Những câu chuyện kỳ diệu xảy ra tại điểm luyện công ở núi Umyeon, Hàn Quốc
Bài viết của một học viên Pháp Luân Công ở Hàn Quốc
[MINH HUỆ 01-08-2025] Năm 2012, một điều thần kỳ đã xảy ra tại điểm luyện công của chúng tôi ở Núi Umyeon, Seoul, Hàn Quốc. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện này để chứng thực sự kỳ diệu của Đại Pháp.
Mới đầu, điểm luyện công này chỉ có một, hai học viên. Sau đó, có hơn 10 người đến luyện hàng ngày, và mỗi tuần còn có thêm một, hai học viên mới tham gia. Nhiều người chủ đích đến đây để đi bộ đường dài trên núi, nhưng đã bị thu hút bởi tiếng nhạc du dương cùng các động tác luyện công uyển chuyển, nên đã vô thức làm theo. Một số người cảm thấy các bài công pháp rất hiệu quả, nên đã giảm bớt việc đi bộ và chuyển sang luyện các bài công pháp.
Pháp Luân Công không hề thu tiền hoặc đòi hỏi nhận lại bất cứ thứ gì. Ban đầu, một số người có vẻ hoài nghi, nhưng sau khi luyện công xong, họ mỉm cười và bày tỏ sự biết ơn. Nhiều người nói rằng không khí trong lành, thanh âm của gió, tiếng chim hót, tiếng nước chảy, tất cả hòa quện cùng âm nhạc Pháp Luân Công tạo nên một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời.
Chúng tôi bắt đầu luyện công khi trời chưa rạng sáng. Mặc dù đường mòn lên núi có đèn nhưng cũng không sáng lắm. Lúc ấy tôi nghĩ, giá mà có đèn sáng hơn chút thì mọi người sẽ cảm thấy yên tâm hơn. Vài ngày sau, họ bắt đầu làm đèn đường, và khi hoàn thành thì có khoảng 200 mét đường núi trở nên sáng như ban ngày.
Điểm luyện công khá hẹp và cỏ mọc cao. Đến tháng Sáu, một cây hòe chầm chậm mọc cao ngay cạnh chỗ tôi luyện công, và tay của tôi thường chạm vào cành cây. Tôi cố gắng tránh chạm vào, nhưng khoảng không gian quá hẹp nên thật khó mà tránh được.
Tôi tự nhủ: “Cây này không thể cản trở việc luyện công của mình để cứu chúng sinh. Mình nên làm gì đây? Mình không thể bẻ cành vì cây cũng là sinh mệnh và đây vốn là nhà của nó. Là một học viên, mình cần phải tu thiện!”
Tôi thử đẩy cành cây sang một bên, nhưng cành cây lại bật hồi trở lại. Tôi cũng nghĩ đến việc chuyển ra chỗ khác, nhưng không có chỗ nào phù hợp cả, mà các học viên mới bắt đầu bước vào tu luyện cần quan sát động tác của tôi, nên tôi không thể tùy ý chuyển vị trí. Tôi nhìn cây hòe và nghĩ: “Này, chắc hẳn bạn cũng thấy nhạc luyện công dễ chịu phải không? Tôi chẳng muốn làm hại bạn đâu”.
Sáng hôm sau, khi tôi đến điểm luyện công, cảnh tượng nhìn thấy khiến tôi kinh ngạc: cây thường xuân mọc quanh cây thông bên cạnh lại cuốn lấy cành của cây hòe và kéo nó sang một bên. Những dây thường xuân thanh mảnh ấy đã làm được điều này, quả thực không thể tin nổi. Và điều thần kỳ hơn là sự thay đổi ấy chỉ xảy ra trong một ngày.
Và nhờ như vậy, khi tôi luyện công, tay của tôi không còn bị cành cây chặn nữa. Tôi vô cùng biết ơn và truyền một niệm đến cây hòe và cây thường xuân: “Cảm ơn vì sự vất vả của các bạn. Tôi thực sự biết ơn. Chắc chắn các bạn sẽ nhận được phúc báo trong đời sau”.
