Hành trình tu luyện trong khi giảng chân tướng về cuộc bức hại
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 23-10-2025] Năm nay tôi 88 tuổi, còn chồng tôi 92 tuổi. Trong người thường, tôi được xem là người tháo vát, có năng lực. Sau khi nghỉ hưu, sức khoẻ của tôi ngày càng sa sút. Tôi bị đau dây thần kinh tam thoa, thoát vị đĩa đệm, bệnh tim, huyết áp không ổn định. Chồng tôi cũng có vấn đề về tim và bị u ở bụng, phải trải qua hai cuộc phẫu thuật lớn. Khi nghe người ta nói khí công có thể trị bệnh, tôi liền đến một công viên tìm những người đang tập luyện. Lúc đó, tôi cũng không biết công pháp nào tốt. Tôi tìm thấy điểm luyện công của Pháp Luân Đại Pháp và thấy nhiều gương mặt quen thuộc, gồm cả quản lý nhà máy, trưởng phòng, và trưởng bộ phận từ nơi làm việc cũ của tôi. Họ giới thiệu cho tôi những lợi ích của Pháp Luân Đại Pháp và khích lệ tôi tu luyện.
Mỗi ngày, tôi kiên trì đến điểm luyện công để học Pháp, luyện công. Cứ như vậy, chẳng bao lâu sau, tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất, tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tràn đầy năng lượng. Thấy sức khỏe của tôi được cải thiện, chồng tôi cũng bước vào tu luyện. Mỗi ngày chúng tôi đều cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện.
Những ngày tháng hạnh phúc của chúng tôi kéo dài được khoảng một năm. Vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Giang Trạch Dân đã phát động một cuộc đàn áp và bức hại quy mô lớn đối với Pháp Luân Đại Pháp và các học viên. Vô số học viên Pháp Luân Đại Pháp đã bị bắt giữ phi pháp, bị đưa đến các trại lao động cưỡng bức, hoặc bị kết án tù. Tôi biết đây là một khảo nghiệm đối với các đệ tử Đại Pháp. Chúng tôi đều không vì thế mà sợ hãi.
Tôi bị cảnh sát bắt cóc ba lần, nhưng dưới sự bảo hộ của Sư phụ, lần nào cũng bình an trở về nhà. Có một lần, tôi bị bắt vì dán áp phích chân tướng và bị giam giữ hơn bốn tiếng đồng hồ. Tôi không hề sợ hãi mà mỉm cười với cảnh sát và giảng chân tướng cho họ, nói với họ về đạo lý thiện ác hữu báo, bảo họ hãy nâng cao nòng súng lên một centimet, đừng tham gia bức hại. Họ cảm động trước thiện ý của tôi, và cuối cùng, họ đã thả tôi.
Tôi đã giúp trưởng đồn cảnh sát làm tam thoái. Ông ấy thậm chí còn nhờ tôi cầu nguyện cho ông ấy, để Đại Pháp bảo hộ ông, để Sư phụ cứu ông.
Ngày 7 tháng 1 năm 2022, tôi và một đồng tu cùng đến một nơi để phát chính niệm. Cảnh sát thành phố bắt giữ tôi và nhà tôi bị lục soát phi pháp. Tôi nói với họ: “Nếu các anh lấy sách Đại Pháp của tôi, thì tôi lấy gì để đọc và học đây?” Cuối cùng, họ trả lại cho tôi một vài cuốn sách Đại Pháp. Họ ngụy tạo cáo buộc chống lại tôi và chuyển vụ án của tôi sang viện kiểm sát, rồi sau đó đưa ra tòa án. Lúc đó, trong tâm tôi chỉ có một suy nghĩ: “Sư phụ, xin hãy cứu con. Con có Sư phụ. Con không sợ”. Cuối cùng, vụ án và mọi cáo buộc đều bị hủy bỏ do tuổi tôi đã cao.
