Cảm tạ ân huệ và từ bi của Sư phụ
Bài viết của Phượng Nghi, học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 01-03-2026] Tôi năm nay 96 tuổi, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997. Khi đó, một người hàng xóm biết tôi đang chịu thống khổ vì bệnh tật nên đã thuyết phục tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cô ấy bảo tôi rằng Pháp Luân Đại Pháp có tác dụng kỳ diệu trong việc chữa bệnh khỏe người. Nghe vậy tôi rất vui và ngày hôm sau đã mua một cuốn Chuyển Pháp Luân.
Buổi tối tôi tham gia nhóm học Pháp. Lúc vừa đến, hơn chục học viên đã mỉm cười với tôi. Trong lòng tôi cảm thấy ấm áp, các học viên thật thân thiện. Môi trường học Pháp tốt. Mỗi người chúng tôi đọc một đoạn khi đến lượt. Tôi rất sẵn lòng đọc Pháp dù ban đầu có đôi chút hồi hộp. Tôi mong chờ đến lượt mình đọc Pháp.
Ban ngày tôi xem băng hình giảng Pháp của Sư phụ, buổi sáng và tối thì luyện công. Sau khi tu luyện Đại Pháp được ba tháng, tôi đã khỏi bệnh viêm túi mật, cao huyết áp, bệnh tim mạch vành và sỏi thận. Tôi không còn phải uống hoặc tiêm thuốc nữa.
Thế giới quan của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Tôi nghĩ cho người khác và hướng nội tìm mỗi khi gặp mâu thuẫn. Tôi bình tĩnh ngay cả khi bị oan ức hoặc tổn thương; không tranh không đấu với người khác. Tâm tính của tôi đề cao và tôi rất khỏe mạnh. Suốt 29 năm qua, tôi không uống một viên thuốc nào. Ngày nào tôi cũng thấy vui vẻ. Con xin cảm tạ ân cứu độ của Sư phụ!
Sư phụ dẫn dắt tôi bước trên con đường tươi sáng, cho phép tôi trở về với bản tính tiên thiên của mình. Tôi là người may mắn nhất thế gian.
Chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh
Tháng 7 năm 1999, chính phủ bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Các học viên chúng tôi bắt đầu nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp, phát tài liệu, dán áp phích thông điệp Đại Pháp, và treo biểu ngữ. Sau khi “Cửu Bình” (Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản) được công bố, một số học viên lớn tuổi và tôi bắt đầu giảng chân tướng trực diện về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại, đồng thời khuyên mọi người thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó. Chúng tôi gắng hết sức để làm tốt ba việc. Năm 2015, chúng tôi đệ đơn kiện Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo ĐCSTQ, người đã phát động cuộc bức hại.
Tôi là người lớn tuổi nhất trong nhóm học Pháp. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi rất khỏe mạnh. Lúc gần 80 tuổi, tôi không cảm thấy mình già. Tôi làm những việc mà các học viên trẻ làm để chứng thực Pháp. Chúng tôi chia thành từng cặp ra ngoài phát tài liệu, dán áp phích và treo biểu ngữ. Chúng tôi cột những viên đá nhỏ bên dưới tấm biểu ngữ và ném nó lên ngọn cây. Tấm biểu ngữ tự bung ra. Những chữ màu vàng “Pháp Luân Đại Pháp hảo” thật bắt mắt, có tác dụng thức tỉnh mọi người và trấn nhiếp tà ác. Cảm tạ Sư tôn đã bảo hộ, sau mỗi lần như vậy, chúng tôi đều trở về nhà an toàn.
Tôi cảm thấy mình vẫn còn trẻ. Các học viên trong nhóm học Pháp cũng không xem tôi là người già. Tôi làm ba việc để chứng thực Pháp như bao học viên khác. Tôi ra ngoài cùng các học viên đến các trung tâm mua sắm hoặc khu chợ để giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp và thức tỉnh chúng sinh.
Một ngày nọ, tôi dán áp phích ở một chung cư. Tôi bắt đầu từ tầng ba. Khi đang ở tầng một, một người phụ nữ ngoài 60 tuổi bước xuống từ tầng hai, la hét ầm ĩ: “Bà đang làm gì vậy?” Tôi hơi hoảng một chút nhưng kịp trấn tĩnh lại. Tôi bảo bà ấy rằng tôi đang cứu người. Bà ấy hỏi: “Bà cứu ai? Bà đã dán tất cả áp phích trên lầu đúng không?” Nói xong, bà ấy bỏ đi lên cầu thang.
