Bài viết của đệ tử Đại Pháp Liêu Ninh

[MINH HUỆ 08-08-2026] Cha tôi năm nay đã ngoài 90 tuổi, ông thường nói: “Trong dòng họ chúng ta, nam giới không có ai sống qua 60 tuổi.” Hồi cha tôi 20 tuổi, ông nội đã qua đời khi mới khoảng 50 tuổi. Ông chưa từng nghĩ mình có thể sống thọ như vậy. 

Trước khi tu luyện, do mắc bệnh thoái hóa đốt sống cổ, tôi thường xuyên đi đi lại lại giữa bệnh viện và các phòng khám tư, đã từng thử qua xoa bóp, bấm huyệt, vật lý trị liệu. Mẹ tôi mang từng bao từng bao thuốc Đông y về nhà sắc uống, nhưng vẫn chẳng thấy đỡ. Từ khi tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, bệnh thoái hóa đốt sống cổ đã khỏi từ lúc nào không hay, tôi cũng không bao giờ phải đến bệnh viện nữa. Cha thông qua tôi mà thấy được sự mỹ hảo của Đại Pháp, cũng đã đọc các sách Đại Pháp. Ông biết Đại Pháp là tốt, các đệ tử Đại Pháp đều là người tốt và cuộc bức hại của Trung Cộng là vu oan cho Đại Pháp. 

Từ khi tôi tu luyện, cha luôn ủng hộ tôi, ngay cả khi tôi bị ngồi tù oan sai và sau khi được thả, cha cũng chưa từng oán trách tôi. Có một lần, vì sợ gặp nguy hiểm, tôi trách cha không nên nói chuyện với người lạ, cha nói: “Yên tâm đi, không sao đâu, có chuyện gì cha sẽ gánh chịu.” 

Cha rất thích xem các đĩa quang và tập san chân tướng Đại Pháp, ông biết “vụ tự thiêu ở Thiên An Môn” là vu oan giá họa cho Pháp Luân Công. Khi tà đảng gieo rắc những lời dối trá rợp trời để bôi nhọ Đại Pháp, cha nói: “Đừng tùy tiện nghe người khác nói, phải có chính kiến của mình; cha không quan tâm trên TV nói gì, cha muốn đích thân đọc cuốn sách Đại Pháp “Chuyển Pháp Luân” này.” 

Điều khiến ông vô cùng kinh ngạc và vui mừng là, trong quá trình đọc sách “Chuyển Pháp Luân”, chứng nghiện thuốc lá mấy chục năm của ông đã cai được từ lúc nào không hay, cả gia đình đều rất vui mừng. Cha nói: “Pháp Luân Công không giống như trên TV nói, Đại Pháp là dạy người ta làm người tốt.” 

Có một lần, ông đang đi xe đạp thì bị một chiếc xe bán tải tông phải. Trục ghi-đông xe đạp bị đâm xoay ngược về sau. Tài xế hoảng sợ, muốn đưa ông đến bệnh viện, ông nói: “Không sao, cậu chở xe đạp về nhà cho tôi là được rồi.” Khi đó, ông đã ngoài 70 tuổi. Về đến nhà, việc đầu tiên ông làm là lập tức sang nhà đồng tu hàng xóm, kể lại chuyện vừa xảy ra. Sau đó, ông lấy bùa hộ mệnh chân tướng từ trên cổ ra, xúc động nói: “Là Sư phụ Đại Pháp đã bảo hộ tôi!” 

Sau khi “Cửu Bình Cộng sản Đảng” được xuất bản, cha đã cẩn thận đọc đi đọc lại vài lượt, sau đó nói: “Cuốn sách này viết rất hay! Những việc xấu của Đảng Cộng sản viết trong sách đều là sự thật, cha đã từng trải qua, có một số việc xấu nữa vẫn chưa được viết vào.” Ông còn giới thiệu cuốn “Cửu Bình Cộng sản Đảng” cho những đồng nghiệp cũ xem. Khi làn sóng tam thoái bắt đầu, ông lập tức dùng tên thật để thoái xuất khỏi Đoàn, Đội từng gia nhập. 

Trong thời gian đại dịch, cha đã gần 90 tuổi. Có lần, ông bị sốt gần 41 độ, tiêm thuốc, uống thuốc, truyền dịch đều không thấy thuyên giảm, cả gia đình đều rất lo lắng. Anh trai gần như đã từ bỏ hy vọng, vì hàng xóm nhà anh ấy đã qua đời do nhiễm dịch bệnh. Anh nói với cha: “Cha ơi, cha có thể vượt qua được thì đúng là kỳ tích.” 

Tôi nhắc cha thầm niệm trong tâm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, cầu xin Sư phụ Đại Pháp cứu cha, và mở băng ghi âm Sư phụ Đại Pháp giảng Pháp cho cha nghe. Rồi thân nhiệt của cha hạ xuống, ông đã qua khỏi, kỳ tích đã xảy ra. Họ hàng, bạn bè dè dặt gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của cha, khi nghe nói cha đã khỏi, họ đều vô cùng kinh ngạc, thật không ngờ tuổi tác đã cao như vậy, sốt cao như thế mà khỏi nhanh vậy, Đại Pháp quá thần kỳ! 

(Phụ trách biên tập: Chí Thành) 

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/8/513134.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/22/235619.html