, chúng đều có thể được dùng để đề cao bản thân. Quá trình này liên tục tiếp diễn qua từng dặm đường, từng giờ đồng hồ. Đây là một sự trui rèn, đồng thời cũng tạo nền tảng cho sự đột phá sau này.
Trên đường đi, chiếc xe RV liên tục gặp đủ loại vấn đề từ nhỏ đến lớn, cần phải liên tục sửa chữa. Chính vì vậy, chúng tôi quyết định đến một xưởng sửa chữa chuyên về loại xe RV này và có thể tự chế tạo phụ tùng. Chúng tôi đã tốn 2.700 đô-la cho việc sửa chữa ở đó.
Người thợ sửa xe rất thô lỗ, nhưng tôi vẫn giữ bình tĩnh, không hề có bất kỳ ý nghĩ bất hảo nào. Tôi đã cố gắng giảng chân tướng cho người quản lý cửa hàng, nhưng không thể tạo được một mối quan hệ tốt. Sau khi sửa xong, tôi đưa cho họ một tờ rơi chân tướng và chúng tôi lại lên đường. Lúc này, chiếc xe RV đã có vẻ chắc chắn hơn nhiều.
Khi chúng tôi lái xe vào một vùng ráng chiều màu tím tuyệt đẹp, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi: “Cuối cùng chúng ta cũng về đến nhà rồi.” Tôi cảm thấy một niềm vui tĩnh lặng, cảm nhận hành trình tiếp theo sẽ từng bước đưa chúng tôi trở về cuộc sống ổn định, thoải mái trong ngôi nhà ở Canada, và mỗi ngày sau đó đều sẽ bình yên và vui vẻ.
Ngay khoảnh khắc ý nghĩ đó vừa dứt, bánh trước đột nhiên phát ra một tiếng gãy vỡ đáng sợ, chiếc xe RV ngoặt mạnh sang phải, tôi vừa đạp phanh vừa nghe thấy tiếng ma sát chói tai. May mắn thay, ngay lúc đó có một lối rẽ, tôi liền tấp xe vào và dừng lại.
Ý nghĩ đầu tiên của tôi là phải giữ bình tĩnh, ý nghĩ thứ hai là cảm ân Sư phụ — may mà lối ra ở ngay trước mắt, nếu không chúng tôi đã bị mắc kẹt bên lề một đường cao tốc rất đông người.
Nhưng khi kiểm tra, tôi phát hiện ra bộ phận bị hỏng chính là bộ phận vừa tốn cả tháng lương để sửa. Chiếc xe hoàn toàn không thể chạy được nữa, mà chúng tôi lại cách tiệm sửa chữa cả một đêm lái xe.
Tôi nhận ra vài vấn đề: Chấp trước của mình vào kiểm soát và mong muốn cảm giác an toàn đã bị phơi bày; cảm giác ấm áp “về nhà” thực chất là một ảo tưởng cần phải loại bỏ; tôi không thể trốn tránh ma nạn trong chuyến đi này bằng cách bỏ tiền ra thuê thợ sửa chữa.
Trong lúc chờ xe kéo, sự tuyệt vọng dần chuyển hóa thành sự minh ngộ. Tôi nhận ra rằng, mình hoàn toàn có thể buông bỏ tất cả những điều này — bản thân những việc này đều rất nhỏ. Khảo nghiệm lớn thực sự chính là cái tâm hối hận; còn ỷ lại vào sự thoải mái của “ngôi nhà” thực ra lại vô cùng nhỏ bé.
Điều duy nhất tôi muốn làm là kết thúc chuyến đi này càng sớm càng tốt, để tôi có thể thực sự tập trung vào công việc của mình. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi khao khát từ tận đáy lòng được trở lại làm việc và toàn tâm toàn ý cống hiến. Tôi coi sự lĩnh ngộ lần này như một món quà quý giá.
Vài giờ sau, xe kéo đến; vài giờ sau nữa, chúng tôi quay lại xưởng sửa chữa. Tôi chỉ ngủ được hai, ba tiếng rồi thức dậy để gặp người quản lý xưởng vừa đến. Tâm thái tôi bình hòa, nhẹ nhàng, hiểu rằng đây cũng là một khảo nghiệm đối với anh ấy. Nhưng khi tôi nói chuyện với anh ấy, anh ấy tỏ ra rất lạnh nhạt, dường như hoàn toàn không bận tâm đến việc bộ phận họ vừa sửa xong đã hỏng ngay khi chúng tôi rời đi, cũng không quan tâm đến việc chúng tôi đã phải vật lộn cả đêm vì chuyện này.
