Bài viết của Đệ tử Đại Pháp Trung Quốc

[MINH HUỆ 29-07-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp, đắc Pháp vào năm 1996. Trước khi tu luyện Pháp Luân Công, tôi bị bệnh tim, xơ gan cổ trướng, mất ngủ, đau chân và cường giáp. Các bác sĩ nói với tôi rằng, bệnh viêm gan không thể chữa khỏi vì virus đã ở trong máu tôi, nếu nó không tiến triển thêm cũng là tốt rồi; họ cũng nói rằng tôi sẽ không sống quá năm năm nữa. Tôi đã phải chịu đựng sự hành hạ khủng khiếp mỗi ngày vì bệnh tật. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất. Niềm hạnh phúc và niềm vui khi được giải thoát khỏi bệnh tật là không thể diễn tả được. Giờ đây, gần bảy mươi tuổi, tôi tràn đầy năng lượng, đi lại nhanh nhẹn và có nhiều sức sống hơn khi còn trẻ. Tôi biết đây là uy lực của Pháp Luân Đại Pháp, là sự bảo hộ và cứu độ từ bi của Sư phụ. Pháp Luân Đại Pháp đã biến đổi tôi thành một con người hoàn toàn mới.

Ở đây tôi sẽ kể cho các bạn nghe về những thay đổi kỳ diệu đã xảy ra trong cuộc đời con gái tôi nhờ ân trạch Đại Pháp.

Con gái tôi luôn vô cùng táo bạo. Nó không sợ ai cả, và ngay từ nhỏ, nó đã nhanh chóng nói lên suy nghĩ của mình, không khoan nhượng và hay cãi vã. Nó có khả năng tranh cãi và thậm chí đánh người, và không thể chịu đựng được bất kỳ sự bất bình nhỏ nhặt nào. Nó không sợ hãi, và thậm chí dám đánh nhau với người lớn. Tôi nhớ có lần khi nó còn học tiểu học, tôi dẫn nó đi chợ. Chúng tôi thấy một người bán hàng rong bán móc khóa và tôi hỏi người bán giá bao nhiêu. Người bán nói: “Ba tệ. Tôi niêm yết giá là ba tệ rưỡi, nên tôi bán lỗ.” Con gái tôi lập tức phản bác: “Nhìn ông kìa! Ông bị làm sao vậy? Não ông bị kẹp bởi cửa xe à? Ông niêm yết giá là ba tệ rưỡi mà lại bán với giá ba tệ? Tôi định mua, nhưng sau khi nghe ông nói vậy, tôi không mua nữa. Ông là loại người gì vậy?” Người bán hàng tắc họng không nói nên lời.

Một lần khác, tôi và con gái đang ngồi trên xe buýt thì một người phụ nữ trung niên đứng phía sau con gái tôi vội vàng xuống xe trước, va phải con bé. Người phụ nữ liếc nhìn con gái tôi và lẩm bẩm điều gì đó khó chịu. Lúc đầu con gái tôi không nói gì, nhưng sau khi xuống xe và đi qua khu vực đông người ở trạm xe buýt, con bé đã túm lấy người phụ nữ và bắt đầu đánh cô ta. Hai người phụ nữ bắt đầu đánh nhau. Lúc đó con gái tôi chưa đầy hai mươi tuổi.

Con gái tôi trước đây hay lui tới các quán internet, gây rắc rối và đánh nhau. Có lần, con bé làm bị thương một người, và tôi đã phải trả tiền viện phí cho người đó. Khi về nhà, tôi mắng con bé: “Con à, nếu con cứ tiếp tục như thế này, mẹ phải bỏ tiền cho con, bồi thường, ngày nào đó đánh nhau bị đưa đến đồn cảnh sát, người ta bắt con thì sao?”. Con gái tôi nghe nhưng hoàn toàn chẳng hề để ý, thậm chí nó còn tự tin nói: “Chẳng phải mẹ đã dạy con như vậy sao? Mẹ bảo con: ‘Con à, nếu ai bắt nạt con, thì hãy đánh trả! Nếu họ làm con bị thương, mẹ sẽ bồi thường cho con; nếu họ giết con, mẹ sẽ trả giá bằng cả mạng sống.'”. Tôi chết lặng vì đó chính xác là cách tôi đã dạy con bé. Tôi sợ con bé sẽ bị bắt nạt, nên tôi bảo con bé: “Nếu ai dám động vào con hay bắt nạt con, hãy đánh chết họ…”. Giờ nghĩ lại, tôi vừa hối hận vừa sợ hãi. Nếu con gái tôi cứ tiếp tục như vậy, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Tôi vô cùng may mắn khi có cơ duyên tu luyện Pháp Luân Đại Pháp trong thế giới tàn ác này, trong hoàn cảnh nguy hiểm mọi thứ trôi theo dòng thế này. Từ đó, tôi hoàn toàn tỉnh ngộ, và hiểu được ý nghĩa của cuộc sống, cách sống đúng đắn, cách làm người thiện, và cách trở thành một người tu luyện phản bổn quy chân. Tôi biết được đạo lý thiện ác hữu báo, sự chuyển hóa giữa đức và nghiệp lực, và mối quan hệ giữa được và mất. Tôi không ngừng thanh lọc và quy chính bản thân trong Pháp theo tiêu chuẩn của một người tu luyện. Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn thanh lọc thân tâm tôi, quy chính tư tưởng và hành vi của tôi, tâm tính tôi đã đề cao lên, cảnh giới tư tưởng cũng đã thăng hoa. Tính nóng nảy của tôi biến mất, tính cách thay đổi tốt lên. Mọi việc mọi nơi, tôi đều chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn nghiêm khắc yêu cầu bản thân, và đối xử với tất cả chúng sinh bằng cái thiện và lòng từ bi được tu luyện trong Đại Pháp. Ở nhà, tôi cũng giữ vững được tâm tính, chăm sóc và đối xử tử tế với các thành viên trong gia đình, và hướng nội khi gặp vấn đề. Gia đình tôi trở nên hòa thuận, hạnh phúc ấm áp, phơi phới chan hòa.