Tiếng la hét của bà ấy đã thu hút mọi người. Họ kéo xuống tầng một. Một số chỉ vào áp phích và xì xầm. Một số thì đọc chậm rãi: “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, “Chân Thiện Nhẫn hảo”, “Trời diệt Trung Cộng”, “Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp”. Trong lúc mọi người đang bàn tán tấm áp phích, tôi lặng lẽ rời đi.
Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, tôi trải qua những việc như vậy bốn lần và mỗi lần đều trở về nhà an toàn. Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi bảo hộ!
Hai bệnh nhân mắc bệnh nan y sống sót
Năm 2016, khi biết tin cháu gái, sống ở thành phố khác, đang mắc bệnh ung thư vú giai đoạn cuối, tôi đã gọi điện và bảo cháu đến ở cùng tôi. Cháu đồng ý. Sau này cháu nói với tôi: “Lúc con quyết định đến nhà dì, con cảm thấy một sức mạnh nâng đỡ con, giống như con đã thoát khỏi bóng tối. Con nhìn thấy hy vọng của cuộc sống”.
Cháu đến nhà tôi. Sau khi nghỉ ngơi một lúc thì hỏi tôi cuốn sách mà tôi đã nói với cháu; cháu muốn xem thử. Nhìn cháu yếu ớt và khuôn mặt xanh xao như vậy, tôi không khỏi chạnh lòng. Tôi đưa cháu cuốn Chuyển Pháp Luân rồi đi nấu cho cháu ăn.
Lúc tôi quay lại phòng ngủ tìm cháu, tôi thấy cháu khóc đẫm nước mắt. Tôi hỏi cháu đã xảy ra chuyện gì. Cháu nói: “Lúc con nhìn tấm ảnh của Sư phụ, con thấy một luồng chính khí phóng ra từ giữa hai chân mày Sư phụ hướng lên trời. Sư phụ mỉm cười với con. Sư phụ trông thật từ bi, khiến con cảm thấy ấm áp. Giống như con gặp lại người thân đã lâu không gặp, con như đứa trẻ thất lạc nay đã gặp lại cha mẹ. Con không sao kìm được nước mắt”.
Tôi nói: “Con có duyên với Pháp Luân Đại Pháp, ngộ tính tốt. Hãy tu luyện Pháp Luân Đại Pháp tinh tấn nhé”.
Nhà tôi là một điểm học Pháp. Hàng ngày, cháu học Pháp và chia sẻ thể ngộ với các đồng tu. Cháu nhanh chóng học các bài công pháp. Khi học Pháp, cháu rất tập trung. Cháu cũng nhớ “Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn duy nhất để phân biệt người tốt xấu”. (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân). Cháu biết tu luyện là tu tâm tính, và hành xử theo tiêu chuẩn của người luyện công khi gặp phải bất kể sự việc gì. Cháu vui vẻ mỗi ngày và quên cả việc mình mắc bệnh.
Sau khi đến ở với tôi trong hai tuần, cháu đã trở thành người khác, tinh thần phấn chấn. Cháu rất biết ơn ân cứu độ của Sư phụ. Cháu hạ quyết tâm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và theo Sư phụ trở về gia viên thực sự của mình.
Sau khi trở về nhà, cháu liên lạc với các học viên địa phương. Cháu bắt đầu quá trình tu luyện Chính Pháp của mình. Cháu tu luyện tinh tấn, làm tốt ba việc và bước vững chắc trên con đường tu luyện. Một lần nữa, con xin cảm tạ Sư phụ vì ân cứu độ!
Năm 2017, một người quen sống ở huyện gần thành phố của tôi mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối, cận kề cái chết. Bác sĩ không thể chữa khỏi và cho cậu ấy xuất viện. Lúc đó cậu ấy là nhân viên ngân hàng, chỉ mới 48 tuổi.
Tôi cùng một học viên khác đến thăm cậu ấy. Cậu ấy nằm trên giường, mặt tái xanh và thân thể gầy gò. Nhưng đầu não cậu thì vẫn thanh tỉnh. Tôi trấn an cậu ấy. Cậu ấy vừa khóc vừa nói: “Bác sĩ không thể chữa khỏi cho con. Dì ơi, con sẽ không bình phục được”.
Tôi chia sẻ câu chuyện tu luyện của mình với cậu ấy. Tôi bảo cậu tôi đã khỏi mọi bệnh tật sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp trong ba tháng và không cần đến thuốc hơn 20 năm. Sau đó, tôi giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp, và bảo cậu rằng Đại Pháp có tác dụng sức khỏe kỳ diệu nếu mọi người muốn tu luyện một cách chân chính. Tôi hỏi cậu ấy có tin những gì tôi nói không. Cậu ấy nói: “Con tin dì”.
