Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 04-11-2025] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 2013. Do trình độ học vấn hạn chế, trước đây tôi chưa từng viết bài chia sẻ nào và tôi cảm thấy mình không xứng với sự cứu độ từ bi của Sư phụ Lý. Nhưng hôm nay, cuối cùng tôi đã lấy hết can đảm cầm bút viết ra một số trải nghiệm của mình, để báo cáo tới Sư phụ từ bi và chia sẻ cùng các đồng tu.

Tái sinh sau khi bước vào tu luyện

Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, cuộc sống của tôi tràn đầy gian khổ. Tôi mắc đủ loại bệnh tật, bao gồm thấp khớp, viêm dạ dày, viêm túi mật và thiếu máu cơ tim. Những căn bệnh này khiến tôi đau đớn triền miên. Thêm vào đó, gia đình tôi có nhiều mâu thuẫn. Tôi không thể buông bỏ chấp trước vào lợi ích cá nhân và kiêu ngạo, lại chịu ảnh hưởng nặng nề của văn hóa Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

Tôi cãi nhau với chồng suốt ngày. Chúng tôi bất đồng về những chuyện vặt vãnh và anh ấy thường đánh tôi. Tôi thường kêu trời kêu đất, cầu cứu nhưng vô vọng. Tôi cảm thấy cuộc đời mình như đi vào ngõ cụt. Tôi kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần và không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhưng khi nhìn hai đứa con thơ, tôi vô cùng đau lòng. Tôi không thể chết, vì các con sẽ mất mẹ. Dù đau đớn, tôi vẫn gắng gượng chịu đựng vì các con.

Ngay lúc tôi cảm thấy tuyệt vọng, chị dâu bên nhà ngoại đã mang đến cho tôi cuốn thiên thư Chuyển Pháp Luân. Chị nói: “Em à, trong hoàn cảnh của em, không ai cứu được em ngoại trừ Sư phụ Lý Hồng Chí. Chỉ có Sư phụ Lý mới có thể giúp em vượt qua kiếp nạn này.” Chị cũng mang cho tôi các kinh văn và bài giảng Pháp của Sư phụ, đồng thời dạy tôi luyện công. Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp kể từ đó.

Ngay khi tôi đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân lần thứ hai, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể tôi. Tôi cảm thấy có Pháp Luân (bánh xe Pháp) đang xoay chuyển và những cơn đau trên thân thể dần biến mất. Tôi trở nên tràn đầy năng lượng, sắc mặt hồng hào hơn và tôi không còn cãi nhau với chồng nữa. Tôi học cách bao dung với người khác và trở nên hòa ái hơn, cứ như thể tôi đã trở thành một người khác vậy.

Sư phụ đã ban cho tôi cuộc đời thứ hai và cứu gia đình tôi. Từ đó trở đi, hễ có thời gian là tôi lại hăng say học Pháp. Bất kể học bao lâu, tôi đều ngồi song bàn (kiết già) và nâng sách trước ngực để thể hiện lòng tôn kính đối với Sư phụ và Pháp. Tôi luyện công hàng ngày, không bỏ sót bài nào. Trong khi luyện bài công pháp thứ hai, một bài thơ của Sư phụ từng hiện lên trong tâm trí tôi và tôi cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh vô cùng to lớn:

“Nếm trải muôn thứ khổ
Chân dẫm đạp nghìn ma
Lập chưởng càn khôn động
Giữa không lập cự Phật”

(“Đại Giác”,Hồng Ngâm )

Năm 2015, tôi đã đệ đơn kiện Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo ĐCSTQ, vì đã bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Tôi nghĩ mình không thể chỉ hưởng thụ ích từ Đại Pháp mà lại đứng nhìn các đồng tu bị bức hại. Nhưng gia đình không hiểu sự kiên định của tôi, mặc dù họ thấy được những điều tốt đẹp mà Đại Pháp mang lại cho cuộc đời của tôi. Chồng tôi trở nên sợ hãi và bắt đầu ngăn cản tôi tu luyện.

Trong ngày sinh nhật con trai tôi vào năm 2015, chồng tôi vội về nhà, trông như thể trời sắp sập xuống. Anh ấy sợ hãi và vã mồ hôi đầm đìa. Anh bảo tôi rằng cảnh sát đang tìm tôi và giục tôi cất ngay các sách Đại Pháp đi. Tôi vẫn giữ vững tâm thái, phát chính niệm để giải thể các nhân tố tà ác đằng sau cuộc bức hại và bình tĩnh nói: “Chúng ta kiện Giang Trạch Dân không sai. Con quỷ đó đã giết hại biết bao đệ tử Đại Pháp đang trên con đường tu thành Thần. Những lời dối trá của ông ta đã đầu độc biết bao nhiêu người. Tội ác của ông ta tày trời. Chẳng lẽ chúng ta không nên kiện ông ta sao?”