Không lâu sau, người thợ sửa chữa cũng đến, thái độ không còn thô lỗ như trước, nhưng khi tôi nói với anh ta rằng bộ phận anh ta vừa sửa đã hỏng, anh ta không tin. Anh ta lái thử chiếc xe RV và lại muốn sửa chỗ khác. Tôi nhấn mạnh lại một lần nữa rằng chính bộ phận anh ta sửa đã có vấn đề. Anh ta lái xe thử qua lại trên đường, tôi bắt đầu cảm thấy hơi bực bội. Cho đến khi anh ta bảo người thợ phụ đứng ngoài xe nghe tiếng ma sát ở bánh trước, anh ta mới chịu tin và bắt đầu sửa lại.
Anh ta nói với tôi rằng, trong mấy chục năm làm nghề sửa chữa, anh ta chưa từng gặp tình huống nào như vậy. Tôi nhận ra rằng, đây chính là hoàn cảnh được an bài cho con đường tu luyện của tôi, dùng để phơi bày chấp trước của tôi vào gia đình, tâm ưa thoải mái và kiểm soát. Tôi vốn tưởng rằng, chỉ cần sửa xong xe là có thể tránh được sự bất định và ma nạn.
Trong suốt quá trình này, tôi cố gắng chỉ đứng trên góc độ của người thợ sửa chữa và người quản lý cửa hàng để suy nghĩ. Đối với họ, đây cũng là một tổn thất lớn khi phải làm lại một bộ phận cần sửa rất đắt tiền. Tôi chân thành bày tỏ sự thấu hiểu của mình, đồng thời nói rõ rằng bản thân không hề có bất kỳ sự oán trách nào. Lần này, khi tôi giới thiệu Đại Pháp cho họ, tình hình đã hoàn toàn khác. Họ tỏ ra hứng thú và tiếp nhận. Người thợ sửa chữa trở nên rất thân thiện, kể cho tôi nghe về con gái anh ấy và những khó khăn của cô bé, nói rằng anh ấy cảm thấy Đại Pháp có lẽ sẽ giúp được cháu.
Sau khi sửa xong, vợ chồng tôi lại lên đường. Tôi mong đợi được đến điểm cao nhất của dãy núi Rocky, điều đó có nghĩa là đoạn đường dốc dài dằng dặc này sẽ kết thúc. Vài ngày sau, cuối cùng chúng tôi cũng lên đến đỉnh núi Rocky. Khi tôi giảm tốc độ ở một đoạn đường đang thi công, tôi phát hiện phanh bị hỏng. Tôi lập tức về số thấp, nhả chân ga, và cuối cùng cũng từ từ dừng được xe lại.
Bàng hoàng trước tình huống suýt xảy ra tai nạn, tôi nói với vợ rằng phanh đã hỏng rồi! Cô ấy lại tỏ vẻ thờ ơ và nói: “Xe đã dừng lại rồi mà?!” Tôi lập tức nổi nóng. Đây là một vấn đề lặp đi lặp lại trong mối quan hệ của chúng tôi, và cũng là chấp trước lớn nhất của tôi. Bởi vì mỗi khi tôi cùng cô ấy đối mặt với ma nạn, chỉ cần tôi tỏ ra lo lắng, cô ấy sẽ coi thường. Khi khó khăn xuất hiện, tôi hy vọng cô ấy có thể dành cho tôi một chút ủng hộ và tin tưởng; nhưng cô ấy thường phủ nhận vì tôi “bị động tâm”, cuối cùng khiến tôi bỏ cuộc và tìm kiếm sự giúp đỡ từ người khác.
Theo quan điểm của cô ấy, cô ấy thất vọng vì tôi không thể xử lý vấn đề một cách bình tĩnh như một người đàn ông; còn theo quan điểm của tôi, tôi chỉ hy vọng có người quan tâm đến mình khi đối mặt với thử thách, dành cho tôi một chút sự ủng hộ về tinh thần. Nhưng sự “yếu đuối” này khiến cô ấy cảm thấy bất an.
