Uy lực thần kỳ của chính niệm
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp ở Hà Bắc
[MINH HUỆ 16-07-2025] Hai tuần trước tại nơi làm việc, một khối sắt lớn nặng hơn 150kg đã rớt trúng chân phải của tôi. Lúc đó, tôi vẫn bình tĩnh, nghĩ rằng xương của tôi vẫn ổn.
Đồng nghiệp vội chạy đến và hỏi tôi có sao không. Tôi bảo họ tôi không sao, nhưng chợt nghĩ sẽ tốt hơn nếu tháo giày ra trước khi chân bị sưng lên.
Sếp tôi đến xem tình hình. Khi tôi chuẩn bị cởi tất ra, chân tôi bắt đầu đau nhức và tôi không thể cởi tất ra được. Tôi nói với sếp tôi vẫn ổn và chạy xe đạp điện về nhà.
Sếp đuổi theo tôi về tận nhà và đề nghị tôi cởi tất ra để ông ấy xem chân tôi thế nào. Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để chứng thực Pháp, nên tôi cởi tất ra. Bàn chân tôi hiện rõ một vết thương, nên sếp nói tôi nên đến bệnh viện.
“Sếp đừng lo”, tôi trấn an ông ấy. “Sếp nên quay về nhà máy. Ngày mai tôi sẽ đi làm như thường lệ”. Tôi phải nài nỉ ông ấy đi về. Lúc đó, bàn chân bị thương của tôi vô cùng đau nhức và tôi không thể đi lại được.
Cơn đau càng dữ dội hơn khi tôi nằm ngủ vào tối hôm đó, vậy nên tôi bật máy tính lên và bắt đầu học Pháp. Cơn đau từ từ giảm dần. Sau đó, tôi nghĩ mình nên luyện công, nhưng lúc đang luyện công thì cơn đau lại quay trở lại.
“Nhìn anh đau đớn quá!” vợ tôi nói với tôi, nhưng tôi vẫn tiếp tục luyện công. Lúc luyện bài công pháp thứ nhất, tôi duỗi căng thậm chí còn hơn thường lệ và không ngừng điều chỉnh tâm thái để giữ tập trung, nhưng cơn đau vẫn còn. Khi tôi đang luyện bài công pháp thứ tư, thì đột nhiên bị tiêu chảy, tôi phải chạy vội vào nhà vệ sinh, nhưng không kịp và bị đi ra quần.
“Chà, mình vừa chạy được, chắc là điểm hóa của Sư phụ cho mình biết chân của mình ổn rồi”, tôi tự nhủ. Sau đó tôi luyện bài công pháp thứ năm. Dù vô cùng đau đớn, tôi vẫn ngồi song bàn được 50 phút.
Ngày hôm sau tôi đi làm như thường lệ. Sếp nhìn thấy tôi, ông ấy chạy ra khỏi xưởng và phấn khởi nói: “Công pháp của các anh thật lợi hại! Tôi thật sự tâm phục khẩu phục! Khi anh nói sẽ đi làm vào ngày mai, tôi nghĩ anh chỉ nói khoác thôi, nhưng không ngờ anh đã làm được”.
Cách đây mấy năm, có người gãy ngón út và sếp đã phải bồi thường hơn 10.000 tệ. Lần này, một khối sắt lớn ngã đè lên chân tôi với lực mạnh đến mức ai cũng nghĩ toàn bộ xương bàn chân của tôi đều bị gãy. Nhưng vì tôi tu luyện Pháp Luân Công, chân tôi vẫn ổn và tôi có thể đi làm vào ngày hôm sau. Sếp tôi đã tận mắt chứng kiến uy lực thần kỳ của Pháp Luân Đại Pháp.
Mặc dù chân tôi hơi sưng một chút nhưng nó không bị thương. Tôi hướng nội và cố gắng tìm nguyên nhân vì sao xuất hiện ma nạn này.
Tôi nhớ lại trước đó vài ngày, khi đang phát tờ rơi chân tướng tại chợ, tôi nhìn thấy một ông lão đang chầm chậm chạy xe đạp điện chở vợ ngồi phía sau.
“Ông anh lấy một tờ đi. Tốt cho anh đấy ạ”, tôi nói với ông lão. Ông lão do dự một lúc rồi chợt ngã xuống, xe đạp đè lên hai vợ chồng ông. Tôi nhanh chóng giúp họ đứng lên, tôi nhìn thấy chân trái của bà lão ở bên dưới xe đạp. Bà ấy nói: “Tôi không thể cử động chân phải”. Tôi có thể thấy cả hai chân của bà có thể cử động.
Khi tôi chuẩn bị giảng chân tướng sâu hơn cho họ, bà vợ nói: “Nhìn này, tôi bị thương rồi. Anh tính sao đây?”
Tôi tự nhủ: “Tôi làm việc đúng đắn cứu người, không thể bị vòi tiền như vậy được”. Kỳ thực, niệm đầu này đã không ngay chính rồi, và bởi vì tôi nghĩ như vậy, nên đã không thể giảng chân tướng sâu hơn cho họ vào lúc đó.
Người chồng nghe vợ nói vậy, thì liền tăng ga và chở vợ đi. Dường như ông ấy không muốn vợ ông làm lớn chuyện. Sau khi họ đi rồi, tôi nhận ra, vì tôi không suy nghĩ ngay chính, nên vợ chồng ông lão đã bỏ lỡ cơ hội nghe chân tướng và được đắc cứu.
Vài ngày sau, đồng tu đề nghị tôi đi thăm một đồng tu bị giam giữ phi pháp cùng với luật sư của anh ấy. Tôi rất vui vì hôm đó tình cờ là sinh nhật lần thứ 60 của tôi. Việc tham gia giải cứu đồng tu là một món quà sinh nhật tuyệt vời!
Hôm đó, sếp bảo tôi về nhà sớm trước khi hết giờ làm vì tôi đã kể cho ông ấy nghe dự định của mình, và ông ấy muốn ủng hộ tôi.
Ngay khi về đến nhà, con trai đã tổ chức sinh nhật cho tôi. Tôi nói với con: “Cha phải đi thăm đồng tu ở trong tù cùng với luật sư của anh ấy”. Con trai không nói gì chỉ mỉm cười. Vợ tôi nói: “Con gái chúng ta cũng sắp đến rồi đó”.
“Em gọi điện cảm ơn con và bảo con đừng đến hôm nay vì anh có việc phải đi rồi”, tôi nói với vợ.
Con gái tôi cũng rất ủng hộ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, mặc dù con chưa bước vào tu luyện.
Vì chân phải của tôi vẫn còn khá sưng, nên tôi không đi vừa đôi giày nào. Tôi tính mua một đôi lớn hơn nhưng không có thời gian. Vậy là tôi chỉ nới rộng dây giày và cố gắng xỏ chân vào. Rồi tôi đi cùng đồng tu.
Cả ngày hôm đó, chúng tôi vội vàng đi qua đi lại giữa hai nhà tù để giải cứu đồng tu, và tôi không hề cảm thấy đau ở chân. Trên đường về, tôi thấy chân của mình không còn sưng nữa. Đồng tu nói: “Chúng ta đang làm điều đúng đắn, làm sao chân anh không trở về trạng thái chính thường cho được?” Quả thật kỳ diệu!
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/7/16/497150.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/8/5/229227.html