Mọi người nhận xét tôi là một luật sư tử tế
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 26-11-2025] Vào những năm 1990, tôi làm luật sư trong thời kỳ “âm thầm đại phát tài” dưới sự cai trị của Giang Trạch Dân. Dường như cả xã hội đều chạy theo đồng tiền, nghề luật sư cũng không phải là ngoại lệ—kiếm tiền là mục tiêu duy nhất.
Năm 1996, tôi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân và nhận ra rằng Pháp Luân Đại Pháp giúp nâng cao tâm tính con người. Tuy nhiên, lúc đó tôi chưa thực sự bước vào tu luyện. Chịu ảnh hưởng của các đồng nghiệp, sau khi trở thành luật sư, tôi cũng chạy theo danh và lợi. Để thu hút khách hàng, tôi thường xuyên ăn nhậu với người ta, và uống rượu cho đến khi say mềm.
Tôi không quan tâm đến chuyện đúng sai, hay liệu vụ án có thắng được hay không, miễn là có người trả tiền thì tôi sẽ nhận. Tôi lừa dối người khác cả vô tình lẫn cố ý, để thắng kiện, tôi đã tận dụng các mối quan hệ và đi cửa sau. Thậm chí có một thẩm phán còn nhờ tôi soạn thảo bản án cho một vụ kiện mà tôi thụ lý.
Tôi tiếp tục những hành vi bất chính này trong hai năm. Tôi cảm thấy rất tệ. Khi cơ thể bắt đầu xuất hiện bệnh tật, trong thâm tâm tôi biết rằng mình không thể tiếp tục cư xử như vậy nữa. Đầu năm 1999, tôi bắt đầu học Pháp Luân Đại Pháp, luyện công và thực sự bước vào tu luyện.
Thân và tâm của tôi nhanh chóng thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp. Mọi vấn đề sức khỏe đều biến mất. Thông qua việc đọc đi đọc lại cuốn Chuyển Pháp Luân và các bài giảng khác của Sư phụ Lý, tôi dần dần hiểu được Đại Pháp là gì. Tôi ngộ ra rằng sinh mệnh con người đến từ tầng thứ cao của vũ trụ; mục đích làm người là để phản bổn quy chân; của cải vật chất khi sinh không mang đến, khi tử không mang đi. Khi chúng ta dùng những thủ đoạn bất chính để kiếm tiền, chúng ta đang tự hủy hoại chính mình.
Tôi bắt đầu hành xử theo nguyên tắc chỉ đạo của Pháp Luân Đại Pháp: Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi ngừng nhậu nhẹt, ăn uống và tham gia vào các giao dịch mờ ám với các thẩm phán. Tôi đối đãi với khách hàng như người nhà. Tôi không còn là một luật sư bất chính chạy theo lợi nhuận nữa. Hầu hết mọi người đều nói tôi là một luật sư tử tế.
Từ chối nhận tiền biếu
Không lâu sau khi tôi bắt đầu tu luyện, một đối tác tại văn phòng luật sư nhận được một vụ án liên quan đến tranh chấp phát sinh từ một hợp đồng xây dựng lớn. Chi phí pháp lý cho giai đoạn chuẩn bị là 300.000 nhân dân tệ. Đối tác đó đưa cho tôi 10.000 nhân dân tệ và nhờ tôi xử lý một phần công việc.
Để nắm rõ vụ việc, tôi đã hẹn gặp ông chủ công ty là ông Phúc. Tôi đến văn phòng của ông ấy và nói chuyện riêng. Sau khi trao đổi xong, ông ấy mở ngăn kéo và lấy ra một cọc tiền. Ông ấy đưa cho tôi, nói rằng đó là khoản tiền thưởng đặc biệt. Tôi ước tính số tiền đó khoảng 20.000 nhân dân tệ. Đó là một sự cám dỗ.
Không biết ông ấy có thực sự muốn đưa tiền cho tôi hay không, tôi lịch sự từ chối và nói rằng không cần thiết. Ông ấy khăng khăng dúi tiền vào tay tôi. Ngay khi tôi định nhận lấy, tôi chợt nhớ đến lời Sư phụ giảng:
“Mình là người luyện công, cớ sao lại cầu những thứ này? Mình đã nhận của cải phi nghĩa mất rồi; mình đã mất cho họ bao nhiêu đức không biết?” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)
Tôi nhanh chóng trả lại tiền cho ông Phúc và nói: “Ông đã trả phí luật sư cho văn phòng luật rồi. Tôi không thể nhận thêm tiền của ông nữa. Đừng lo, tôi sẽ cố gắng hết sức cho vụ án này.” Sau khi tôi liên tục từ chối, ông ấy mới chịu dừng lại.
Vì sức khỏe yếu, ông Phúc đã nhờ con trai thay mặt mình xử lý vụ kiện. Ông không biết rằng con trai ông là một kẻ nghiện cờ bạc và đang nợ nần chồng chất. Người con trai đã xin tiền ông và tỏ ra giận dữ khi bị cha từ chối. Một ngày nọ, anh ấy nói với ông Phúc rằng tôi cần 200.000 nhân dân tệ để hối lộ thẩm phán thụ lý vụ án. Ông Phúc tin lời con và đưa cho anh ấy 200.000 nhân dân tệ để chuyển cho tôi.
