Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại Canberra

[MINH HUỆ 24-07-2026] Ngày 20 tháng 7 năm 2026 ghi dấu 27 năm phản đối cuộc bức hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Tối hôm đó, các học viên Pháp Luân Công đã tổ chức một buổi thắp nến tưởng niệm trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Canberra để tưởng nhớ những đồng tu đã qua đời vì cuộc bức hại ở Trung Quốc.

7a6571373e128346bf78d60464818860.jpg

Các học viên tổ chức lễ thắp nến tưởng niệm trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Canberra,ngày 20 tháng 7.

Bà Hác Lệ, đại diện cho các học viên Pháp Luân Công, đã điểm lại những tội ác của ĐCSTQ đối với các học viên trong 27 năm qua, bao gồm bỏ tù, lao động cưỡng bức, tẩy não, tra tấn và sát hại, nghiêm trọng nhất là nạn thu hoạch nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công. Bà trích dẫn số liệu thống kê từ trang web Minh Huệ, rằng 5.359 học viên đã bị bức hại đến chết, cùng rất nhiều trường hợp khác bị mất tích và các vụ mất tích này vẫn đang được xác minh. “Đức tin chung vào Chân-Thiện-Nhẫn đã gắn kết chúng tôi. Bất kể ĐCSTQ cuồng bạo đến đâu, chúng tôi vẫn kiên định và không hề lay chuyển. Trong suốt 27 năm qua, chúng tôi không ngừng vạch trần những lời dối trá của ĐCSTQ, ngày càng có nhiều người biết được chân tướng về [cuộc bức hại] Pháp Luân Công.”

Anh Ajithkumar, một kỹ sư và cũng là học viên Pháp Luân Công, chia sẻ rằng ngày 20 tháng 7 là dịp để nhắc nhở về cuộc bức hại, cũng là cơ hội để mọi người tìm hiểu câu chuyện về Pháp Luân Công. “Việc nói cho người dân Úc biết đến những vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc cũng như sự lan rộng của nó tới Úc là điều rất quan trọng.”

Anh Gordon, một thanh niên 26 tuổi đến từ Trung Quốc, kể lại cuộc bức hại mà bản thân anh đã trải qua khi tu luyện Pháp Luân Công cùng cha mẹ ở Trung Quốc.

“Ngày 20 tháng 7 năm 1999, ĐCSTQ phát động cuộc bức hại trên toàn quốc, lúc ấy tôi mới chỉ được vài tháng tuổi. Cha mẹ đã bế tôi đi cùng đến tòa thị chính để thỉnh nguyện cho Pháp Luân Công. Trên quảng trường trước tòa thị chính, đã có hàng ngàn học viên Pháp Luân Công đang ngồi đả tọa. Không lâu sau, họ bị cảnh sát bắt giữ và ghi lại thông tin. Từ đó trở đi, gia đình tôi liên tục bị theo dõi.“

“Tôi còn nhớ, cha mẹ, chị gái và tôi thường xuyên phải chuyển chỗ ở để tránh bị bắt. Cha mẹ thường phải gửi tôi đến ở nhờ nhà người thân hoặc bạn bè, nhưng đôi khi cũng bị từ chối. Tôi không hiểu nổi tại sao gia đình mình không thể có một cuộc sống yên ổn.”

“Có lần, bố gửi tôi đến nhà một người bạn và nói rằng tôi chỉ ở đó một hôm, nhưng gần một tháng sau tôi mới được đón về. Ngày nào tôi cũng dậy sớm và dọn dẹp, chỉ mong mình sẽ không bị coi là gánh nặng hay bị đuổi đi. Sau khi trở về cùng cha mẹ, chúng tôi lại phải chuyển nhà. Cha mẹ luôn dặn tôi rằng tuyệt đối không được mở cửa, dù ai gõ cửa cũng không được mở.“

“Tôi thường ở nhà một mình và ăn mì gói mỗi khi đói. Bất kỳ tiếng gõ cửa nào cũng khiến tôi khiếp sợ. Tôi trốn trong phòng tắm và cố gắng không phát ra tiếng động nào. Ban đêm, nếu có ai gõ cửa, tôi liền sợ hãi chui vào chăn của mẹ giả vờ ngủ. Toàn bộ tuổi thơ của tôi chìm trong nỗi sợ hãi.”

“Mẹ và chị gái tôi bán hàng ở chợ để trang trải cuộc sống. Một hôm, họ bị cảnh sát bắt đi ngay tại chợ. Tôi cũng bị đưa đến đồn cảnh sát và bị tống vào một căn phòng riêng biệt. Đó là một căn phòng tối tăm, không có camera giám sát hay ánh đèn. Tôi bị ra lệnh phải ngồi xổm, hai tay ôm đầu quay mặt vào góc tường. Sau đó, họ trói tôi vào ghế thẩm vấn và liên tục ép tôi khai tên tuổi, nơi làm việc, địa chỉ của người nhà cũng như những người mà họ đã liên lạc. Tôi luôn im lặng và không trả lời các câu hỏi của họ. Cuối cùng, tôi được thả vì vẫn ở tuổi vị thành niên.“

“Hôm nay, tôi kể lại những trải nghiệm này không phải để thù hận bất cứ ai, mà với hy vọng có thêm nhiều người hiểu rõ chân tướng, không bị những lời dối trá của ĐCSTQ lừa gạt. Chúng tôi tuân theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt, nhưng lại vì thế mà phải chịu bức hại trong nhiều thập kỷ.”

“Tôi sẽ không bao giờ quên những trải nghiệm đau thương ấy, nhưng chúng càng khiến tôi kiên định hơn trong việc tu luyện Pháp Luân Công. Tôi cũng quyết tâm dùng chính trải nghiệm của bản thân để nói với mọi người rằng: Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.”

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/24/512674.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/28/235299.html