Kiên định trên con đường tu luyện của mình
Bài viết của Lý Chân, đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Bắc Kinh
[MINH HUỆ 10-01-2026] Năm 1998, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi đã bước đi trên con đường tu luyện cho đến tận hôm nay. Tôi vô cùng biết ơn ân cứu độ từ bi của Sư phụ!
Tôi sống ở khu du lịch và có buôn bán nhỏ. Trước đây, khi người nước ngoài mua đồ lưu niệm, tôi thường lấy họ 100 nhân dân tệ cho những món đồ chỉ đáng giá 10 nhân dân tệ. Nhưng sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi nhận ra điều này là sai trái nên đã ngừng việc trục lợi. Khi những người xung quanh chứng kiến sự thay đổi tích cực của tôi, tôi đã nói với họ rằng mình đang tu luyện Đại Pháp.
Tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu bức hại Đại Pháp, nhưng tôi vẫn tiếp tục tu luyện. Mặc dù vậy, đôi khi tôi vẫn cảm thấy sợ hãi vào những “ngày nhạy cảm” của ĐCSTQ. Khi cảnh sát khu vực hỏi: “Chị còn tu luyện không?”, tôi thường tìm cách nói dối chứ không dám công khai nói ra sự thật. Tuy nhiên, tôi vẫn luôn nghĩ đến việc giúp nhiều người hơn hiểu chân tướng về Đại Pháp và thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới của nó. Trạng thái tu luyện của tôi khi đó chưa thực sự vững vàng.
Sau khi tham gia nhóm học Pháp tại nhà một đồng tu ở thành phố, chính niệm của tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn. Qua việc học Pháp và đọc Cửu Bình (Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản), tôi đã nhìn rõ bản chất thực sự của ĐCSTQ. Tôi hiểu rằng mình không nên sợ hãi. Tôi có sứ mệnh của mình, tôi có Sư phụ và các học viên chúng ta là một chỉnh thể—chính tà ác mới phải sợ chúng ta.
Nhờ sự giúp đỡ của các đồng tu ở thành phố, một điểm học Pháp đã được lập tại nhà tôi. Các đồng tu từ thôn kế bên cũng đến nhà tôi học Pháp và chúng tôi đã cùng nhau tinh tấn tu luyện. Hiện khu vực của chúng tôi đã có bốn nhóm học Pháp. Tôi muốn chia sẻ với các bạn về những trải nghiệm của chúng tôi.
Thiết lập điểm học Pháp ổn định tại nhà tôi
Trong suốt 5 năm qua, một đồng tu ở thành phố vẫn luôn giữ liên lạc và mang cho tôi các bài Kinh văn mới của Sư phụ. Khi trang Minghui.org có thông báo kêu gọi gửi bài chia sẻ, đồng tu ấy lại đưa thông báo đến cho tôi. Trước đây, tôi tu luyện một mình tại nhà và cũng làm ba việc, nhưng chưa thực sự tinh tấn. Khi các đồng tu ở thành phố bắt đầu chia sẻ và liên lạc với những cựu học viên để giúp họ theo kịp tiến trình Chính Pháp, tôi đã đến thăm các đồng tu ở thôn kế bên để khích lệ họ viết bài chia sẻ. Sau đó, bài viết của một đồng tu đã được đăng trên trang Minghui.org. Đồng tu ở thành phố đã mời tôi tham gia nhóm học Pháp của họ. Chính niệm của tôi ngày càng mạnh hơn, nhưng mỗi khi đến “ngày nhạy cảm”, tôi lại cảm thấy e sợ và không thể kiên trì học Pháp, dù tôi vẫn giữ liên lạc với họ.
Năm ngoái, đồng tu ở thành phố đã liên lạc và chia sẻ với tôi rằng mỗi học viên đều có sứ mệnh. Tôi biết nhóm học Pháp của họ vẫn duy trì học Pháp đều đặn mà không bị chính quyền can nhiễu—điều này đã củng cố thêm niềm tin cho tôi. Sau một thời gian học Pháp, nhờ sự khích lệ của họ, tôi đã chủ động liên lạc và trò chuyện với các đồng tu trong thôn. Chúng tôi cũng cần hình thành một chỉnh thể và tôi giải thích rằng đồng tu ở thành phố sẽ đến học Pháp cùng chúng tôi để giúp điểm học Pháp được ổn định. Đó là cách nhóm học Pháp tại nhà tôi được thành lập.