Anh ấy không nói gì, chỉ thở dài bực bội rồi bỏ đi. Kể từ đó, gia đình tôi liên tục gặp ma nạn, nhưng tôi không bao giờ dao động quyết tâm tu luyện. Tôi tiếp tục phát chính niệm và nói cho mọi người biết sự thật về Đại Pháp. Trong những ngày tháng khó khăn nhất, Pháp của Sư phụ thường hiện lên trong tâm trí tôi, giúp tôi cảm thấy thanh tỉnh và tín tâm.

Một bà cụ mù bước vào tu luyện

Năm ngoái, thông qua một trung tâm môi giới giúp việc, tôi tìm được công việc bảo mẫu. Trách nhiệm của tôi bao gồm chăm sóc và đưa đón con cái của chủ nhà đi học. Họ có hai cậu con trai 17 tuổi đang học cấp ba và một cô con gái 14 tuổi. Ngoài việc đưa đón bọn trẻ, tôi còn phải chăm sóc một bà cụ bị mù. Bà luân phiên sống ở nhà con trai và con gái. Ba đứa trẻ kia là cháu nội, cháu ngoại và cháu họ của bà. Nhiệm vụ của tôi cũng bao gồm nấu ăn cho họ và dọn dẹp nhà cửa.

Bởi bà cụ sống ở cả hai nhà, nên tôi phải chạy đi chạy lại và dọn dẹp cả hai nơi, khá là mệt mỏi. Bà cụ đôi khi khá gay gắt và rất coi trọng vật chất. Tôi phải rất cẩn thận khi sử dụng điện, nước và giấy vệ sinh. Chúng tôi mỗi người một phòng, nhưng để tiết kiệm điện, tôi hiếm khi bật đèn vào ban đêm.

Tôi dùng sách điện tử để học Pháp. Ba đứa trẻ nghiện điện thoại vì cha mẹ đi làm xa, không ai quản lý. Khi mọi việc không theo ý mình, chúng thường nổi cơn tam bành và quậy phá. Tôi hiện là bảo mẫu thứ tám của chúng. Những người bảo mẫu trước không chịu nổi nên đã nghỉ việc. Tuy nhiên, tôi là người tu luyện và tôi luôn chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn trong mọi việc mình làm.

Bởi tôi đã ở đây, chắc hẳn tôi phải có nhân duyên với gia đình này. Tôi không tức giận bất kể họ nói gì. Thay vào đó, khi có chuyện xảy ra, trước tiên tôi đều hướng nội. Pháp có thể quy chính lại tất cả những gì chưa đúng. Tôi tin chắc rằng mình có thể xoay chuyển hoàn cảnh này.

Có lần tôi xào bí ngòi cho bữa ăn. Món ăn có lẽ hơi chưa chín tới và cháu trai của bà cụ đã nổi cáu. Cậu bé đập mạnh đôi đũa xuống bàn và hét lên: “Sống quá! Cháu không ăn được! Gọi đồ ăn ngoài đi!”

Cậu bé chạy đi, tôi vội vàng đuổi theo: “Nếu không hợp khẩu vị của cháu, cô sẽ đưa cháu 20 tệ. Cháu có thể gọi bất cứ món gì cháu muốn. Cháu đang tuổi ăn tuổi lớn! Không được bỏ bữa. Lần sau cô sẽ nấu mềm hơn, được không?”

Cậu bé đáp: “Thế đưa cháu 50 tệ.” Sau đó bà cụ biết chuyện và cậu bé đã trả lại tiền cho tôi.

Con gái của bà cụ khuyên mẹ: “Mẹ à, cô bảo mẫu này đã ở với chúng ta một thời gian rồi. Cô ấy thật thà, chăm chỉ, giữ nhà cửa sạch bong và chăm sóc mẹ rất chu đáo. Nếu mẹ để cô ấy đi, chúng ta sẽ không tìm được người bảo mẫu nào tốt như vậy nữa đâu.”

Cậu cháu trai xen vào: “Đúng đấy bà ạ. Cháu thấy cô bảo mẫu này rất tuyệt!”

Bà cụ là một tín đồ Cơ đốc giáo. Ngoài việc đưa đón bọn trẻ, tôi còn đưa bà đi dạo. Vào Chủ nhật, chúng tôi đến nhà thờ, trên đường đi, tôi đọc cho bà nghe các bài thơ trong Hồng Ngâm và chia sẻ những câu chuyện tu luyện. Khi có thời gian, tôi cũng đọc Chuyển Pháp Luân cho bà nghe và cố gắng tìm những đoạn mà bà có thể tiếp thu. Mặc dù đã theo đạo Cơ đốc 30 năm, nhưng tư tưởng và tâm tính của bà vẫn giống như hầu hết người thường.