Con gái tôi đã chứng kiến ​​những thay đổi to lớn về tâm và thân của tôi sau khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Con bé đã thấy được vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp và được giáo dục, hướng dẫn bởi các Pháp lý của Đại Pháp, văn hóa truyền thống và các giá trị đạo đức đúng đắn. Con bé trở nên nhạy bén hơn, dần dần thay đổi những thói quen xấu và trở thành một người tốt, coi trọng nhân nghĩa, đạo đức và giữ chữ tín.

Một ngày nọ, con gái tôi đang thu tiền ở chỗ làm. Khi một khách hàng đưa cho nó hơn bốn nghìn nhân dân tệ tiền mặt, và đã đưa thừa hai tờ tiền. Con gái tôi đếm hai lần, và thấy thừa 200 Nhân dân tệ. Con gái nói với khách hàng: “Ông đưa thừa hai trăm nhân dân tệ rồi. Ông cầm lại đi.” Khách hàng hơi ngạc nhiên và hỏi: “Sao lại thừa được? Tôi đã đếm mấy lần rồi mà.” Con gái tôi nói: “Tôi đếm hai lần rồi, đúng là thừa thật.” Khách hàng nhận tiền và nói một cách xúc động: “Ôi, cảm ơn cô nhiều lắm! Cô tốt quá!” Sau đó, sếp và đồng nghiệp của con gái tôi nói: “Số tiền này cô bỏ túi thì cũng không ai biết”. Con gái tôi nói: “Trên đầu ba thước có Thần linh. Mẹ tôi dạy tôi rằng không mất thì không được, phải nghĩ cho người khác, và không được kiếm tiền trái với lương tâm”. Vì sự việc này, sếp và đồng nghiệp rất tin tưởng con gái tôi.

Một lần khác, con gái tôi bị xe đâm từ phía sau ở ngã tư. Người lái xe bước ra và nói với con bé: “Xin lỗi, tôi bị phân tâm. Xem xem bị hư hại thế nào. Tôi có bảo hiểm.” Con gái tôi nhìn chiếc xe và thấy không có hư hại nghiêm trọng, liền nói: “Không sao đâu. Chỉ có một vết xước nhỏ ở phía trước, hôm nào đó cùng nhau đến đại lý sửa là được rồi. Anh đi đi”. Người lái xe ngạc nhiên trước thái độ bao dung và rộng lượng của con gái tôi. Anh ta nói: “Suốt bao năm lái xe, đây là lần đầu tiên tôi gặp một người như cô. Tôi muốn làm bạn với cô. Tôi làm việc tại đơn vị X., mặc dù tôi không có chức vụ cao, nhưng tôi cũng có chút quyền lực nhỏ. Đây là danh thiếp của tôi. Nếu cô cần gì, cứ liên hệ với tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ!” Con gái tôi cầm lấy tấm danh thiếp nhìn một cái, cười và nói: “Ôi, chức vụ lớn quá! Chắc hẳn anh là đảng viên, phải không? Dạo này thiên tai và thảm họa do con người gây ra nhiều quá, không phân biệt cấp bậc đâu. Cầu Thần Phật bảo hộ cho anh bình an, anh hãy thoái xuất khỏi cái đảng vô Thần này đi! Hãy nhớ, Pháp Luân Đại Pháp hảo, sẽ mang lại cho anh nhiều phúc báo hơn nữa!” Người lái xe đáp: “Ồ, vậy ra cô tin điều này. Thảo nào.” Con gái tôi nói: “Bố mẹ tôi tin. Tôi nghĩ anh là người tốt, nên tôi nói điều này, vì thực tâm muốn tốt cho anh”. Người kia lập tức đáp: “Được rồi, tôi tin.” Khi về đến nhà, con gái cười và kể với tôi: “Mẹ ơi, hôm nay con đã thuyết phục được thêm một người nữa thoái Đảng.” Trước đó, con bé cũng đã thuyết phục được một vài người bạn thân và bạn cùng lớp làm Tam thoái.

Sự chuyển biến kỳ diệu của con gái tôi khiến tôi vô cùng vui mừng, và tôi vô cùng biết ơn Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ. Nếu không có những lời dạy từ bi và sự cứu độ của Sư phụ Đại Pháp, thì không có tôi và con gái tôi ngày hôm nay. Đại Pháp đã cứu rỗi toàn bộ gia đình chúng tôi, thanh lọc tôi từ một người xấu – một người bị ảnh hưởng bởi tư tưởng vô Thần của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không tin báo ứng, chỉ biết tham lợi, không có thiện niệm, nghiệp lực đầy thân – thành một người tốt xem nhẹ danh lợi, tâm có thiện niệm, vô tư vị tha. Dưới ánh sáng Phật quang phổ chiếu của Pháp Luân Đại Pháp, người nhà tôi cũng đã được đắm mình trong Phật ân, được ích lợi vô cùng!

(Phụ trách biên tập: Hồng Dương)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/29/484194.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/8/235444.html