Thông qua việc học Pháp và đọc Cửu Bình, chúng tôi đã nhận thức rõ bản chất thực sự của ĐCSTQ, từ đó kiên định duy trì học Pháp. Trong những “ngày nhạy cảm” năm ngoái, tôi đã phát chính niệm để giải thể mọi can nhiễu và kỳ tích đã xuất hiện—những người đeo băng đỏ theo dõi và giám sát thôn chúng tôi đều biến mất, nhờ vậy chúng tôi có thể công khai học Pháp và giảng chân tướng. Tôi cũng mời các đồng tu ở thôn lân cận đến học Pháp cùng. Dần dần, khu vực của chúng tôi đã lập được bốn nhóm học Pháp và các đồng tu không còn sợ hãi nữa. Chúng tôi có thời gian học Pháp cố định, tạo thành một chỉnh thể gắn kết và hoàn cảnh gia đình của mọi người cũng được cải thiện.
Chồng tôi ủng hộ điểm học Pháp của chúng tôi
Ban đầu, khi tôi tổ chức học Pháp nhóm tại nhà, chồng tôi tuy ủng hộ nhưng cũng có phần lo lắng. Anh ấy dặn tôi: “Dân làng đều biết bà đang làm gì đấy, nên cẩn thận nhé.” Tâm tôi vẫn kiên định, nhóm học Pháp vẫn duy trì ổn định và sự lo lắng trong tâm chồng tôi cũng dần biến mất.
Con trai tôi cũng được hưởng thụ ích. Năm ngoái, cháu bị chẩn đoán mắc chứng phổi trắng và phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Tôi vẫn giữ tâm thái bình tĩnh, nhưng chồng tôi lại khá lo lắng. Một đồng tu ở thành phố đã đến phòng bệnh của con trai tôi và đề nghị cháu niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Đồng tu ấy cũng nói với chồng tôi: “Anh đừng sợ, cứ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ là được.” Vài ngày sau, con trai tôi được xuất viện. Vào ngày cháu ra viện, con gái tôi đến đón em và gặp lại đồng tu đó, hai người đã chào hỏi nhau rất vui vẻ.
Tôi đã mua một chiếc máy tính và con gái đã giúp tôi kết nối internet, nhờ vậy tôi có thể truy cập vào trang Minghui.org. Chồng tôi không còn sợ hãi nữa và luôn ủng hộ tôi làm các việc để trợ Sư cứu người. Năm nay, trong thời gian mùa màng bận rộn, anh ấy tự mình cáng đáng công việc mà không phàn nàn gì. Khi các đồng tu khác đến nhà, anh ấy thường nói: “Mọi người ở lại ăn bữa cơm rồi hẵng về.” Dù chồng tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nhưng anh ấy rất tốt bụng và tôi rất cảm ơn sự ủng hộ của anh. Dân làng đều biết tôi đang làm gì nhưng họ không hề nói gì. Năm ngoái, sau khi chúng tôi hình thành một chỉnh thể gắn kết, vào dịp duyệt binh của ĐCSTQ cũng như các ngày nhạy cảm khác, chúng tôi không còn bị những người đeo băng đỏ giám sát nữa.
Vợ chồng anh trai tôi thoái ĐCSTQ
Vào một ngày thứ Bảy, sau khi hoàn thành công việc sớm hơn thường lệ, tôi quyết định đến thăm anh cả để giúp anh và gia đình thoái ĐCSTQ. Khi tôi đến nhà, vợ chồng anh ấy đang bận rộn. Tôi liền nói: “Em mang tin vui đến cho anh chị đây!” Tôi kể cho họ nghe về cuộc bức hại của ĐCSTQ, nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng các học viên Đại Pháp và điều này trái với Thiên lý như thế nào. Tôi giải thích rằng Trời sẽ diệt ĐCSTQ và hiện tại đã có hơn 450 triệu người thoái xuất khỏi các tổ chức của ĐCSTQ.
Họ đã hiểu ra và anh trai tôi nói: “Vậy cô giúp vợ chồng anh thoái nhé. Cả hai anh chị đều từng vào Đoàn thanh niên và Đội thiếu niên tiền phong.” Khi tôi nói với họ hãy ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, họ đáp: “Cảm ơn Sư phụ của Pháp Luân Đại Pháp!” Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Trong năm qua, các đồng tu trong khu vực chúng tôi đã hình thành một chỉnh thể vững chắc. Chúng tôi quyết tâm duy trì học Pháp nhóm, đọc các bài chia sẻ thể ngộ tu luyện nhiều hơn, tích cực gửi bài viết chia sẻ tâm đắc thể hội, cùng nhau tinh tấn tu luyện và đề cao chỉnh thể để trợ Sư cứu người.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/10/504912.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/5/232549.html



