Làm một lạp tử trong Pháp
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Đại lục
[MINH HUỆ 04-04-2026] Dưới đây, tôi sẽ chia sẻ một số thể hội tu luyện của mình trong vài năm qua với các bạn đồng tu. Nếu có điều gì không phù hợp, xin [các đồng tu] nghiêm túc chỉ bảo.
(I)
Sáng ngày cuối cùng của Tết Nguyên Đán năm 2024, đường phố tấp nập người qua lại. Tôi đi xe đến chợ, hy vọng tìm được người hữu duyên để giảng chân tướng. Tôi đi ngang qua một quầy bán bánh bao và thấy một chùm chìa khóa nằm trên mặt đất, bị giẫm nát và lấm lem bùn đất. Tôi tự hỏi, mình có nên nhặt lên không? Nếu nhặt lên, tôi sẽ không biết nó là của ai, và với nhiều người xung quanh như vậy, tôi sẽ tìm chủ nhân của nó ở đâu? Ngay khi định bỏ đi, một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu tôi: Có điều gì đó không ổn. Tôi là một đệ tử Đại Pháp, tu luyện vô tư vô ngã, mọi nơi đều nghĩ đến người khác. Việc này đã để mình nhìn thấy thì tuyệt đối không thể là ngẫu nhiên; nó chắc chắn có liên quan đến sự đề cao tâm tính của mình. Khi đó, tôi nghĩ rằng có lẽ ai đó đã đánh rơi chìa khóa khi trả tiền mua bánh bao. Sau khi nhặt chúng lên, tôi đứng đợi bên cạnh người bán bánh bao, hy vọng chủ nhân sẽ đến nhận lại, và tôi đã lau sạch chìa khóa. Tôi liên tục phát chính niệm: Thỉnh cầu Sư phụ dẫn người đánh mất chìa khóa đến đây, không có chìa khóa thì không về nhà được, họ ắt sẽ rất lo lắng.
Một lúc sau, một người phụ nữ khoảng hơn năm mươi tuổi chạy đến chỗ người bán bánh bao và nói: “Tôi mua bánh bao của ông rồi, nhưng tôi làm mất chìa khóa. Ông có thấy nó ở đây không?” Lúc đó, tôi giơ chìa khóa lên và hỏi: “Đây là của cô à?” “Đúng là của tôi. Chị tìm thấy nó ở đâu vậy?” – Cô ấy nói với vẻ phấn khích, liên tục cảm ơn tôi.
Tôi nói: “Đừng vội cảm ơn tôi. Tôi tu luyện Pháp Luân Công, và chính Sư phụ tôi đã dạy tôi làm điều này. Nếu cô muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Sư phụ tôi. Chính Sư phụ đã dạy chúng tôi phải là người tốt, làm việc thì nghĩ đến người khác. Hai chúng ta hôm nay gặp nhau là duyên. Tôi sẽ nói cho cô một điều tốt lành: từ nay trở đi, bất kể gặp khó khăn gì, chỉ cần thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’, thì có thể gặp hung hóa cát, gặp dữ hóa lành. Kỳ tích sẽ xảy ra”.
Cô ấy nói: “Tôi nhớ rồi. Hôm nay tôi thực sự đã gặp được những người tốt. Gia đình tôi đang đợi tôi nấu ăn. Trời đã tối rồi, tôi cần phải nhanh chóng về nhà nấu ăn.” Vì cô ấy rời đi vội vàng như vậy nên không có thời gian để nói Tam thoái cho cô ấy, nhưng điều đó đã tạo nền tảng tốt để cô ấy hiểu chân tướng và làm Tam thoái trong tương lai.
