Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 15-04-2026] Tôi có một căn nhà thứ hai ở nông thôn cách huyện nơi tôi sống chừng hai cây số. Đó là căn nhà bốn phòng, tổng diện tích chưa tới 200 mét vuông, và có một sân riêng. Gần làng có vài nhà máy. Đa số công nhân nhà máy đến từ các vùng khác nên nhiều người thuê nhà ở làng chúng tôi. Vợ chồng tôi đã sửa sang căn nhà, dành hai phòng cho nhóm học Pháp, và cho thuê hai phòng còn lại. Vì không xây thêm công trình nào trong sân nên căn nhà luôn ngập tràn ánh nắng, có mảnh vườn để trồng rau nên người thuê phòng rất hài lòng.

Hoàn trả một phần tiền thuê cho người thuê phòng

Người thuê nhà đầu tiên của chúng tôi là hai vợ chồng đã hơn 50 tuổi. Tôi bảo họ tôi chỉ có thể cho thuê hai phòng vì tôi cần dùng hai phòng. Họ đồng ý. Tôi cũng nói: “Tôi không sống dựa vào tiền thuê phòng. Anh chị đi làm xa cũng không dễ dàng gì nên tôi sẽ không tính giá cao. Cũng không cần ký hợp đồng hay đặt cọc. Tôi tin anh chị. Điều duy nhất tôi yêu cầu là anh chị giữ gìn vệ sinh sạch sẽ”. Họ rất vui và lập tức đồng ý.

Không lâu sau, tôi đến thăm họ trong thời gian họ nghỉ làm để giảng chân tướng và khuyên họ tam thoái (thoái xuất khỏi đảng, đoàn, đội). Tình cờ hôm ấy họ có mời hai công nhân đến ăn tối. Hai vợ chồng nhiệt tình giới thiệu bạn bè của họ cho tôi và khen tôi là người tốt. Tôi giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp và tầm quan trọng của việc thoái đảng bảo bình an. Tất cả họ đều đồng ý thoái.

Vài tháng sau, nhà máy của họ di dời và họ phải rời đi ngay lập tức. Do thời gian gấp rút, họ gọi điện cho người thân của tôi và nhờ cô ấy chuyển lời cho tôi. Tôi tự nhủ: “Là đệ tử Đại Pháp, mình nên hoàn trả tiền thuê nhà còn dư cho họ, không được lợi dụng người khác”. Tôi nói chuyện này với người thân, cô ấy nói không cần thiết, nhưng tôi kiên quyết. Vì vậy tôi đã có được số điện thoại của họ và gọi cho họ. Họ không thể tin rằng tôi gọi cho họ chỉ để trả lại một phần tiền thuê phòng.

Vài ngày sau, chúng tôi gặp nhau, và tôi đã hoàn trả tiền thuê phòng còn dư cho họ. Họ rất cảm động và liên tục cảm ơn tôi. Tôi bảo họ: “Tôi tu luyện Đại Pháp. Sư phụ của Đại Pháp đã dạy các đệ tử hành xử như vậy”. Họ nhiệt tình rủ tôi đến thăm họ và nói sẽ đưa tôi đi tham quan Thiếu Lâm Tự. Tôi cám ơn và nhắc họ ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” để bảo bình an khi gặp nguy nan. Họ đồng ý. Trước khi rời đi, họ còn chụp vài tấm ảnh trong sân để lưu kỷ niệm.

Người thuê phòng minh bạch chân tướng đắc phúc báo

Không lâu sau, một gia đình khác chuyển đến. Họ là hai vợ chồng trẻ có một cậu con trai đang học trường nghề. Người chồng mới được nhận làm tài xế xe buýt, và người vợ làm việc ở một trung tâm thương mại. Họ muốn thuê ba phòng, tôi đồng ý vì nhóm học Pháp đã chuyển đi nơi khác.

Tôi dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài, chà rửa mọi thứ sạch sẽ. Vì họ vội chuyển đến đây và không đủ chăn đắp, tôi đã cho họ một bộ chăn miễn phí. Có hai mảnh vườn trong sân, tôi bảo họ có thể chọn trồng hoặc không trồng. Họ chọn mảnh vườn nhỏ hơn.

Không lâu sau, tôi có dịp giảng chân tướng cho họ, và tất cả họ đều tam thoái. Khi dịch COVID bùng phát, người chồng vẫn làm tài xế và không bị nhiễm bệnh. Cả gia đình đã tránh được tai ương và được Thần bảo hộ. Sau khi lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, người vợ tìm được công việc tại một công ty vốn nước ngoài cách xa 20 km. Mặc dù công việc vất vả, nhưng thu nhập khá cao. Người chồng cũng chăm chỉ siêng năng, thường làm thêm giờ, và thu nhập rất khá. Con trai họ ngoan ngoãn, mọi việc đều suôn sẻ với họ. Sau ba năm, họ đã mua được nhà. Tôi rất vui vì họ đã minh bạch chân tướng và đắc phúc báo.

