Chứng kiến sự thần kỳ của Đại Pháp, chồng tôi bước vào tu luyện
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 29-06-2025] Tôi năm nay 73 tuổi. Trước khi đắc Pháp, tôi mắc rất nhiều bệnh, như bệnh đau dạ dày, bệnh trĩ, bệnh phụ khoa và thoát vị đĩa đệm thắt lưng nghiêm trọng. Ngày nào tôi cũng phải chịu đựng đau đớn khôn tả mà không có phương pháp chữa trị nào có tác dụng.
Tháng 3 năm 1999, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi tu luyện, tôi đã minh bạch được đạo lý làm người, chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn để làm một người tốt. Luyện công chưa được bao lâu, những căn bệnh mãn tính trên thân tôi đều không cánh mà bay, và trong suốt 26 năm qua, tôi không phải uống một viên thuốc nào.
Chứng kiến sự thần kỳ và tốt đẹp của Đại Pháp qua sự chuyển biến về cả thể chất lẫn tinh thần ở tôi, cả gia đình, đặc biệt là chồng tôi, đều tin tưởng Đại Pháp. Vài năm trước, tôi đảm nhận việc làm tài liệu chân tướng và phân phát cho mấy đồng tu ở gần. Chồng tôi đã chủ động gánh vác việc nhà và chăm sóc cháu trai để tôi có thêm thời gian làm các việc Đại Pháp.
Sau khi chúng tôi mua một chiếc xe điện ba bánh, chồng tôi đã dùng xe để vận chuyển vật tư in ấn và mang máy in đi sửa chữa. Hàng năm, ông ấy đều dùng xe để chở giấy và khung lịch về nhà kịp thời để tôi làm lịch Đại Pháp. Ông ấy cũng thường chở tôi ra ngoài để giảng chân tướng và phát tài liệu. Chồng tôi tuy chưa tu luyện, nhưng bất cứ việc gì liên quan đến Đại Pháp ông đều không bao giờ chểnh mảng.
Chồng tôi là người thật thà, chất phác, không giỏi ăn nói nhưng luôn bảo vệ chính nghĩa. Sau khi tôi đệ đơn kiện Giang Trạch Dân vào năm 2015, chúng tôi đã phải đối mặt với sự sách nhiễu nghiêm trọng. Nhưng mỗi lần cảnh sát đến gõ cửa, ông ấy đều đường đường chính chính đứng trước cửa nhà và chất vấn họ về tính hợp pháp việc đến khám xét. Ông còn khẳng định: “Tu luyện Pháp Luân Công thì sao chứ? Người tu luyện Pháp Luân Công làm người tốt, thân thể khỏe mạnh, lại không vi phạm pháp luật!” Cảnh sát đến nhà thấy thái độ của chồng tôi thì cũng không dám hung hăng nữa, đành bỏ đi.
Phép màu của Đại Pháp
Cả hai vợ chồng tôi đều đã trải qua thời kỳ Nạn đói lớn, nên với đồ dùng trong nhà đều rất quý trọng và không tùy tiện vứt bỏ. Chiếc nồi áp suất điện nhà tôi dùng để nấu cơm đã cũ lắm rồi, lẽ ra nên thay từ nhiều năm trước nhưng chúng tôi vẫn dùng. Một ngày vào tháng 4 năm 2024, do thời tiết xấu nên tôi đi giảng chân tướng về nhà sớm hơn thường lệ. Vừa vào đến cửa, tôi đã thấy chồng tôi từ trong bếp đi ra, khắp người dính đầy cơm. Lúc này, con dâu tôi cũng hoảng hốt từ phòng ngủ chạy ra. Cả hai chúng tôi đều hỏi chuyện gì đã xảy ra. Chồng tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng, nói: “Nồi áp suất bị nổ. Nếu không có Sư phụ bảo hộ thì đúng là đại nạn.”
Chồng tôi kể tiếp: “Tôi cắm điện nồi cơm rồi ra phòng khách xem ti vi. Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng xì xì phát ra từ bếp và vào xem. Tôi vừa đi đến gần bếp, chưa kịp chạm vào nồi thì nó đã nổ tung. Cơm nóng bắn tung tóe lên khắp trần nhà, cửa sổ, sàn nhà và cả người tôi. Mà thật kỳ diệu, cơm nóng bắn vào người mà lại không có một chút dấu vết bị bỏng nào.” Chính Sư phụ vĩ đại đã bảo hộ chồng tôi, giúp ông tránh được một tai họa!
Đợi chồng tôi tắm rửa thay quần áo xong, chúng tôi dâng hương lên Sư phụ, cung kính đứng trước Pháp tượng của Ngài, chắp tay trước ngực, dập đầu cảm tạ Sư tôn. Trong buổi đoàn viên mừng năm mới, chồng tôi đã kể lại chuyện này cho tất cả người thân có mặt ở đó, ai nấy đều tấm tắc cảm thán sự thần kỳ của Đại Pháp. Kể từ đó, chồng tôi càng tin tưởng vào Đại Pháp và trở thành một học viên.
Bây giờ, hàng ngày chồng tôi kiên trì học Pháp, xem video hoặc nghe ghi âm các bài giảng Pháp của Sư phụ, tối đến luyện công, tuy không tinh tấn được như các đệ tử Đại Pháp lâu năm, nhưng ông đã kết được Thánh duyên với Đại Pháp!
Cả gia đình chúng con xin cảm tạ ân cứu độ của Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/6/29/496244.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/7/18/228925.html