Bài viết của đệ tử Đại Pháp Trung Quốc

[MINH HUỆ 08-05-2026] Sau vài năm khi mãn hạn bản án oan sai, vào ngày tôi được trả tự do khỏi nhà tù tà ác, gia đình đến đón tôi, chồng tôi cũng đến. Về đến nhà, tôi phát hiện chồng tôi bị mất thính lực. Các con tôi vội vàng tìm mua máy trợ thính cho ông ấy, nhưng không thể đeo được. Chuyên gia y tế mà các con tôi tham khảo ý kiến, ​​đã khám cho chồng tôi và kết luận: “Máy trợ thính sẽ không có tác dụng vì nguyên nhân là do sự lão hóa của các dây thần kinh sọ não.”

Hơn nữa, thị lực của chồng tôi ngày càng suy giảm, tay chân liên tục run rẩy, quên đóng cửa khi ra ngoài, hoàn toàn quên nấu nướng và giặt giũ. Hành vi và lời nói của ông ấy trở nên kỳ lạ, có triệu chứng của bệnh Alzheimer. Trong lúc bi phẫn, tôi vô thức thốt lên: “Tôi có Sư phụ! Tôi có Đại Pháp! Tôi không sợ cựu thế lực tà ác các ngươi!”

Tôi lập tức dẫn chồng tôi cùng nhau chuyên tâm tu luyện. Chồng tôi không nghe rõ gì cả, nên tôi muốn bảo ông ấy điều gì thì chỉ có thể viết lên bảng trắng. Nhưng thật kỳ diệu, dù âm thanh các bài giảng của Sư phụ không lớn lắm, ông ấy vẫn nghe rõ mồn một.

Tôi đã cố gắng dạy chồng tôi luyện công, nhưng rất khó. Ông ấy thường nổi cơn thịnh nộ, la hét một cách cuồng loạn và vô lý, rồi giơ tay đánh tôi. Ông ấy thường hét lên: “Tôi không luyện nữa!” Hành vi của ông ấy hoàn toàn khác so với hơn 20 năm trước.

Chồng tôi gần 80 tuổi. Tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu cuộc đàn áp tàn bạo nhằm vào Pháp Luân Đại Pháp. Vì phản đối cuộc đàn áp và đứng ra nói rõ sự thật, tôi liên tục bị Đảng Cộng sản Trung Quốc bức hại. Chồng tôi cũng bị liên lụy và bị giáng chức, từ vị trí trưởng bộ phận kỹ thuật xuống làm người kiểm tra sơn trong một xưởng sơn không có thiết bị bảo hộ. Điều này dẫn đến việc ông bị ngộ độc sơn và tàn tật. Tuy nhiên, nơi làm việc của ông đã thoái thác trách nhiệm và bỏ mặc ông.

Chồng tôi, vì sợ hãi cảnh sống trong lo sợ thường trực, đã chuyển đến ở với các con và đã xa nhà hơn 20 năm. Ông ấy là người rất trầm lặng, luôn giữ kín mọi chuyện. Ông ấy rất nhường nhịn, không bao giờ nói xấu ai và có tiếng tốt ở cả nơi làm việc cũng như với mọi người xung quanh. Nói theo lời ông ấy, thì cả đời ông ấy chưa bao giờ cãi nhau hay xúc phạm ai. Tôi đã từng chứng kiến ​​một chuyện: một ngày nọ, sau khi tan làm, con lớn của một đồng nghiệp đã đánh hai đứa con tôi rất mạnh. Hai đứa trẻ khóc rất to, và chồng tôi, vì sợ làm mất lòng người ta, thậm chí không dám can ngăn. Ông ấy chỉ cúi đầu và đi vòng quanh. Tôi vội chạy đến và nghiêm khắc bảo ông ấy dừng lại. Khi về đến nhà, tôi rất thất vọng, tức giận và đau lòng, nên đã nói chuyện với chồng về chuyện đó. Ông ấy không nói gì mà chỉ bỏ đi [để tránh cãi nhau].

