Chiểu theo Đại Pháp thì mọi việc có thể hóa giải
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở vùng Đông Bắc Trung Quốc
[MINH HUỆ 02-04-2026] Tôi là giáo viên, kể từ khi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã dẫn dắt học sinh trở thành người tốt hơn dựa trên nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn của Đại Pháp. Bằng cách áp dụng những nguyên lý này vào mọi việc, tôi thấy mọi mâu thuẫn đều được hóa giải dễ dàng.
Bị điều đến một trường học xa xôi
Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Để ngăn cản tôi tu luyện Đại Pháp, tôi bị điều chuyển từ một trường trong quê nhà đến dạy một trường tiểu học nông thôn khác cách xa hơn 20 dặm. Lúc đó, tôi không biết chạy xe đạp, nên ban đầu gia đình phải đưa đón tôi mỗi ngày bằng xe máy.
Tôi biết việc này không thể kéo dài. Mặc dù đã hơn 40 tuổi, tôi quyết định học cách chạy xe đạp. Trong quá trình học, tôi không nhớ nổi mình đã ngã không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần ngã, tôi đều đứng dậy và đạp xe đi tiếp.
Thỉnh thoảng dây xích bị rơi ra, bàn đạp bị bể, hoặc tay lái bị cong, tôi chỉ còn cách đẩy xe đến trường và nhờ đồng nghiệp giúp đỡ. Suốt quá trình đó, tôi tu “nhẫn” và bảo trì tâm thái thanh tỉnh và thuần tịnh. Chẳng mấy chốc, tôi có thể chạy xe đạp đi làm.
Bị phân bổ vào một lớp khó dạy
Ở trường mới, ban giám hiệu phân công tôi vào lớp khó dạy nhất. Sau này thông qua một đồng nghiệp tôi mới biết lớp này đã thay đổi ba giáo viên chủ nhiệm chỉ trong một học kỳ. Học lực của học sinh rất yếu; hạnh kiểm còn tệ hơn, học sinh trong lớp đánh nhau triền miên, ngày nào cũng xảy ra. Phụ huynh thường xuyên đến trường gây náo loạn.
Ngày đầu tiên đi làm, bốn hoặc năm vị phụ huynh đến trường gặp tôi và hỏi: “Cô thực sự có quản nổi tụi nhỏ này không?” Tôi nói: “Có gì mà tôi không dạy được chứ?” Sau đó họ giải thích một số vấn đề trong lớp cho tôi. Có hai em trong lớp bị động kinh, bởi vì thế các em sẽ lên cơn co giật mỗi khi cảm xúc bị kích động, vì vậy không ai dám lên tiếng, những giáo viên từng dạy các em trước đây cũng không dám kỷ luật các em.
Hai em học sinh này đã hình thành thói quen xấu là bắt nạt người khác, tùy tiện trêu chọc các bạn nữ trong lớp. Chúng sẽ lấy bất cứ thứ gì chúng muốn từ người khác, nếu bạn nào từ chối, chúng sẽ giật lấy. Không ai dám nói năng gì, vì ai cũng sợ bị quy trách nhiệm.
Hóa giải thử thách đầu tiên nhờ sự gia trì của Sư phụ
Tôi mới phụ trách lớp được vài ngày thì hai đứa trẻ cố tình lấy thước kẻ của một bạn nữ trong lớp. Khi cô bé từ chối, chúng giật lấy một cách thô bạo thậm chí còn đánh cô bé. Cô bé tức giận và bật khóc, nói muốn về nhà và mách cha mẹ.
Sau khi hiểu rõ sự tình, tôi khiển trách hai đứa trẻ kia. Suốt quá trình đó, tôi hành xử theo Pháp lý “Chân, Thiện, Nhẫn”. Tôi không nổi giận mà bình tĩnh nói lý lẽ với chúng và dạy chúng cách làm người tốt.
Hai đứa trẻ bắt đầu khóc, thân thể chúng thật sự có phản ứng; bàn tay và cánh tay chúng bắt đầu co giật. Những em học sinh khác nói: “Cô ơi, mặc kệ họ đi. Nếu cô còn nói nữa, cha mẹ họ sẽ tìm cô gây sự. Lúc đó thì cô làm sao”. Ngay lúc đó, tôi nghĩ: “Trách nhiệm của tôi là quy chính và giáo dục trẻ em khi chúng phạm lỗi. Nếu tôi bỏ qua và để mặc chúng như vậy, hai đứa trẻ này sẽ bị hủy, và đó là do sự tắc trách của tôi”.
