Ma nạn là những phiến đá trải đường trên hành trình tu luyện của chúng ta
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 19-08-2026]
Một hôm, trong lúc đang giảng chân tướng về Đại Pháp cho mọi người, tôi đã gặp một đồng tu lớn tuổi, bà ấy kể cho tôi nghe về quan nạn bà đang gặp phải với chồng mình, lúc đó hốc mắt trái của bà vẫn còn bầm tím. Bà nói rằng ông ấy can nhiễu việc tu luyện của bà, như việc giật cuốn sách khi bà đang học Pháp, lấy máy nghe nhạc MP3 khi bà đang luyện công, và vết bầm ở mắt chính là trong một lần xô xát khi ông ấy giật cuốn sách Chuyển Pháp Luân từ tay bà. Ông ấy còn đe dọa sẽ báo cảnh sát địa phương để tống bà vào tù vài năm, sau đó sẽ ly hôn. Trông bà rất u sầu khi nói chuyện. Tôi cũng từng trải qua những ma nạn gia đình tương tự. Tôi nói: “Chị phải giữ vững tâm tính. Đừng nảy sinh oán hận hay cảm giác bất bình—mà hãy tống khứ những chấp trước của chị đối với gia đình.”
Tôi kể cho bà nghe về trải nghiệm của mình: “Khi tôi vượt quan gia đình, tôi đã đấu tranh rất dữ dội vì tôi ôm giữ quá nhiều tâm chấp trước. Sau đó, thông qua học Pháp, đọc các bài chia sẻ của đồng tu trên trang web Minh Huệ, giao lưu cùng các đồng tu khác và không ngừng hướng nội tìm, tôi đã dần chuyển biến quan niệm. Tôi nhận ra rằng hành vi của chồng tôi đều là vì tôi còn nhân tâm. Về cơ bản, ông ấy đang ‘diễn một vai’ để trải đường cho quá trình tu luyện của tôi. Ông ấy thực chất là đang giúp tôi, và tôi thực sự cần phải cảm ơn ông ấy. Một khi tôi buông bỏ tâm oán hận đối với ông ấy, ánh mắt ông ấy đã thay đổi, và thái độ của ông ấy cũng tốt lên. Tôi nấu những món ăn mà ông ấy thích, ông ấy thậm chí còn liên tục gắp cho tôi ăn, điều này chưa từng xảy ra trước đây. Khi chị thực sự buông bỏ chấp trước vào sinh tử và kiên định trong Pháp, chồng chị sẽ không còn dọa báo cảnh sát nữa. Khi ông ấy gây chuyện, chị đừng tranh cãi mà hãy phát chính niệm.”
Tôi nghĩ tôi và bà ấy không quen biết, nhưng bà ấy đã chia sẻ quan nạn của mình với tôi, vì vậy tôi cảm thấy đây là sự an bài của Sư phụ để tôi có cơ hội chia sẻ trải nghiệm của mình và giúp bà ấy vượt quan. Tu luyện thực sự là phải hướng nội tìm và tu chính mình.
Tôi xin chia sẻ một câu chuyện khác về việc đối đãi với một đồng tu lâu năm. Trong nhóm học Pháp của chúng tôi có một học viên cao tuổi, bà ấy rất có năng lực, giỏi ăn nói và có ý chí mạnh mẽ. Trước đây bà từng quán xuyến việc kinh doanh của gia đình. Vào thời điểm đó, tôi vừa mới quay trở lại tu luyện, và chúng tôi đang in các cuốn Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản và làm các đĩa DVD giảng chân tướng. Tôi thực sự ấn tượng trước lời nói và hành động của bà ấy, qua nhiều năm, tôi đã nảy sinh tâm chấp trước vào bà ấy—tôi bắt đầu ngưỡng mộ và ỷ lại vào bà. Trong thời gian xảy ra đại dịch COVID, tôi không thể đến nhà bà để học Pháp vì các thành viên trong gia đình bà đều không tu luyện, họ không muốn người ngoài đến nhà. Chính lúc ấy tôi mới nhận ra mình đã phụ thuộc vào đồng tu. Mỗi khi nghĩ đến việc không được đến nhà bà học Pháp, tôi lại cảm thấy khó chịu.
Tôi tự nhủ: “Mình học Pháp ở nhà cũng tốt mà, cái cảm giác khó chịu kia không phải là mình.” Cuối cùng, tôi không còn cảm thấy khổ tâm về việc học Pháp ở nhà nữa. Sau khi đại dịch lắng xuống, bà lại mời các đồng tu đến nhà học Pháp.
Về sau, tôi cảm thấy bà ấy có xu hướng giành hết phần nói của người khác, áp đặt cuộc trò chuyện và một số nhận xét của bà không phù hợp với Pháp. Đã lâu rồi bà không ra ngoài giảng chân tướng về Đại Pháp cho mọi người, và không chịu lắng nghe khi tôi cố gắng chia sẻ với bà. Khi ở nhà bà, tôi cảm thấy có một thế lực vô hình đang áp chế mình, khiến tôi không thể nhớ được Pháp hay phản hồi một cách đúng đắn.
Tôi hướng nội tìm nguyên nhân và nhận ra đó là do tâm ngưỡng mộ của tôi đối với bà vì tôi nghĩ bà rất có năng lực. Tôi cần phải tống khứ cái tâm bất hảo này. Tôi nói với bà rằng tôi sẽ rời nhóm một thời gian để tự điều chỉnh bản thân, hướng nội tìm và trừ bỏ nhân tâm.
Vài tháng sau, tôi nghĩ việc sống cùng khu chung cư với bà cũng là duyên phận, hơn nữa trước đây bà từng giúp tôi vượt quan gia đình, tôi nên đến nhà bà học Pháp. Khi tôi quay lại, cảm giác bị áp chế trước đây đã biến mất. Chúng tôi nói chuyện rất ít mà tập trung vào việc học Pháp. Tôi biết mình đã buông bỏ được tâm ngưỡng mộ đồng tu.
Tôi ngộ ra rằng những gì tôi nhìn thấy hay gặp phải đều không ngẫu nhiên. Mọi thứ đều được Sư phụ an bài để giúp tôi đề cao. Khi tôi thực sự hướng nội tìm, tôi sẽ phát hiện ra những điều mình cần tu bỏ và những chấp trước cần phải tống khứ. Tôi phải chuyển biến quan niệm, coi hết thảy đều là những bậc đá trải đường cho mình tiến bước.
Trên đây là một số thể hội tu luyện cá nhân của tôi. Nếu có điều gì không phù hợp với Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ ra.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/19/512135.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/9/1/235732.html