Một lần khác, tôi đi dán các tài liệu chân tướng và khi vô thức ngoái đầu nhìn lại chỗ mình đã dán biểu ngữ thì thấy một cảnh sát mặc thường phục đang truy tìm tôi. Anh ta kiểm tra từng chiếc xe. Tôi bước vào nhà vệ sinh gần đó, khi đó tôi mặc một chiếc áo khoác hai mặt nên tôi lộn ngược lại mặt áo rồi bình tĩnh bước ra. Tôi đi thẳng về phía viên cảnh sát đang tìm mình, đi lướt qua anh ta và anh ta hoàn toàn không nhận ra tôi.
Trên con đường tu luyện, tôi đã có nhiều trải nghiệm kỳ diệu. Một mùa đông nọ, tuyết rơi dày đặc, đường xá vô cùng trơn trượt. Cháu gái nhỏ của tôi muốn ăn bánh bao hấp, nên tôi đội tuyết đi mua cho cháu. Trên đường về nhà, tôi bị trượt chân ngã ngửa ra đằng sau, gáy đập mạnh xuống mặt đất. Mấy người nhanh chóng xúm lại, bán tán xôn xao. Trong tâm tôi nghĩ: “Xin Sư phụ cứu con!” Tôi liên tục niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!”
Tôi đưa tay sờ vào gáy thấy sưng lên một cục cỡ bằng cái bát nhỏ. Về đến nhà, tôi lập tức bắt đầu học Pháp, và cục u nhanh chóng biến mất. Tôi không kể chuyện này cho bất kỳ ai trong nhà.
Sau đó, tôi hướng nội và nhận ra mình vẫn chưa buông bỏ được cái tình với cháu gái. Cháu sinh ra được ba ngày thì bị mẹ bỏ rơi, một tay tôi đã nuôi nấng cháu. Tôi hiểu rằng thông qua sự việc này, Sư phụ đã giúp tôi trả nợ, tiêu trừ đi một lượng nghiệp lớn.
Tôi cũng muốn kể một chút về chồng tôi. Ông ấy thường xuyên bị thương ở đầu. Có lần, khi đang làm việc tại công trường, ông bị đập đầu vào một ống thép khiến đầu bị thương một vết dài và sâu, mặt và quần áo dính đầy máu – trông rất đáng sợ. Phòng khám trong làng chúng tôi từ chối điều trị cho ông ấy, họ chỉ xử lý qua vết thương và bảo chúng tôi đến bệnh viện lớn để điều trị. Tôi bảo chồng tôi mau niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và cầu xin Sư phụ cứu giúp. Ba ngày sau, ông ấy đã hoàn toàn bình phục mà không cần thêm bất cứ điều trị y tế nào.
Một lần khác, chồng tôi đột nhiên ngã quỵ xuống, hai mắt ông nhắm chặt, ngừng thở. Tôi vẫn bình tĩnh và bảo cháu gái thắp hương dâng lên Sư phụ. Tôi ngồi xuống phát chính niệm cho ông và liên tục niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Tôi nói với chồng: “Chúng ta cùng nhau đắc Pháp, thì phải cùng nhau theo Sư phụ trở về nhà, phải đợi tới khi Sư phụ trở về, chúng ta nhất định phải tận mắt thấy Sư phụ vĩ đại!” Sau khoảng một tiếng đồng hồ, chồng tôi mở mắt và thoát khỏi nguy hiểm.
Chồng tôi hiện giờ rất khỏe mạnh. Hàng ngày, chúng tôi cùng nhau học Pháp, luyện công, và dành thời gian còn lại làm ba việc trợ Sư cứu người. Gặp người hữu duyên, chúng tôi đều dặn họ ghi nhớ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Khi họ hỏi tuổi của chúng tôi, tôi nói với họ: “Tôi 88 tuổi, còn chồng tôi 92 tuổi. Cả hai chúng tôi đều tu luyện Pháp Luân Đại Pháp”.
Tiến trình Chính Pháp đang đi đến hồi kết. Chúng ta hãy bước thật tốt đoạn đường tu luyện cuối cùng này, nghe lời Sư phụ, tu tốt bản thân, cứu nhiều người hơn nữa, đoái hiện thệ ước tiền sử của mình! Hãy để Sư phụ thêm phần an tâm, bớt đi phần nào vất vả.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/23/501357.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/24/231826.html