Con trai ông đã nhờ một người bạn mạo danh tôi và gọi điện nói rằng tôi không có ở văn phòng. Người đó còn nói rằng tôi đã sắp xếp một đồng nghiệp đến gặp họ. Bạn của người con trai đã giả làm đồng nghiệp của tôi, gặp họ ở tầng dưới văn phòng luật sư và cầm đi 200.000 nhân dân tệ.
Người đối tác phụ trách vụ án hỏi tôi có nhận tiền của ông Phúc không. Khi tôi nói không nhận, anh ấy đã yêu cầu ông Phúc đến văn phòng luật sư để thảo luận trực tiếp về vấn đề này. Khi biết rằng tôi không hề gọi điện thoại hay nhờ ai xuống lầu nhận tiền, ông ấy đã gọi cho con trai để hỏi xem chuyện gì đang xảy ra. Con trai ông khăng khăng nói rằng tôi đã gọi điện và nhờ đồng nghiệp xuống lấy tiền.
Đối tác của tôi đề nghị báo cảnh sát. Ông Phúc đã suy nghĩ nhưng quyết định không báo. Ông nói với đối tác của tôi rằng ông tin tôi: “Cô ấy đã từ chối nhận tiền khi tôi đưa riêng cho cô ấy. Cô ấy sẽ không tìm cách lừa tôi đâu.”
Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, nhưng tôi vẫn cảm thấy bàng hoàng. Nếu tôi nhận tiền của ông Phúc ngay từ lần đầu ông ấy đưa, thì ngay cả khi chứng minh được tôi không lấy 200.000 nhân dân tệ kia, tôi vẫn sẽ bị trừng phạt và danh tiếng của tôi sẽ bị hủy hoại vì đã nhận khoản tiền thưởng bí mật đó.
Thực sự nghĩ cho khách hàng và giải quyết tranh chấp một cách thỏa đáng
Đại Vĩ liên hệ với tôi và cho biết anh cùng một người bạn đã cùng đầu tư thành lập một công ty. Vài tháng sau, người bạn đó muốn rút khỏi liên doanh. Họ đã đồng ý các điều khoản và ký một thỏa thuận. Đại Vĩ đã trả cho người bạn đó hàng triệu nhân dân tệ, các thủ tục rút vốn đã hoàn tất.
Tuy nhiên, người bạn đó đột nhiên đổi ý, tuyên bố rằng Đại Vĩ thường xuyên chuyển tiền vào tài khoản cá nhân trong quá trình quản lý công ty. Người bạn này đòi Đại Vĩ thêm một khoản tiền lớn nữa, nếu không anh ấy sẽ kiện Đại Vĩ tội tham ô. Đại Vĩ cảm thấy điều này thật bất công và muốn nộp đơn kiện ngược lại đối tác cũ của mình tội tống tiền.
Sau khi nghiên cứu kỹ vụ án, tôi thấy cả hai bên đều có sai sót. Việc kiện tụng sẽ dẫn đến thiệt hại cho cả hai phía. Tôi giải thích những tác động bất lợi tiềm ẩn cho Đại Vĩ, nhưng anh ấy giận dữ nói: “Tôi không sợ. Tôi có quen biết bên ngành công an. Tôi thà tốn tiền cho cô và cảnh sát còn hơn là đưa tiền cho đối tác của tôi.”
Là một người tu luyện, tôi không thể bỏ qua lợi ích của khách hàng chỉ để kiếm phí luật sư. Tôi cảm thấy Đại Vĩ đang bị ảnh hưởng bởi văn hóa Đảng Cộng sản Trung Quốc, vì vậy tôi đã dẫn chứng các nguyên lý của Đại Pháp và văn hóa truyền thống, nhắc anh nhớ đến những câu nói xưa của người Trung Quốc: “Dĩ hòa vi quý” và “Oan gia nên giải không nên kết.” Đại Vĩ dần bình tĩnh lại và quyết định thương lượng với người đàn ông kia. Cuối cùng, cả hai bên đều nhượng bộ và giải quyết tranh chấp trong hòa bình.
Sau này, Đại Vĩ nói với tôi rằng anh quen biết nhiều luật sư, tất cả họ đều khuyên anh nên kiện. Tôi là người duy nhất nghĩ đến lợi ích thực sự của anh. Tôi đã giúp anh tránh được một cuộc chiến pháp lý kéo dài. Sau đó chúng tôi biết được rằng người đàn ông kia cũng đang định chi rất nhiều tiền và sử dụng sức ảnh hưởng của mình để đấu tới cùng. Sau sự việc này, Đại Vĩ đã thuê tôi làm cố vấn pháp lý thường xuyên của anh ấy.