Có một lần khác, một học viên mới khai mở thiên mục nói rằng anh ấy nhìn thấy kỳ hoa dị thảo, không có nơi thế gian, nở xung quanh điểm luyện công và quanh núi, còn có cả những sinh vật kỳ lạ. Anh ấy còn nói trong khi đả tọa, anh nhìn thấy bản thân biến thành một pho tượng Phật bằng đá. Chúng tôi cảm thấy thật kỳ diệu biết bao.
Sau đó, vì một vài nguyên nhân, tôi chuyển đi nơi khác và rời điểm luyện công đó trong 8 năm. Khoảng 2 năm trước, tôi lại lập một điểm luyện công ở đây, và cùng với mấy học viên ở vùng lân cận luyện công và hồng Pháp vào các ngày cuối tuần và ngày nghỉ lễ.
Rồi đột nhiên họ thi công đường mòn leo núi ở đó, và điểm luyện công phải tạm dừng trong hai tháng. Sau khi việc xây dựng hoàn thành, chúng tôi buộc phải rời điểm luyện công đi một chút. Vì nền đất gồ ghề do việc xây dựng gây ra nên chúng tôi cần dụng cụ để san phẳng lại, nhưng thời điểm đó chúng tôi không thể mượn được bất cứ dụng cụ gì.
Ngày hôm sau, khi chúng tôi đang luyện công thì người phụ trách việc sửa đường mòn trên núi vô tình đi qua và thuận tay để xẻng và quốc ngay ở nơi chúng tôi luyện công. Tôi thầm nhủ: “Chắc hẳn là Sư phụ thấy cái tâm kiên định luyện công của chúng tôi và Ngài đã đưa người thường đến giúp!”
Kỳ diệu hơn nữa là, lại xảy ra một chuyện tương tự như đã xảy ra vào năm 2012. Đến tháng 6 thì các cây hòe trên núi bắt đầu mọc cao, và cành của nó lại làm vướng động tác luyện công của chúng tôi. Không như những cây khác, cây hòe có gai, nếu không cẩn thận sẽ bị gai đâm vào tay rất đau. Khi cành cây mọc quá đầu gối, ba bài công pháp đầu còn có thể miễn cưỡng luyện được, nhưng bài công pháp thứ tư thì hoàn toàn không thể thực hiện, tôi đành phải tạm thời đổi vị trí. Tuy nhiên, khi nghĩ lại trải nghiệm trước kia, tôi quyết định đợi thêm một chút.
Một tuần sau, vào thứ Bảy, tôi trở lại điểm luyện công và một lần nữa lại kinh ngạc. Thần tích như ngày xưa lại xuất hiện. Nhưng lần này không phải là cây thường xuân mà là cây sắn dây. Các dây leo của nó đã bò từ gốc cây hòe đi lên, đến giữa thân thì chúng đảo chiều, kéo cành cây làm vướng việc luyện công của chúng tôi sang một bên và bắt sang cây hòe bên cạnh. Toàn bộ cành cây đã bị kéo ra khoảng 50 cm, tạo một khoảng trống cần thiết cho chỗ luyện công. (Thông thường, dây leo sẽ leo thẳng lên ngọn cây.)
Thêm vào đó, hai cành nhỏ khác cũng cong sang hai bên và mọc theo hướng để tạo khoảng trống. Thực sự quá thần kỳ. Tôi nghĩ, có lẽ Sư phụ thấy được tâm kiên định luyện công và cứu độ chúng sinh của chúng tôi, Ngài đã dùng những cây này để khích lệ chúng tôi. Hoặc có lẽ những cây này nghe thấy nhạc luyện công, cảm nhận được tâm ý của chúng tôi và chủ động hoàn thành sứ mệnh của chúng.
Bản quyền © 1999 – 2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/8/1/497690.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/8/6/229245.html