Đối đãi với người khác bằng thiện tâm và bao dung

Sau khi người thuê phòng thứ hai dọn ra, tôi sửa lại nhà. Những cửa sổ phía sau đã cũ và bị rỉ nước mưa, nên tôi quyết định thay thế. Người thân can ngăn, nói rằng làm vậy thì những người thuê phòng cũng không cảm kích mà còn lãng phí tiền bạc. Nhưng tôi nghĩ, công nhân nhập cư có cuộc sống vất vả, tôi muốn họ có một môi trường sống tốt và cảm nhận được sự thiện lương của đệ tử Đại Pháp.

Không lâu sau khi sửa lại nhà, một người hàng xóm đến bảo tôi muốn thuê nguyên căn cho gia đình em rể bà ấy. Nghe nói năm người sẽ sống ở đây, tôi nói rằng hố ga nhỏ như vậy sẽ bất tiện. Ở làng đó, vì không có hệ thống thoát nước, mỗi nhà phải tự xử lý chất thải, nếu tràn ra có thể bị phạt. Bà ấy nói họ có thể xử lý. Tôi cũng bảo bà ấy rằng tôi chỉ cho thuê ba phòng và muốn giữ lại một phòng cho mình. Họ đồng ý và dọn vào.

Người thuê mới là hai vợ chồng ngoài 30 tuổi có hai bé gái, và người chị chồng. Họ rất hài lòng về căn nhà, môi trường tốt, giá thuê phòng thấp, không cần ký hợp đồng, không cần đặt cọc, và có một mảnh vườn để họ trồng trọt, họ chưa từng thuê được chỗ nào tốt như vậy cũng chưa từng gặp được chủ nhà nào tốt như tôi. Tôi giảng chân tướng cho họ, tất cả đều làm tam thoái.

Sau nửa năm, người vợ bảo tôi hố ga đã đầy và không thể sử dụng. Họ không có thời gian hay kỹ năng để xử lý và nhờ tôi giúp. Dù tôi ngoài mặt đồng ý nhưng lúc đầu trong tâm cũng cảm thấy không vui: “Mình đã cảnh báo họ rồi, họ nói là có thể xử lý được. Tại sao bây giờ lại không?” Tôi biết việc này đã phơi bày những tâm chấp trước của mình vào lợi ích cá nhân, tật đố, sợ gặp rắc rối, và vị tư vị kỷ. Tôi cố gắng buông bỏ những chấp trước này.

Tôi thuê người đến sửa hố ga. Anh ấy nói cần đào một hố ga mới, lót gạch và xi măng, rồi che lại để nó không ảnh hưởng đến người đi bộ. Chi phí là 1000 tệ. Tôi đồng ý. Sau khi sửa xong, người thuê phòng không bao giờ nhắc đến chi phí như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trong tâm tôi lại có chút bất bình, nhưng tôi biết đó là do tâm chấp trước vào danh, lợi và vị ngã. Tôi nhớ đến Pháp của Sư phụ:

“Khó là khó ở chỗ chư vị chịu thiệt thòi một cách minh bạch rõ ràng nơi lợi ích người thường” (Bài giảng thứ tám, Chuyển Pháp Luân).

Tâm tôi trở nên tĩnh lại như thể Sư phụ đã loại bỏ những vật chất xấu cho tôi. Kể từ đó, tôi không còn cảm giác tiêu cực về chuyện đó nữa—chỉ còn sự thấu hiểu, bao dung và thiện lương.

Vài năm sau, do nhà máy di dời và phải chăm sóc con nên những người thuê phòng phải rời đi. Họ không báo trước cho tôi, nên đến khi họ nói thì tôi đã bỏ lỡ cơ hội tốt để cho thuê phòng, vì có rất nhiều công nhân cần thuê phòng ngay trước đó. Tôi không trách họ, chỉ biểu hiện sự thấu hiểu và bao dung. Người vợ rất áy náy và liên tục nói rằng vì con của họ nên không còn cách nào. Cô ấy chân thành cảm ơn tôi. Tôi bảo cô ấy: “Chúng ta đều vì duyên phận, đó là lý do vì sao có thể gặp nhau ở đời này. Nếu dì có gì không phải, mong cháu bỏ qua nhé”. Cô ấy liền nói: “Không, không có gì đâu mà”. Tôi nhắc cô ấy những lúc gặp nguy nan, cả gia đình hãy nhớ niệm chín chữ chân ngôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” thì sẽ được bình an. Cô ấy nói: “Dì à, chúng con nhớ rồi!”

Lời kết

Đời này có thể tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, trở thành đệ tử của Sư phụ, trợ Sư chính Pháp, là một vinh dự và đặc ân vô cùng to lớn đối với tôi. Tôi biết tu luyện của mình vẫn còn kém xa so với tiêu chuẩn của Sư phụ và Đại Pháp. Sư phụ đã làm rất nhiều cho tôi và vì tôi mà gánh chịu quá nhiều. Tôi không thể bày tỏ hết lòng biết ơn vô hạn của mình đối với Sư phụ. Tôi sẽ trân quý cơ duyên vạn cổ này, ghi nhớ lời dạy của Sư phụ, học Pháp thật tốt, làm ba việc thật tốt, và theo Sư phụ trở về gia viên thật sự của mình.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/15/507068.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/29/234502.html