Tôi bảo cậu ấy rằng Pháp Luân Đại Pháp là Pháp của vũ trụ, các học viên tu luyện tâm tính chiểu theo nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn, đặc tính của vũ trụ, thông qua tu luyện các học viên đã cải thiện sức khỏe và đề cao cảnh giới tư tưởng đạo đức, nhiều người đã khỏi các bệnh nan y. Tôi kể cho cậu ấy nghe nhiều ví dụ việc Sư phụ chữa khỏi cho những người bị liệt ngay tại chỗ trong Hội Sức khỏe Đông phương năm 1993 tại Bắc Kinh.
Nghe những điều này, cậu ấy thức tỉnh và ngồi dậy. Cậu ấy nói: “Đúng là chân Phật hạ thế!” Mặt cậu ấy sáng lên, giọng nói cũng trở nên có sức lực. Cậu ấy nói: “Con tin Thần Phật, con tin trong vũ trụ này có những sinh mệnh cao tầng”. Tôi đưa cho cậu cấy cuốn Chuyển Pháp Luân và một số tài liệu chân tướng. Tôi bảo cậu hãy đọc sách thật nhiều và thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Tôi cũng đưa cậu ấy 200 tệ và mua cho cậu một ít trái cây.
Một tuần sau, tôi nhờ một học viên đến thăm cậu ấy. Cậu ấy có thể ra mở cửa, nét mặt hồng hào và luôn nở nụ cười, tinh thần rất tốt, khác hẳn so với tuần trước. Cậu ấy nói với vị học viên: “Một công pháp tốt như vậy mà ĐCSTQ không cho phép luyện và bức hại các học viên một cách tàn nhẫn”.
Người học viên giải thích cho cậu ấy về vụ tự thiêu giả mạo ở Thiên An Môn và Pháp Luân Đại Pháp được hồng truyền đến hơn 100 quốc gia. Cậu ấy lắng nghe chăm chú rồi nói: “Tôi quyết định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Anh có thể hướng dẫn tôi năm bài công pháp được không?”
Vài năm sau, cậu ấy gọi điện cho tôi. Cậu ấy nói qua điện thoại: “Con đã hoàn toàn bình phục rồi. Pháp Luân Đại Pháp đã ban phúc cho gia đình con. Con trai con có công việc tốt và mua được căn hộ lớn. Cả gia đình con được đắm mình trong ánh sáng của Pháp Luân Đại Pháp!” Cậu ấy rất biết ơn Sư phụ và Pháp Luân Đại Pháp.
Thỉnh thoảng cậu ấy cùng gia đình đến quảng trường. Những người quen hỏi thăm sức khỏe của cậu. Cậu tự hào nói với họ rằng mình đã khỏi bệnh nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cậu ấy đã giảng chân tướng bằng trải nghiệm của chính mình.
Học thuộc Pháp
Tôi rất thích học Pháp. Mỗi khi những câu Pháp của Sư phụ chạm đến tâm can tôi, nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi. Thỉnh thoảng tôi thấy những chữ trong sách dựng đứng. Phía trên các chữ phát ra màu đỏ nhạt còn phía dưới thì có màu đỏ đậm. Thỉnh thoảng tôi thấy tất cả các chữ chuyển thành màu đỏ nhạt, tím hoặc vàng.
Năm 2019, tôi bắt đầu học thuộc sách Chuyển Pháp Luân. Lần đầu tiên, tôi mất 13 tháng để thuộc toàn bộ cuốn sách. Đến nay, tôi đã học thuộc cuốn sách sáu lần, nhưng vẫn không thể thuộc từng chữ mà không mắc lỗi. Sau đó tôi chuyển sang đọc chậm. Đọc xong bài giảng thứ nhất với tốc độ chậm, tôi thấy nhiều Pháp lý rất thân quen với mình, tôi không sao kìm được nước mắt. Tôi cũng đọc đi đọc lại các kinh văn của Sư phụ. Càng học Pháp nhiều, tâm tôi càng chứa nhiều Pháp lý. Mỗi khi chấp trước nổi lên, tôi có thể nhớ đến những lời Sư phụ giảng có liên quan đến chấp trước đó và nhanh chóng quy chính lại bản thân dựa trên Pháp.