Trước đây, cả hai chúng tôi đều rất bận rộn với cuộc sống và việc nuôi dạy con cái, nên không có nhiều thời gian để trò chuyện. Thêm vào đó, chúng tôi đã xa nhau hơn 20 năm, và không hiểu được thế giới nội tâm của nhau. Tình trạng hiện tại của ông ấy khiến tôi vô cùng sốc: ông ấy lén xem phim khiêu dâm và nói dối về điều đó; ông ấy bốc mùi hôi thối khó chịu, như mùi vôi, đến nỗi ngay cả nước dùng để giặt quần áo cũng không thể dùng để lau nhà, nếu không thì mấy phòng sẽ bốc mùi, và ông ấy tuyệt đối cấm tôi nhắc đến từ “mùi hôi thối”. Ông ấy thích bóng tối, và ngay cả trong những căn phòng thiếu ánh sáng, ông ấy vẫn nhất quyết kéo rèm cửa vào ban ngày. Thói quen vệ sinh của ông ấy thật khó hiểu: khạc đờm vào bồn rửa mặt, dùng bàn chải vệ sinh để cọ rửa xô chậu, và không bao giờ rửa tay. Thỉnh thoảng, ông ấy lại thốt ra những lời lẽ đảo ngược về thiện và ác, những lời lẽ được Đảng Cộng sản Trung Quốc tiêm nhiễm qua quá trình tẩy não lâu dài, chẳng hạn như thường xuyên chửi rủa tôi là “vô liêm sỉ, thường xuyên bị cảnh sát bắt; cô có thể vô liêm sỉ, nhưng tôi vẫn còn mặt mũi; cô đã làm ô nhục cả gia đình,” v.v.. Ngoài ra, kể từ khi các con tôi thuê người trông trẻ trong những năm gần đây, ông ấy chẳng có việc gì làm ngoài xem phim khiêu dâm và tin tức tuyên truyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc trên trang web của tà đảng suốt ngày, đã bị đầu độc đến mức trở thành một người suy yếu nghiêm trọng về thể chất và tinh thần.

Tôi biết rằng, đây là một cái quan lớn, không khác gì quan sinh tử đang bày ra trước mắt mình. Việc tu luyện vô cùng gian khổ và nghiêm túc. Hơn nữa, các đệ tử Đại Pháp đã cùng Sư phụ xuống trần gian trong thời mạt kiếp, mang theo sứ mệnh lịch sử to lớn là cứu người cứu mình. Có thể buông bỏ sinh tử, chỉ khi vượt qua cái quan to lớn mà một người phải vượt qua để trở thành Thần. Để đạt đến tiêu chuẩn của một bậc Giác giả của Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, thì ở mọi phương diện đều phải vượt lên trên lý trí, trạng thái và lời nói, hành động của con người. Không chỉ phải có cảnh giới có thể từ bỏ mọi thứ vì hạnh phúc của chúng sinh, mà còn phải có lòng quảng đại và từ bi bao la để ôm ấp tất cả chúng sinh, và phải có thể ổn định được tâm thái trong Pháp, còn phải có tâm đại nhẫn. Hơn hai mươi năm đã trôi qua, trải qua vô số gian khổ, nguy hiểm và khổ nạn to lớn, tôi đã vượt qua tất cả dưới sự bảo hộ từ bi, sự cứu độ gian khổ và điểm hóa của Sư tôn. Mặc dù tôi đã trải qua những trải nghiệm cận kề cái chết, tôi cũng đã trải qua vô số Thần tích. Vì vậy, khi đối mặt với nỗi đau khổ bất ngờ, tôi đã lên tiếng hoàn toàn phủ nhận cựu thế lực tà ác đã gây ra nỗi đau khổ này: “Đệ tử tuyệt đối tin tưởng Pháp lực vô biên của Sư phụ có thể cứu độ chồng của con”.

Sau một tháng cùng chồng học Pháp và tu luyện, thính lực của ông ấy đã được phục hồi. Một người bán máy trợ thính gọi điện hỏi thăm tình hình, và ông ấy trả lời: “Đã khỏi rồi.” Người bán hàng ngạc nhiên hỏi: “Sao lại khỏi được? Ông có thể giới thiệu cho chúng tôi để làm việc thiện và cứu giúp người khác được không?” Chồng tôi nói: “Uống thuốc mà khỏi.” Tôi vội vàng nói: “Ông ấy không phải nhờ thuốc mà khỏi được.” Người bán hàng tiếp tục hỏi: “Ông đã uống thuốc gì? Đã dùng phương pháp nào?” Chồng tôi ngăn không cho tôi nói. Tôi nói với người bán hàng: “Tôi sẽ đích thân tiết lộ công thức bí truyền cho anh.”

Chồng tôi không dám thừa nhận hồng ân cứu độ của Sư phụ Đại Pháp, và kết quả là ông ấy bị mất thính lực ngay ngày hôm đó. Lần này, ông ấy thậm chí không thể nghe được cả audio những bài giảng của Sư phụ. Tôi đã giao tiếp với ông ấy bằng cách viết ghi chú. Dần dần, thính lực của ông ấy đã hồi phục.