Từ bi với người khác
Một người bạn đã giới thiệu cô Lưu với tôi. Chồng cô vừa qua đời trong một tai nạn giao thông trên đường đi làm. Hoàn cảnh của cô ấy và đứa con mới sinh rất khó khăn. Họ đã thắng vụ kiện liên quan đến tai nạn giao thông, nhưng bản án không được thi hành và họ không nhận được tiền. Cô ấy lại không có việc làm. Khi cô yêu cầu chủ cũ của chồng bồi thường, họ nói tai nạn đó không liên quan gì đến họ và từ chối giúp đỡ.
Cô Lưu muốn tôi giúp cô kiện người chủ đó. Tuy nhiên, theo các quy định hiện hành, khả năng thắng kiện rất mong manh, quá trình này sẽ rất mất thời gian. Hầu hết các luật sư không muốn nhận vụ này. Tôi bảo cô ấy rằng tôi rất bận và gợi ý cô tìm người khác. Cô ấy nói đã nói chuyện với các luật sư khác nhưng không ai muốn nhận vụ án. Cô ấy bắt đầu khóc. Tôi nghĩ: “Mình là người tu luyện và hoàn cảnh của cô ấy thật đáng thương”, nên tôi đã đồng ý nhận vụ án này.
Tôi chỉ tính mức phí luật sư tượng trưng. Tôi liên hệ với người chủ lao động, nói chuyện với chính quyền và chuẩn bị hồ sơ kiện tụng. Cô Lưu giới thiệu tôi với bố chồng cô ấy và nhờ tôi đưa ông vào hồ sơ vụ án. Tôi đã đồng ý.
Bố chồng cô nói rằng ông không đủ tiền trả phí luật sư và muốn tôi trừ vào khoản tiền bồi thường nếu chúng tôi thắng kiện. Văn phòng luật sư không đồng ý vì quá rủi ro. Cô Lưu đã thuyết phục tôi đứng ra bảo lãnh cho cô ấy. Tôi tin tưởng cô và bố chồng cô, nên tôi đã thuyết phục văn phòng luật sư đồng ý với sự sắp xếp đó.
Sau một quá trình pháp lý dài và phức tạp, cô Lưu và bố chồng đã thắng được hơn 300.000 nhân dân tệ tiền bồi thường. Tuy nhiên, cô Lưu và bố chồng cô ấy đều từ chối trả phí luật sư. Tôi rất buồn bực. Sao họ lại có thể vô ơn như vậy? Người bạn giới thiệu cô Lưu cho tôi gợi ý rằng tôi nên kiện họ.
Tôi về nhà và tĩnh tâm lại. Tôi học Pháp để tìm sự chỉ dẫn. Sư phụ giảng:
“…pháp môn này của chúng tôi không tránh né xã hội người thường [rồi mới] đi tu luyện, không tránh, không trốn tránh mâu thuẫn; ngay trong hoàn cảnh người thường phức tạp này, chư vị tỉnh táo rõ ràng, hết sức minh bạch chịu thiệt thòi tại các vấn đề lợi ích vật chất; khi bị người khác lấy mất lợi ích thiết thân, chư vị không giống như người ta mà tranh mà đấu; trong các can nhiễu tâm tính, chư vị chịu thiệt thòi; trong hoàn cảnh gian khổ như thế chư vị ‘ma luyện’ ý chí của mình, đề cao tâm tính của mình; khi có ảnh hưởng của các tư tưởng bất hảo của người thường, chư vị có thể siêu thoát xuất lai.” (Bài giảng thứ tám, Chuyển Pháp Luân)
Tôi chợt hiểu ra: Đây là cơ hội để tôi đề cao. Tại sao tôi lại đi kiện họ chứ? Tôi cảm ơn họ còn không kịp.
Khi người bạn giới thiệu cô Lưu hỏi thăm về vụ việc này, tôi nói: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi sẽ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Vì cô Lưu và bố chồng cô ấy không muốn trả tiền, tôi sẽ bỏ qua. Họ cũng có những khó khăn riêng.” Bạn tôi thở dài và nói: “Pháp Luân Đại Pháp thật tuyệt vời. Chỉ có người tu luyện mới có thể hành xử như vậy và không quan tâm đến tiền bạc.”
Lời kết
Khi còn trẻ tôi là người có tấm lòng lương thiện. Tôi thường cho người ăn xin đồ ăn và rơi nước mắt khi nghe kể về những mảnh đời bất hạnh. Tôi cố gắng làm người tốt và không đánh trả khi bị bắt nạt. Sau khi trải qua một số chuyện tiêu cực, tâm tôi đã thay đổi và những điều xấu xa dần bén rễ trong tôi. Tôi cảm thấy tồi tệ về điều này nhưng bất lực không thể thay đổi. Tôi đã tìm mọi cách để quay về với sự thiện lương—tôi đọc sách và thử nhiều phương pháp tu luyện khác nhau, nhưng không có tác dụng.
Sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi cảm thấy mình như được tái sinh và lột xác! Tôi đã tìm thấy bản tính chân thật của mình. Con xin cảm tạ Sư phụ vì ân điển vô lượng của Ngài.
Tôi sẽ duy trì vị trí công tác là một luật sư và tận dụng mọi thời gian cũng như cơ hội để tu luyện bản thân, làm tốt ba việc, và cho mọi người thấy vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/26/502783.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/9/232599.html