Nhờ Sư phụ gia trì, tôi đã nâng cao ngộ tính và tâm tính, gặp vấn đề thì biết hướng nội tìm. Tôi tiếp tục học thuộc Pháp. Khi học thuộc đến lần thứ tám, tôi có thể nhẩm Pháp mà không mắc lỗi. Khi các đồng tu đến học Pháp, tôi sẽ đọc thuộc lòng khi đến lượt của mình.
Sức khỏe tôi bắt đầu hướng về tuổi trẻ. Năm tôi bước sang tuổi 96, phần tóc mới mọc từ chân tóc đã chuyển sang màu đen. Vào một ngày hè, tôi muốn tắm vòi hoa sen, nhưng máy nước nóng chưa cắm điện. Tôi lại không cao nên không cắm điện được. Lúc đó chỉ có một mình tôi ở nhà. Tôi vô tình chạm vào vòi bông sen thì thấy nó nóng. Tôi bật vòi bông sen, và nước nóng chảy ra. Thật kỳ diệu. Ngày hôm đó tôi đã trải nghiệm tắm vòi hoa sen vui vẻ. Con xin cảm tạ Sư phụ đã giúp đỡ!
Ngày 12 tháng 5 năm 2021, tôi nhờ con trai mua cho tôi ba loại bánh ngon để tôi chúc mừng sinh nhật Sư phụ vào ngày hôm sau. Hôm sau, cháu trai đến thăm tôi đem theo sáu loại bánh hảo hạng. Tôi rất vui khi cháu đem bánh đến cho tôi. Mỗi khi tôi cần gì liền có người giúp đỡ.
Sư phụ cũng giúp tôi giải quyết chuyện khó. Con gái lớn của tôi đã qua đời vì bệnh tật. Chúng tôi rất thân thiết và tôi rất nhớ cháu nhưng chưa mơ thấy cháu lần nào. Một hôm, tôi cầu xin Sư phụ cho tôi được nhìn thấy cháu một lần. Tối hôm đó, tôi gặp cháu trong mơ. Cháu mỉm cười và nói với tôi: “Con có thức ăn, quần áo, tiền để dùng. Mẹ đừng lo cho con nhé”. Sau giấc mơ ấy, tôi đã buông bỏ tâm chấp trước vào con gái lớn.
Loại bỏ tâm oán hận
Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi có mối oán hận sâu sắc với con dâu. Con trai tôi chỉ là một thanh niên bình thường, nhưng vợ cháu lại sắc sảo xinh đẹp, và ích kỷ, còn để mắt đến thu nhập và tiền tiết kiệm của tôi. Năm 1991, tôi mở một cửa hàng nhỏ ở tầng trệt để kiếm thêm thu nhập mua thuốc đắt tiền cho chồng.
Tháng Năm năm sau chồng tôi qua đời. Tới tháng Sáu, gia đình ba người của con trai đến cửa hàng tôi. Vợ cháu nói: “Từ bây giờ, chúng con sẽ quản lý cửa hàng của mẹ. Con sẽ là thu ngân còn con trai mẹ sẽ là người giao hàng”. Chúng nói rằng chúng đang thất nghiệp và cửa hàng nên giao cho chúng. Tôi cảm thấy chúng muốn tiếp quản cửa hàng của tôi. Tôi đưa chúng thẻ tiết kiệm 8.600 tệ đã đầu tư vào cửa hàng. Tôi có lương hưu và có thể kiếm sống. Tôi giao cửa hàng cho chúng.
Nhưng chúng chưa chịu dừng lại. Mỗi khi cần số tiền lớn, chúng lại đến chỗ tôi. Tôi đóng học phí đại học 4.000 tệ mỗi năm cho cháu trai, phí đào tạo nghề 4.000 tệ, phí môi giới xin việc 20.000 tệ, phí cấp bằng tốt nghiệp 500 tệ. Tôi vừa oán hận con dâu vừa sợ hãi cháu. Mỗi khi nhìn thấy ánh mắt tham lam của cháu, tâm tôi sắt lại. Khi cháu xin tiền, tôi miễn cưỡng làm theo và đáp ứng yêu cầu của cháu mỗi khi có thể. Nhưng cháu chưa từng nói lời cảm ơn hoặc xin lỗi tôi. Cháu coi đó là điều hiển nhiên. Cháu gọi tôi là cây tiền.
Có một năm tôi đang đan áo len cho cháu ngoại thì con dâu giận dữ và hỏi tôi đan áo cho cháu nội hay cháu ngoại đây. Tôi nói sẽ đan một cái khác cho cháu nội. Con dâu nói: “Không, con muốn cái này”. Sau khi tôi đan xong, cháu lấy đi mà không hỏi xin tôi. Khi cháu ngoại đến lấy áo len, con dâu không đưa mà còn mỉa mai nói: “Đừng để đồ tốt rơi vào tay người ngoài”.