Mỗi lần tôi cố gắng sửa lỗi động tác luyện công của ông ấy, nhắc nhở ông ấy học Pháp, nói với ông ấy về những nguy hiểm khi xem các video tuyên truyền của truyền thông Trung Cộng, sửa những thói quen xấu của ông ấy, thì ông ấy đều chống đối kịch liệt và nổi cơn thịnh nộ. Cho dù ông ấy sai đến đâu, ông ấy cũng không bao giờ thừa nhận, không tiếp thu lời khuyên. Dùng lời của ông ấy nói là, mọi người đều nói ông ấy là người tốt, làm sao ông ấy có thể sai được?

Mỗi lần ông ấy nổi cơn thịnh nộ với tôi, sau đó ông ấy lập tức bị điếc. Sư phụ từ bi đã cho ông ấy cơ hội hết lần này đến lần khác, và mỗi lần đều điểm hóa cho ông ấy. Qua những thử thách lặp đi lặp lại đó, ông ấy dần dần cũng ngộ được. Có lần, lợi của tôi sưng lên và đau nhức. Ông ấy nói: “Quả báo rồi”. Tôi mỉm cười và nói: “Đó là vì tôi đã nói những điều xấu và tạo ra nghiệp xấu, nên cần tiêu nghiệp”.

Trong quá trình này, ông ấy đã dùng nhiều cách để hành hạ tôi: ông ấy từ chối ăn cùng bàn với tôi, tuyệt thực trên giường, muốn vào viện dưỡng lão, muốn bỏ nhà đi, muốn dọn ra ngoài, nói rằng tôi đã tiêu hết nhiều năm tiền lương hưu của ông ấy (vì tiền lương hưu của tôi đã bị tà ác cướp đoạt hoàn toàn). Ông ấy luôn cau có, gọi ông ấy thì ông ấy cũng phớt lờ. Cho đến một ngày, tôi không thể nén nổi đã hỏi ông ấy: “Ông rốt cuộc muốn đạt được điều gì khi làm ra những thứ lố bịch và đáng khinh bỉ này?” Ông ấy nói: “Tôi sống trong sợ hãi thường trực, mệt mỏi quá! Cô đừng luyện nữa, để cả gia đình không phải sống trong sợ hãi vì cô. Chúng ta hãy sống một cuộc sống tốt đẹp, và tôi sẽ đối xử tốt với cô.” Tôi vừa tức giận vừa buồn bã, và hỏi ông ấy: “Ông nghĩ điều đó có thể sao? Ông quên mất tôi đã bước vào tu luyện Đại Pháp như thế nào rồi sao?”.

Tôi đã ngừng sửa sai cho chồng theo cách này cách khác, và thay vào đó hướng dẫn ông ấy chuyên tâm học Pháp, bởi vì chỉ có Đại Pháp mới thực sự cứu độ được sinh mệnh của ông ấy.

Sau khi tu luyện, sức khỏe của chồng tôi đã thay đổi nhanh chóng. Chỉ trong vài tháng, thính giác và thị lực của ông ấy đã hồi phục hoàn toàn, trí nhớ được cải thiện đáng kể, bệnh cao huyết áp cũng giảm xuống trở lại bình thường, tay không còn run nữa, và ông ấy không còn cần phải vịn vào tay vịn khi lên xuống cầu thang. Điều kỳ diệu hơn nữa là, đôi chân vốn cứng đờ và không thể ngồi xổm trong nhiều năm của ông ấy, giờ đây có thể ngồi xổm một cách dễ dàng! Gia đình và những người gặp ông ấy đều nói rằng ông ấy trông rạng rỡ và trẻ hơn trước. Tuy nhiên, mùi hôi khó chịu vẫn còn vương vấn, và trạng thái tinh thần của ông ấy vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

Trong suốt quá trình này, Sư phụ liên tục khai thị cho tôi, khích lệ và hướng dẫn tôi, giúp tôi nhận ra những thiếu sót và chấp trước của mình, rồi loại bỏ chúng hoàn toàn. Ngài liên tục nhắc nhở tôi không được để cảm xúc, các mối quan hệ hay hành vi của con người chi phối, và luôn hướng nội khi gặp vấn đề, nỗ lực tu xuất ra một tâm thái ổn định và trạng thái tinh thần đúng đắn của một người tu luyện.

Nhờ sự thay đổi của tôi, chồng tôi giờ đây về cơ bản đã lấy lại được sự tỉnh táo và không còn nổi nóng nữa. Môi trường gia đình chúng tôi hài hòa, chúng tôi nhắc nhở, tôn trọng và quan tâm lẫn nhau, cùng nhau tinh tấn trên con đường tu luyện.

(Phụ trách biên tập: Nhậm Gia)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/8/504802.html