(II)
Mùa hè năm ngoái, một người bán quần áo đến khu vực tôi sống. Anh ấy thuê một cửa hàng mặt tiền trong thời gian ngắn. Tôi mua một chiếc áo sơ mi ngắn tay. Khi tôi thanh toán, chủ cửa hàng, một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, đã dán một tờ giấy lên quầy, viết rằng: “Chỉ đổi hàng, không hoàn tiền.” Tôi buộc miệng đọc to lên, và anh ấy nói, “Chị thật thông minh.” Tôi khá bất ngờ. Tôi cảm thấy người đàn ông này rất hoạt ngôn, có lẽ là người mà tôi có mối liên hệ nào đó. Vì không có ai khác xung quanh, tôi quyết định giảng chân tướng cho anh ấy. Tôi nói: “Dạo này kinh doanh khó khăn, kiếm tiền cũng vất vả. Mọi người bị áp lực xã hội thở không ra hơi, đặc biệt là những người ở độ tuổi của anh. Anh phải chu cấp cho cha mẹ già và nuôi dạy con nhỏ, lại khó tìm việc làm. Bán quần áo ở đây, trả tiền thuê nhà và trả lương cho nhân viên – thực sự không dễ dàng. Nhưng trong xã hội phức tạp này, đầy rẫy vấn đề và hỗn loạn, tôi khuyên anh một câu: Cuộc đời chính là Tinh, Khí, Thần. Cho dù chịu áp lực đến đâu, đừng coi vấn đề là quá lớn, hãy mở rộng tấm lòng, nghĩ thoáng một chút, đừng quá coi trọng tiền bạc, bởi nó sinh không mang đến được, chết không mang đi được, những gì thuộc về anh sẽ không mất, và những gì không thuộc về anh thì cũng không thể tranh giành được. Trong mọi việc làm, hãy đối xử với người khác bằng sự chân thành, giữ tâm cho chính, tử tế với mọi người, buôn bán công bằng, chữ tín trên hết, thì công việc kinh doanh sẽ ngày càng phát đạt, và tâm trạng sẽ ngày càng tốt hơn.
Anh ấy nói: “Ồ! Những gì chị nói hay quá, nói đúng cái tâm của tôi luôn. Hiện tại tôi đang cảm thấy rất buồn bã và chán nản. Những lời chị nói hôm nay cuối cùng đã giúp tôi mở được nút thắt, trong lòng cảm thấy tốt hơn nhiều rồi. Tôi đã gặp được quý nhân rồi. Hy vọng chị thường xuyên đến trò chuyện với tôi, bảo ban tôi”.
Lúc đó, vì cửa hàng đã lắp đặt camera an ninh, tôi cảm thấy sợ hãi, nghi ngờ và lo lắng, nên đã không đường đường chính chính chứng thực Pháp, hay khuyên tam thoái; nhưng trong lòng tôi không thể nào dứt bỏ ý nghĩ đó, và tôi có nguyện vọng muốn cứu anh ấy. Cuối cùng, một ngày nọ, nhờ sự an bài khéo léo của Sư phụ, tôi lại gặp anh ấy, lần này là bên ngoài cửa hàng của anh ấy, ở trên đường phố. Tôi nói: “Chúng ta hai lần gặp nhau, đúng là duyên phận không mỏng”. Anh ấy nói: “Đúng vậy”. Tôi nói: “Chúng ta đã có duyên lớn như vậy, hôm nay tôi sẽ nói với anh rằng tôi tu luyện Pháp Luân Công.” Anh ấy nói: “Giờ thì tôi hiểu rồi. Thảo nào hôm đó khi chị nói chuyện với tôi, tôi cảm thấy chị không phải là người bình thường. Những đạo lý chị nói khiến người ta nghe thấy dễ chịu, dễ nghe, càng nghe càng muốn nghe thêm, cảm giác như được cao nhân chỉ dẫn. Tôi biết chút ít về Pháp Luân Công; dạy con người Chân-Thiện-Nhẫn, và dạy con người làm người tốt. Đó là một công pháp tốt.”
Tôi nói: “Nếu mọi người đều sống theo Chân-Thiện-Nhẫn và trở thành người tốt, thân và tâm đều khỏe mạnh, gia đình hòa thuận và xã hội ổn định, thế thì tốt đẹp biết bao.” Anh ấy đáp lại: “Đúng thế.” Tôi tiếp tục: “Nhưng Giang Trạch Dân tật đố với Pháp Luân Công, và đã dùng quyền lực của mình để dàn dựng vụ ‘tự thiêu ở Thiên An Môn’, vu khống Pháp Luân Công và lừa dối dân chúng. Những người tu luyện theo Chân-Thiện-Nhẫn, có đạo đức cao thượng, hành động biết quan tâm đến người khác và có ý tốt – làm sao họ có thể tự thiêu được? Tất cả đều là dối trá. Hãy nhìn những quan chức tham nhũng mà Đảng Cộng sản đã dung dưỡng – quan chức cấp cao cực kỳ tham nhũng, quan chức cấp thấp cũng cực kỳ tham nhũng, mọi quan chức đều tham nhũng. Đó đều là những đồng tiền mồ hôi và cả máu của người dân thường. Đặc biệt là sau khi ép buộc người dân tiêm vắc-xin, để lại nhiều di chứng, họ không quan tâm đến mạng sống của người dân. Đảng Cộng sản Trung Quốc độc ác này, Trời sẽ tiêu diệt nó; hiện nay thiên tai nhân họa rất nhiều. Vì sự an toàn của bản thân anh, vì sự bình an và hạnh phúc của cả gia đình anh, anh hãy rút khỏi Đảng, Đoàn và Đội mà anh từng tham gia.”