Năm 2007, con dâu ngừng kinh doanh cửa hàng. Cháu xin tôi trợ cấp 500 tệ mỗi tháng. Lúc đó tôi đang tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Từ Pháp tôi biết rằng không có chuyện gì xảy ra với học viên là ngẫu nhiên. Tôi yêu cầu bản thân hành xử theo Pháp lý Chân, Thiện, Nhẫn. Có lẽ đời trước tôi đã mắc nợ cháu nên đời này cần hoàn trả. Tôi đã nhẫn chịu bất kể mọi khổ nạn mà con dâu đem đến cho tôi.
Năm 2008, con dâu nói không muốn nhận tiền từ tôi. Thay vào đó, ba người nhà họ sẽ đến nhà tôi dùng bữa. Nhà tôi giống như một căn tin. Chúng đến ăn xong rồi rời đi. Mỗi khi chúng đến, thỉnh thoảng tôi nhớ đến tất cả những gì chúng đã làm với tôi trước đây, tâm oán hận của tôi lại dâng lên. Thỉnh thoảng tôi không nhẫn chịu được và bật khóc. Tôi biết mình đã không “nhẫn”, không giữ vững tiêu chuẩn của người tu luyện.
Cháu nội ở với tôi khi cháu còn học trường cấp ba. Sau này khi cháu tốt nghiệp đại học và có bạn gái, bạn gái cháu cũng ở với tôi trước khi chúng kết hôn. Chúng ở với tôi tháng đầu sau khi có em bé. Tôi cố gắng chăm sóc chúng tốt, bất kể chúng chi tiền của tôi ra sao. Mặc dù vậy, tôi vẫn góp 200 tệ mỗi tháng cho điểm sản xuất tài liệu địa phương chưa từng gián đoạn.
Mặc dù tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã hơn 20 năm, tôi vẫn còn tâm oán hận mỗi khi nghĩ về những gì con dâu đã gây ra cho tôi. Tôi biết đó không phải là trạng thái tu luyện tốt và tôi chưa đạt cảnh giới của người tu luyện. Không có chuyện gì xảy ra ngẫu nhiên đối với học viên. Tôi nên loại bỏ tâm chấp trước vào lợi ích cá nhân. Cuộc sống của tôi vất vả từ nhỏ, thiếu cái ăn cái mặc. Tôi luôn sống tiết kiệm để dành khi cần.
Tôi từng cảm thấy buồn khi gặp mâu thuẫn. Tôi đã không nhìn mọi việc từ góc độ của người khác. Tôi phán xét dựa trên quan điểm người thường và không xem thống khổ và ma nạn là cơ hội tốt để đề cao bản thân. Nhờ học Pháp, tâm tôi đã rộng mở.
Tôi giờ đã minh bạch nếu muốn tu luyện bản thân và trở thành Thần thì phải siêu xuất khỏi cảnh giới người thường. Tôi phải nhớ mình chỉ nên nhìn mọi thứ phản đảo lại và cảm ơn những người đã cho tôi cơ hội đề cao tâm tính và thăng hoa lên cảnh giới cao hơn. Tôi nên cảm ơn con dâu. Tôi buông bỏ tâm oán hận với cháu và chào đón gia đình cháu đến nhà tôi.
Vì tôi thay đổi nên con dâu cũng thay đổi. Cháu không còn im lặng khi ở gần tôi. Cháu bắt đầu trò chuyện với tôi và giúp tôi làm việc nhà, lau dọn và nấu ăn. Cháu mua cho tôi bánh và trái cây.
Năm nay tôi 96 tuổi. Mặc dù bị điếc nhẹ nhưng thị lực của tôi vẫn còn tốt, trí nhớ minh mẫn, và tư duy nhanh nhạy. Dù chỉ mới học hết cấp hai, tôi đã tự viết bài chia sẻ này. Tôi rất may mắn khi trở thành học viên Pháp Luân Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp. Sư phụ đã ban cho chúng ta Pháp của vũ trụ, thành tựu chúng ta và kéo dài sinh mệnh cho tôi. Tôi thật vinh hạnh biết bao. Đệ tử vô cùng cảm tạ Sư phụ. Không từ ngữ nào có thể bày tỏ lòng cảm ân của con đối với Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/1/506005.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/8/233570.html