Đôi khi bà tỏ ra khó chịu nếu tôi nói điều gì đó không vừa ý, nhưng tôi không bao giờ tranh cãi với bà. Bà cụ bị bệnh tim và thường xuyên bị táo bón nên phải dùng rất nhiều thuốc. Bởi bị mù, đôi khi bà làm bẩn nhà vệ sinh. Nhưng tôi lặng lẽ dọn dẹp giúp bà mà không nói gì, vì tôi sợ bà sẽ cảm thấy xấu hổ. Theo thời gian, bà đã tin tưởng tôi và thậm chí còn khen ngợi tài nấu ăn của tôi.

Vài tháng trôi qua, tôi vẫn không lơi lỏng nỗ lực của mình. Tôi để bà nghe những câu chuyện về văn hóa truyền thống Trung Hoa và giải thích đạo lý làm người tốt. Tôi bảo bà rằng chỉ cần bà là người tốt, cuộc sống của bà sẽ suôn sẻ hơn. Bà đồng ý.

Trong khi đả tọa, tôi nhìn thấy một tòa nhà lớn với nền móng rất sâu. Tôi ngộ ra rằng Sư phụ đang điểm hóa cho tôi. Mặc dù bị mù, nhưng bà cụ có căn cơ rất tốt và đến thế gian này để đắc Pháp. Có lẽ thời cơ của bà đã đến.

Tôi đã phát chính niệm trong vài ngày để thanh lý tất cả các nhân tố tà ác ở không gian khác đang can nhiễu bà đắc Pháp. Tín tâm của tôi tăng lên đáng kể. Khi tâm trạng bà vui vẻ, tôi nói với bà: “Chị à, chị đã hơn 60 tuổi rồi. Hãy cùng em học Đại Pháp đi! Chỉ cần chị học, Sư phụ sẽ quản chị.”

Bà vui vẻ đáp: “Được! Từ em là chị biết Đại Pháp tốt rồi. Sư phụ dạy người ta làm người tốt, điều đó không thể sai được. Chị sẽ học.”

Vậy là tôi dạy bà các động tác luyện công, từng bước một, vì bà không nhìn thấy. Đôi khi bà mất kiên nhẫn và phàn nàn khi tôi chỉnh sửa động tác cho bà, điều này đã khảo nghiệm sự kiên nhẫn của tôi, nhưng tôi vẫn giữ bình tĩnh và kiên nhẫn dạy bà hết lần này đến lần khác.

Bà rất tinh tấn và nhanh chóng học thuộc cả năm bài công pháp. Sau khi luyện công hơn 20 ngày, bà đã ngừng uống thuốc. Sức khỏe của bà cải thiện đáng kể và bà trở nên tự tin hơn, luyện công hai lần một ngày—sáng và tối. Bất cứ khi nào có thời gian, tôi đều đọc Pháp cho bà nghe hoặc để bà nghe các bài giảng của Sư phụ.

Có lần bà nói to với Sư phụ: “Sư phụ! Con không nhìn thấy. Xin hãy cho con biết Ngài đang ở ngay bên cạnh con.” Khi bà vừa dứt lời, bà chìa hai tay ra và Sư phụ bắt đầu xoay Pháp Luân trong lòng bàn tay bà. Bà cảm nhận được điều đó và xúc động đến mức rơi lệ. Bà vui sướng reo lên: “Sư phụ đang quản con! Sư phụ đang ở ngay bên cạnh con!” Mắt tôi cũng đẫm lệ.

Hai tháng sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, bà đã có thể ngồi đả tọa trong một giờ và hoàn thành cả năm bài công pháp trong một lần luyện. Bà đã ngừng uống thuốc hoàn toàn và bệnh tật của bà đã biến mất. Đồng thời, Sư phụ cũng tịnh hóa thân thể cho bà. Mặc dù hơi đau một chút, nhưng bà biết mình đang tiêu nghiệp. Kể từ đó bà luôn tươi cười.

Khi tôi đọc Pháp cho bà nghe vào ban đêm, bà không còn phàn nàn về việc tốn điện nữa. Tâm tính của bà cũng đề cao mỗi ngày. Bà tự hào thốt lên: “Cuối cùng tôi đã đắc được Pháp Luân Đại Pháp!” Con trai và con gái của bà rất vui, và con cái của họ trở nên ngoan ngoãn. Chính Đại Pháp đã thay đổi họ. Tôi tin rằng những kỳ tích sẽ tiếp tục xuất hiện. Bước tiếp theo của tôi là nói cho gia đình họ biết chân tướng về Đại Pháp và giúp họ thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó.

Tôi biết mình làm vẫn chưa đủ tốt. Trong tương lai, tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để tu luyện bản thân và làm tốt ba việc để Sư phụ bớt lo lắng. Tôi sẽ không để Sư phụ thất vọng và sẽ theo Ngài trở về ngôi nhà thực sự của mình.

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/4/502104.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/21/231784.html