Đằng sau cuộc bức hại Pháp Luân Công tại Trung Quốc: Các học viên không vi phạm bất kỳ luật nào
Bài viết của một học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 17-11-2025] Từ tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã lợi dụng Điều 300 của Bộ luật Hình sự, “tổ chức và sử dụng tổ chức tà giáo để phá hoại việc thực thi pháp luật…” để bức hại các học viên Pháp Luân Công.
Tuy nhiên, điều luật này không thể áp dụng đối với các học viên Pháp Luân Công.
Thiếu cơ sở pháp lý
Tại Trung Quốc, không có luật nào cấm người dân tu luyện Pháp Luân Công (còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp).
Văn bản pháp lý duy nhất liệt kê các tổ chức tà giáo là “Thông báo của Bộ Công an về một số vấn đề liên quan đến việc xác định và xử lý các tổ chức tà giáo” (Công văn [2000] số 39), do Bộ Công an ban hành vào năm 2000. Văn bản này đã liệt kê 14 tà giáo nhưng Pháp Luân Đại Pháp không nằm trong số đó. Điều này có nghĩa là tại Trung Quốc, theo Điều 300 của Bộ luật Hình sự, không có luật nào định danh Pháp Luân Đại Pháp là tà giáo.
Điều 3 của Bộ luật Hình sự quy định: “Một hành vi bị pháp luật coi là bất hợp pháp thì nó phải bị điều tra và định tội dựa theo quy định của pháp luật; khi một hành vi không có điều luật nào quy định là phạm pháp thì sẽ không bị điều tra và định tội.”
“Không phạt nếu không có luật” có nghĩa là các quan chức chính quyền phải thực thi quyền lực công dựa trên cơ sở pháp lý: họ không được phép lạm dụng quyền lực vượt quá thẩm quyền của mình.
Các cáo buộc không minh xác
Trong hệ thống pháp luật Trung Quốc, việc định tội phải hội tụ đủ bốn yếu tố cấu thành bao gồm khách thể, chủ thể, mặt khách quan và mặt chủ quan của tội phạm. Khi các quan chức ĐCSTQ cố gắng kết án các học viên Pháp Luân Đại Pháp theo Điều 300 của Bộ luật Hình sự, cả bốn yếu tố đều không phù hợp.
1) Khách thể tội phạm đề cập đến đối tượng chịu sự tác động của hành vi gây hại. Trong trường hợp này, không có nạn nhân nào bị xâm hại cả.
2) Mặt khách quan của tội phạm đề cập đến biểu hiện bên ngoài của hành vi, bao gồm bản thân hành vi đó, hậu quả gây ra, và mối quan hệ nhân quả giữa hành vi và hậu quả. Khi buộc tội các học viên Pháp Luân Đại Pháp theo Điều 300, các quan chức không thể chỉ ra cụ thể đó là hành vi gì, hậu quả nào, và mối quan hệ giữa chúng ra sao.
3) Chủ thể tội phạm là người thực hiện hành vi phạm tội. Vì Pháp Luân Đại Pháp không nằm trong danh sách tà giáo nên điều luật này không thể áp dụng.
4) Mặt chủ quan của tội phạm là trạng thái tâm lý bên trong và động cơ của người phạm tội khi thực hiện hành vi phạm tội. Các học viên Pháp Luân Đại Pháp chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn trong hành xử, luôn cố gắng trở thành những công dân tốt hơn. Do vậy, mặt chủ quan của tội phạm không thể được cấu thành.
Do vậy, không tồn tại yếu tố nào trong bốn yếu tố cấu thành tội phạm nói trên để kết án một học viên Pháp Luân Đại Pháp.
Thiếu bằng chứng
Điều 98 của Luật Lập pháp Trung Quốc quy định: “Hiến pháp có hiệu lực pháp lý cao nhất; không luật, quy định hành chính, quy định địa phương, quy định tự trị, hay quy định riêng biệt, hoặc quy tắc nào được trái với Hiến pháp.”
Hiến pháp quy định quyền tự do tín ngưỡng, và sách Pháp Luân Đại Pháp cũng được Hiến pháp bảo vệ. Điều đó có nghĩa là các “bằng chứng”, chẳng hạn như sách và tài liệu Pháp Luân Đại Pháp, không thể dùng làm căn cứ để kết án.
Các quan chức ĐCSTQ đã và đang sử dụng Điều 300 của Bộ luật Hình sự để vu khống các học viên. Nhưng họ không thể thiết lập bản án dựa trên bốn yếu tố cấu thành tội phạm để chứng minh các học viên đang phá hoại việc thực thi pháp luật như thế nào.
Công lý cần phải được thực thi. Các quan chức ĐCSTQ này đang phạm tội khi bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp.
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/17/502596.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/22/231793.html