Chính vì tình huống này, nên nhiều năm qua tôi không ngừng tự nhủ với bản thân rằng tuyệt đối không được tìm kiếm sự hỗ trợ từ vợ, cố gắng coi mọi thứ như ma nạn của riêng mình, coi như cô ấy không tồn tại, không liên quan.
Tối hôm đó, vì không tìm được bất kỳ xưởng sửa chữa nào chịu sửa loại xe RV đời cũ và đặc biệt này, tôi đành phải tự mình thử sửa phanh, nhưng điều đó chỉ khiến tôi thêm thất vọng và cô đơn.
Trong lúc nghỉ ngơi, trạng thái tinh thần tồi tệ đã khiến tôi bày tỏ với vợ mình sự thất vọng về thái độ của cô ấy. Đó là một cuộc trò chuyện khó khăn. Tôi nói với cô ấy rằng, dường như mỗi khi cô ấy gặp khó khăn, tôi đều ở bên cạnh, hỗ trợ cô ấy; còn khi tôi gặp khó khăn, chỉ cần tôi không thể hoàn toàn giữ được tâm bất động, cô ấy sẽ coi thường. Điều đau khổ nhất là, tình huống này đã củng cố một niềm tin sâu sắc trong tôi, rằng tôi không xứng đáng.
Cuộc trò chuyện diễn ra không mấy suôn sẻ, nhưng ít nhất chúng tôi cũng đã hiểu nhau hơn. Khi tôi đang nằm trên ghế sofa, chìm đắm trong tuyệt vọng, thì lúc này một chuyện hoàn toàn mới mẻ và bất ngờ đã xảy ra.
Vợ tôi bắt đầu nhẹ nhàng hỏi tôi có muốn chia sẻ gì không. Giọng cô ấy không hề có bất kỳ sự phán xét hay chỉ trích nào, khiến tôi có thể suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. Một lúc sau, tôi nói với cô ấy rằng tôi chợt nhận ra, bấy lâu nay tôi coi những khó khăn của mình như một hình phạt.
Khi nói ra câu này, cuối cùng tôi cũng có cơ hội nhìn thẳng vào quan niệm ấy. Tôi luôn cho rằng sở dĩ mình gặp phải ma nạn là vì bản thân không xứng đáng, không là một người tu luyện tinh tấn. Sau khi nói ra, tôi mới nhận rõ quan niệm này sai lầm đến mức nào.
Trong chuyến đi này, mỗi một ma nạn đều mang lại cho tôi những thể ngộ quan trọng, nhiều hơn rất nhiều so với những gì tôi có thể chia sẻ ở đây. Vậy thì, làm sao có thể coi ma nạn là sự trừng phạt?
Cuối cùng, tôi bắt đầu thực sự đón nhận những ma nạn này, coi chúng như những điều quý giá do Sư phụ an bài. Điều này khiến một thứ gì đó bị đóng băng từ lâu trong tâm tôi bắt đầu tan chảy, cảm giác khiến tôi thấy mình bị cách ly khỏi Đại Pháp đã biến mất. Tôi nhận ra: Tôi xứng đáng được đối xử từ bi. Tôi xứng đáng nhận được sự từ bi. Ngay cả khi tôi không đạt được kỳ vọng của bản thân, và không thể vượt qua tốt một quan; ngay cả khi tôi lãng phí thời gian, lướt video, hay nổi nóng.
Ngày hôm đó, nằm trên đỉnh dãy núi Rocky, tôi cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong tim và khắp toàn thân, làm tan biến sự chán ghét bản thân vốn ám ảnh tôi suốt nhiều năm qua, xoa dịu tâm hồn mệt mỏi của tôi.
Tôi có thể nhận ra những chấp trước của mình mà không hề phán xét, có thể nhìn rõ nguyên nhân sâu xa, hậu quả cũng như những quan niệm liên quan của từng chấp trước, đây là điều mà trước đây tôi chưa từng làm được. Chính vì có thể hướng nội, tôi cũng cảm nhận được tâm mình trở nên nhẹ nhàng, và tự nhiên cũng đối xử tốt hơn với những người xung quanh. Nếu không thiện với chính mình, tôi cũng không thể thực sự từ bi đối với người khác. Tôi nhận ra rằng, trạng thái Thiện này là điều bắt buộc. Tôi không được nằm ngoài Pháp, tôi phải thực sự chiểu theo Pháp mà hành. Trước đây, dường như tôi chỉ áp dụng một chữ “Chân” méo mó lên bản thân — một sự thành thật khắt khe tuyệt đối không tha thứ cho thiếu sót của mình. Nhưng nếu không có sự từ bi với chính mình, tôi sẽ không thể thực sự an trú trong Chân-Thiện-Nhẫn.