Với niệm đầu đó, tôi cầu xin Sư phụ gia trì, tôi biết rằng hai đứa trẻ này sẽ ổn. Sau đó tôi nói với chúng: “Miễn là các con nghe lời cô, ngừng bắt nạt các bạn, ngoan ngoãn thì các con sẽ ổn thôi”. Tôi kéo cánh tay chúng ra và xoa cho chúng, chúng thực sự cảm thấy tốt hơn.
Tôi đã dành hai tiết học để kể cho cả lớp nghe những câu chuyện về cách những nhân vật vĩ đại trong lịch sử, cả cổ đại và hiện đại, trở thành người tốt. Sau đó, hai học sinh kia nhận ra lỗi sai của mình và xin lỗi bạn nữ; mâu thuẫn được hóa giải và các em lại hòa thuận với nhau.
Dạy dỗ bằng lời nói và hành động
Để quản lý lớp học này hiệu quả, tôi đã hứa với các em rằng: Cô sẽ đến trường trước 30 phút mỗi ngày để tham gia giờ tự học buổi sáng cùng các em, chơi với các em vào giờ ra chơi, và thể hiện sự quan tâm chân thành đến từng em.
Tôi luôn giữ lời hứa và chưa từng nói dối học sinh. Khi thời tiết xấu, đặc biệt trong lúc tuyết rơi dày tôi không thể chạy xe đạp, thì sẽ rời nhà sớm hơn một tiếng để đến trường đúng giờ và tham gia giờ tự học buổi sáng cùng các em.
Có lần, tuyết ngập đến đầu gối. Tôi nhảy lò cò và trượt xuống đường núi, ngã rất nhiều lần mới đến được trường. Quần và giày của tôi ướt sũng. Tôi bị muộn ba phút so với giờ đã hẹn với các em. Tôi gửi lời xin lỗi đến các em: “Cô xin lỗi cả lớp nhé, cô bị muộn”.
Trước sự ngạc nhiên của tôi, hơn nửa lớp vừa rưng rưng nước mắt vừa nói: “Cô ơi, không sao đâu ạ”. Một học sinh đứng lên phát biểu: “Cô ơi, cô ngốc à? Cả trường không thấy thầy cô nào xuất hiện—sao cô lại nói cô đến muộn?” Tôi nói: “Theo như giờ thỏa thuận của chúng ta, thậm chí muộn một phút cũng tính là muộn rồi. Sao cô có thể nói là cô không muộn trong khi muộn đến ba phút?”
Nhân cơ hội này, tôi nói với các em: “Để làm người tốt, trước tiên các em phải thành tín. Dẫu cho chuyện gì xảy ra, các em cũng không được thất hứa; các em phải luôn làm đúng theo những gì mình đã nói”.
Kể từ đó, các em học sinh và tôi đã gắn bó với nhau vô cùng thân thiết. Chưa đến nửa học kỳ dạy lớp này, bầu không khí trong lớp đã hoàn toàn chuyển biến. Điểm số của các em cải thiện, tình trạng đánh nhau và chửi thề đã chấm dứt, bây giờ mọi người trong lớp đều chủ động làm việc tốt. Cho dù các em phạm sai lầm ở nhà hay ở trường, thì đều nhanh chóng đến gặp tôi và thừa nhận sai lầm.
Đại Pháp dẫn dắt tôi và ban phúc cho học sinh
Tôi dạy lớp này đã được hai năm, suốt thời gian đó, có rất nhiều hành xử thiện lương và những việc làm tốt đẹp. Lớp tôi phụ trách việc lau dọn khu vực được chỉ định, đến cuối kỳ, tôi thậm chí không cần phải phân công em nào; mà các em đã tự giác lau dọn. Mỗi khi thấy rác, em nào cũng sẽ bước lại nhặt lên.
Các học sinh lớp tôi thường được ban giám hiệu nhà trường khen ngợi, thậm chí hiệu trưởng còn lấy các em làm ví dụ trong các cuộc họp giáo viên. Ông ấy thường nói rằng: “Không có học sinh nào không dạy dỗ được; tất cả phụ thuộc vào việc người giáo viên dẫn dắt các em”.
Lớp tôi đạt danh hiệu là “Lớp xuất sắc”, và tôi được công nhận là “Giáo viên chủ nhiệm mẫu mực”. Thần kỳ hơn nữa, hai học sinh trước kia bị động kinh giờ không còn lên cơn co giật nghiêm trọng nữa.
Pháp Luân Đại Pháp đã ban cho tôi cả trí huệ và sự can đảm. Tôi quyết tâm nỗ lực làm tốt ba việc, hoàn thành thệ nguyện, viên mãn theo Sư phụ trở về nhà.
Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/2/507135.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/11/233612.html