Anh ấy bày tỏ: “Tôi chưa bao giờ tham gia bất kỳ nhóm nào trong số đó, tôi hoàn toàn không tin những thứ của chúng.” Tôi nói: “Thế thì càng tốt. Xin hãy thành tâm ghi nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’, và anh sẽ có thể biến gặp hung hóa cát, gặp dữ hóa lành”. Anh ấy khẳng định: “Tôi ghi nhớ rồi, tôi sẽ không quên.” Sau đó anh ấy lập tức hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Nhìn thấy niềm vui của sinh mệnh được cứu sống này, mắt tôi cũng rưng rưng nước mắt.
(III)
Từ nhỏ, tôi đã rất thích may vá. Tôi thường cắt, tỉa và sửa quần áo, biến chúng từ lớn thành quá nhỏ, từ rộng thành vừa, từ cổ áo cao thành cổ áo thấp. Tôi tháo rời từng bộ phận và may lại với nhau, không bao giờ bỏ cuộc cho đến khi đạt được kết quả mong muốn. Bất tri bất giác, điều này dần phát triển thành một quan niệm cố chấp, một say mê, một sở thích, một chấp trước. Trong xã hội người thường, mọi người sẽ khen ngợi tôi là người khéo léo, thông minh và tài năng. Nhưng đối với một người tu luyện, sự say mê, sở thích và quan niệm này là chấp trước mạnh mẽ, một sợi xích khóa chặt cái tâm, ngăn cản không đề cao lên được. Do đó, trong những năm tháng tu luyện, dù cố gắng đến đâu, tôi vẫn luôn không tinh tấn lên được. Tôi biết có vấn đề trong quá trình tu luyện của mình, nhưng tôi không thể tìm ra nó.
Một ngày nọ, trong khi đang phát chính niệm, một cảnh tượng hiện ra trước mắt tôi: “Một sợi dây thừng lớn luồn qua một chiếc áo kiểu cũ, tay áo này luồn qua tay áo kia, màu trắng, vạt áo lớn, rủ xuống rất mượt mà và gọn gàng.” Rõ ràng là người ta đã rất cẩn thận trong việc tạo ra nó. Đây là Sư phụ đang muốn điểm hóa cho tôi điều gì? Khi tôi đang suy ngẫm điều này, một cảnh tượng mới đột nhiên hiện ra, cho thấy nhiều loại trang phục hiện đại, lớn nhỏ, tất cả đều cần phải tu sửa. Tôi nghĩ: “Sửa đổi, cần phải sửa đổi!” Đột nhiên, tôi hiểu ra. Sư phụ đang dùng hình ảnh này để nói với tôi rằng, đừng lãng phí thời gian vào những thứ vô ích này, mà hãy tu bỏ những chấp trước “luôn sửa đổi” này. Tu luyện là nghiêm túc; Chính Pháp đã đến giai đoạn cuối cùng, vậy mà tôi vẫn ngoan cố bám víu vào những quan niệm và sự say mê lỗi thời của mình, liên tục cố gắng sửa đổi mọi thứ. Sư phụ đã dùng hình ảnh chiếc “áo trắng, vạt lớn phía trước” để điểm hóa cho tôi – chẳng phải điều này đang nói rằng tôi đang lãng phí năng lượng của mình sao? Và lãng phí biết bao thời gian quý báu! Thời gian bây giờ thật quý giá; Lấy đâu ra thời gian cho những thứ lỗi thời này?
Nhờ sự điểm hóa kịp thời của sư phụ, tôi đột nhiên hiểu ra. Sư phụ cuối cùng đã giúp tôi tìm ra nút thắt trong lòng, thứ đã làm tôi phiền muộn nhiều năm và ngăn cản sự tinh tấn của tôi. Nếu tôi không tỉnh ngộ, sự say mê và những quan niệm đó đã kiểm soát toàn bộ cuộc đời tôi.
Con xin cảm ơn Sư phụ đã cứu con khỏi địa ngục, thanh tẩy con, giải thoát con khỏi khổ luân hồi và đưa con trở thành đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp. Con nhất định sẽ nghe lời Sư phụ, nghiêm khắc với bản thân, học Pháp nhiều hơn, học Pháp cho tốt, làm tốt ba việc, để Sư phụ vui hơn, bớt lo lắng hơn, để con hoàn thành lời nguyện thời tiền sử và theo Sư phụ trở về nhà.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/4/508005.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/27/234476.html