Bài của Tân Sanh, một học viên tại Trường Xuân

[MINH HUỆ 11-07-2009] Tôi 58 tuổi, và tôi bắt đầu tập luyện Pháp Luân Đại Pháp năm 2005. Trong ba năm rưỡi qua tập luyện, tôi có nhiều điều như vậy cần nói với Sư phụ và các bạn học viên. Tôi không biết cách nào bắt đầu.

Tôi bị một bệnh về máu gọi là “hội chứng tăng trưởng tuỷ sống bất bình thường” năm 2003. Bác sĩ nói nó có thể trở thành bệnh máu trắng nếu tình trạng trở thành tệ hơn. Nó cũng có thể trở thành bệnh “thiếu máu do hạn chế tái tạo” nếu nó khá hơn. Một năm trước khi tập luyện Đại Pháp, tôi thường ở bệnh viên luôn. Ngay cả khi tôi về nhà, tôi không thể sống mà không tiêm thuốc vào mạch máu và uống thuốc Trung Y, Tây Y, thuốc lang băm và rất nhiều đồ ăn bổ dưỡng. Một lần tôi nghe nói về một nơi mà tôi có thể trị được bệnh. Tôi đi đến nơi đó để gặp bác sĩ và mua thuốc. Nhưng tình trạng của tôi càng ngày càng tệ. Phương pháp điều trị “hóc-môn” khiến tôi lên cân từ sáu mươi kí đến hơn bảy mươi. Sau này, tôi biết được nhiều người bạn bè và thân nhân của tôi nói bí mật về tôi, và nói rằng tôi có thể không sống được lâu nữa.

Trước ngày đầu năm âm lịch 2005, một người thân của tôi, mà cũng là một học viên Pháp Luân Công lâu năm, đến nhà tôi nhiều lần. Bà nói với tôi bà được hưởng rất nhiều từ sự tập luyện Pháp Luân Công. Bà nói bà không cần thuốc men gì từ mười năm nay, và cơ thể bà càng ngày càng khỏe mạnh hơn. Lúc bấy giờ, tôi nghi ngờ điều bà nói vì tôi đã bị đầu độc bởi sự tuyên truyền của ĐCSTQ. Nhưng tôi thật sự muốn có một cơ thể khỏe mạnh như bà ta, vì vậy tôi quyết định thử nó. Lúc bấy giờ, không gì khác có thể giúp cái bệnh của tôi.

Tôi nghĩ tôi phải có một tiền duyên với Sư phụ và Đại Pháp. Người thân tôi mang đến quyển sách Chuyển Pháp Luân và băng hình các bài tập. Lúc đầu, tôi đọc quyển sách và làm các bài tập, và đồng thời tôi tiếp tục uống và chích thuốc. Qua các cuộc trao đổi với các học viên khác, tôi hiểu rằng tôi cần tu luyện. Tôi đọc điều Sư phụ nói trong Chuyển Pháp Luân.

Nếu chư vị ôm giữ các chủng tâm chấp trước, đến cầu công năng, đến trị bệnh, đến nghe ngóng lý luận, hoặc giả ôm giữ mục đích bất hảo nào đó; như thế đều không được.” (Chuyển Pháp Luân, “Bài giảng thứ nhất”)

Vì vậy tôi quyết định tập trung tu luyện. Từ đó, cơ thể tôi càng ngày càng khỏe mạnh hơn, và tôi trở nên càng tinh tấn hơn trong sự tu luyện.

Vào tháng năm năm đó, gia đình tôi dời nhà đến một căn hộ mới. Vào tháng bảy, tôi tổ chức một đám cưới cho con trai tôi. Tôi cảm thấy rất tốt sau đó, thay vì bị mệt như trong quá khứ. Các người láng giềng tôi rất ngạc nhiên nhìn thấy sự thay đổi lớn lao trong sức khỏe của tôi và hỏi cách nào nó xảy ra. Tôi nói với họ tôi đạt được tất cả nhờ Pháp Luân Công, và bắt đầu nói với họ về sự tốt lành của Pháp Luân Công, và nhiều người sau đó được hết bệnh sau khi họ bắt đầu tập luyện.

Trong ba năm rưỡi đó, Sư phụ thanh lọc cơ thể của tôi nhiều lần. Một lần tôi không thể tránh được nôn mửa và đi nhà cầu luôn. Một lần khác, tôi bị nhức đầu ghê gớm. Nhưng tôi giữ một quyết tâm mạnh mẽ trong tâm tôi. Tâm tính của tôi thăng tiến và tôi luôn đi theo các nguyên lý Chân Thiện Nhẫn. Tôi bây giờ càng ngày càng ít chấp trước vào tình cảm. Tất cả thân nhân tôi trong gia đình mẹ chồng tôi nói rằng tôi trở nên một người khác tốt lành hơn. Trong các năm tu luyện của tôi, tất cả thân nhân trong gia đình mẹ chồng tôi ăn tiệc đầu năm trong nhà tôi. Mười ba mười bốn người sống nơi chỗ tôi trong nhiều ngày. Họ không làm gì cả ngoài ăn và chơi mạc chược ngày đêm. Tôi phải nấu ăn cho họ và tổ chức mọi điều. Điều này có thể đã không xảy ra với sức khỏe yếu kém của tôi trong quá khứ.

Khi tôi làm sáng tỏ sự thật, tôi đầu tiên không biết sợ là gì. Sau này, qua học thuộc lòng Chuyển Pháp Luân và đọc tất cả các sách của Sư phụ, tôi có được một sự hiểu biết tốt hơn cách nào làm ba điều cho tốt.

Vào tháng năm năm ngoái, bạn học viên mà cung cấp tuần báo Minh Huệ cho tôi bị bắt và nơi sản xuất tài liệu bị tiêu hủy. Các học viên quanh đó không thể có được tuần báo Minh Huệ và các tài liệu để cứu người nữa. Tôi thình lình có một ý tưởng rằng có thể tôi có thể giúp được điều này. Nhưng tôi không biết cách nào xử dụng một máy tính. Tôi chưa bao giờ đụng vào một con chuột máy tính. Tôi tự nghĩ, tôi làm được chăng? Sau khi suy nghĩ kỹ, rồi tôi quyết định. Tôi lấy tiền từ ngân hàng ra và kêu con trai tôi mua một máy in La-de (Laser) cho tôi. Tôi học cách dùng máy tính và cách vào trang Minh Huệ bằng cách dùng máy tính của con trai tôi.

Sau khi tôi chép xuống tuần báo Minh Huệ đầu tiên, tôi rất vui mừng. Bây giờ đây, tôi có thể vượt qua sự ngăn chặn internet, in xuống các tài liệu, gõ chữ và sao chép các đĩa CD một cách dễ dàng. Bây giờ tôi cung cấp các bản tuần báo Minh Huệ và các tài liệu khác làm sáng tỏ sự thật cho các học viên khác.

Trên đây là kinh nghiệm tu luyện của tôi. Do vì sự hạn chế hiểu biết của tôi, xin chỉ điểm ra các lỗi lầm của tôi và giúp tôi sửa chữa.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2009/7/11/204282.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2009/8/9/109889.html
Đăng ngày: 31-08-2009; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai cho sát hơn với nguyên bản.

Share