Mặc dù tôi đã mất rất nhiều thời gian sửa phanh, và cũng không cảm thấy nó thực sự đã được sửa xong, nhưng ngày hôm sau, phanh lại hoạt động bình thường như chưa từng bị hỏng.
Chính vì tôi từng cảm thấy mình không xứng đáng một cách sâu sắc như vậy, nên rất khó tinh tấn. Tôi tự nhủ rằng mình phải tiếp tục tu luyện vì còn có chúng sinh cần được cứu độ. Bất kể tôi có thể viên mãn hay không, cơ hội quý giá này vẫn luôn tồn tại. Sau khi quyết định giữ thái độ từ bi với chính mình, tôi đã tìm thấy niềm vui mới trong tu luyện và học Pháp, đồng thời phát hiện ra luyện công cũng là một việc tốt với tôi.
Hành trình về nhà chỉ còn lại vài ngày, nhưng một vấn đề mới lại nảy sinh: Thỉnh thoảng chiếc xe RV phải vặn chìa khóa vài lần mới khởi động được. Điều này ám chỉ rằng củ đề hoặc van điện từ có thể có trục trặc. Tôi không quá bận tâm. Rồi một buổi tối, sau khi chúng tôi dừng xe để ăn tối, chiếc xe không tài nào nổ máy được. Nhưng tôi không bị động tâm chút nào.
Tôi nói với vợ: “Tối nay chúng ta ngủ lại đây nhé.” Cô ấy hơi lo lắng, bảo tôi thử lại lần nữa. Tôi làm theo, chiếc xe bất ngờ khởi động được, và chúng tôi tiếp tục lên đường.
Sau khi về tới nhà, lại có một chuỗi các khảo nghiệm đang chờ đợi chúng tôi. Người thuê nhà đã ngủ trên giường của chúng tôi, để nhà cửa bừa bộn, làm hỏng cửa và chặn lối vào nhà bằng xe đạp của họ. Chú của vợ tôi bất ngờ xuất hiện trong tình trạng say xỉn và ngủ gục trong xe sau khi đậu xe tải của ông ấy trước sân nhà chúng tôi. Chúng tôi không có chỗ đậu xe, đủ loại vấn đề nhỏ nhặt nối tiếp nhau ập đến. Tôi coi tất cả những điều này như những món quà.
Những khảo nghiệm về tâm an dật, sắc dục, lười biếng vẫn tiếp diễn, cảm giác buồn bã cũng thường xuyên xuất hiện. Tôi vẫn đang chật vật với công việc, thường cảm thấy công việc này dường như sinh ra để phóng đại những chấp trước của mình. Nhưng tôi cũng thấy rằng, một phần lớn trong đó chỉ là tình — mà để đối kháng với tình, thì cần từ bi. Nếu không có tâm thái hòa ái và từ bi, tôi sẽ không cảm nhận được sự ấm áp dành cho chính mình, đau khổ cũng không thể trở thành một phần trong sự trưởng thành của tôi, bởi vì tôi đã không thực tu. Nếu sâu thẳm trong nội tâm không có Chân-Thiện-Nhẫn, tu luyện sẽ biến thành một hành vi “làm hay không làm”, chứ không phải là “tôi là ai”.
Vài tuần qua vô cùng khó khăn. Bệnh tình của bố vợ tôi trở nặng, ông đành phải chuyển đến sống cùng chúng tôi. Ông khó ngủ nên thường gây tiếng động suốt đêm. Suốt thời gian này tôi gần như chưa có được một giấc ngủ ngon nào, điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc học Pháp, luyện công và công việc thường ngày của tôi.
Viết ra bài chia sẻ này là một cơ hội quý giá, giúp tôi nhớ lại món quà vĩ đại mang tên đau khổ, đồng thời cũng giúp tôi có thể nhìn nhận lại những ma nạn mà tôi đang đối mặt. Tôi mong được thấy hết thảy điều này sẽ giúp tôi có được những thể ngộ mới nào, và Sư phụ đang giúp tôi đề cao ra sao.
Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao. Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/30/505975.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/7/234993.html


