Tranh thủ mọi cơ hội để chứng thực Đại Pháp trong khi học lái xe
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 16-05-2026] Tôi là một nhân viên chính phủ 60 tuổi. Tôi đã bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn được gọi là Pháp Luân Công) vào năm 2010 và ngay sau đó, tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất. Tôi thực sự cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhàng và không còn bệnh tật. Tôi trân trọng cơ hội tu luyện này, một duyên vạn cổ, và tự coi mình là người may mắn nhất trên đời.
Tôi đã giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp cho người thân, bạn bè, bạn học, và đồng nghiệp. Tôi cũng đã gửi thư nói rõ chân tướng đến đồn cảnh sát và những người quen biết, đồng thời hợp tác với các học viên lâu năm để phân phát tài liệu thông tin, cũng như trực tiếp nói chuyện với mọi người về cuộc bức hại. Nhờ sự bảo hộ của Sư phụ Lý, tôi đã an toàn vượt qua đến ngày hôm nay.
Luôn tận dụng mọi cơ hội giảng chân tướng cho mọi người
Khoảng 10 năm trước, tôi muốn học lái xe nhưng đã từ bỏ ý định đó vì cả chồng và con gái tôi đều không đồng ý. Hai năm trước, khi đang lên kế hoạch cho một chuyến đi nước ngoài, những người khác nói rằng học lái xe sẽ là một ý kiến hay, vì vậy tôi đã đăng ký vào một trường dạy lái xe.
Một ngày trước khi thi Phần Một môn lái xe (luật giao thông), cháu trai tôi nói: “Cháu chưa từng thấy ai bằng tuổi dì mà lại đi học lái xe cả. Để cháu hủy kỳ thi giúp dì”. Tôi từ chối và trấn an cháu rằng tôi có thể làm được.
Phần một được làm trên máy tính (và dễ dàng vượt qua). Phần Hai (bài kiểm tra kỹ năng lái xe địa hình) và Phần Ba (bài kiểm tra lái xe trên đường) đều là thực hành. Lúc đầu, tôi hối hận vì đã đăng ký, vì trường dạy lái xe ở khá xa, và tôi sẽ phải bắt taxi lúc 6:30 sáng mỗi ngày để đến đó. Mỗi khóa học kéo dài 10 ngày, chỉ có ba đến bốn buổi thực hành lái xe 10 phút mỗi ngày.
Tôi do dự, nghĩ rằng ngay cả những người ở độ tuổi 20 cũng thường phải thi lại các môn học hai lần trở lên mới vượt qua được tất cả các bài kiểm tra. Ở tuổi 59, có lẽ tôi sẽ thấy việc đó rất khó khăn.
Rồi tôi nghĩ, “Mình là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Dẫu thế nào mình sẽ vượt qua. Mình cần chứng thực rằng các học viên Đại Pháp đều phi thường, và chúng ta có thể đạt được kết quả gấp đôi chỉ với một nửa nỗ lực”.
Người tu luyện có thể tu luyện trong bất kỳ môi trường nào. Có khoảng 10 đến 20 người tham gia các lớp học mỗi ngày. Họ hầu hết là những người trẻ tuổi mà bình thường tôi sẽ không có cơ hội gặp gỡ. Đó là một cơ hội tuyệt vời để kết nối với họ và giúp đỡ họ. Tôi biết rằng Sư phụ đã an bài cho tôi gặp gỡ những người có duyên phận đặc biệt này.
Hóa ra người hàng xóm của tôi là giáo viên ở trường dạy lái xe, và tôi có thể đi cùng anh ấy mỗi ngày. Qua anh ấy, tôi quen biết chủ của trường lái xe và vợ ông ấy. Chủ trường đã cho tôi mượn máy tính văn phòng để luyện tập các bài kiểm tra mô phỏng. Người hàng xóm của tôi reo lên: “Chủ trường tốt bụng quá. Ông ấy chưa bao giờ cho phép học viên nào khác làm vậy cả!”
Tôi đáp lại, “Đó là vì nhờ có anh. Tôi nên cảm ơn anh!”
Sau đó, chủ trường gặp một tai nạn lao động nghiêm trọng, dẫn đến đứt gân Achilles và động mạch. Người ta đã dùng một băng garo tạm thời để cố định chân ông ấy, và người hàng xóm của tôi đã lái xe đưa ông ấy đến phòng cấp cứu vượt qua vài đèn đỏ. Ông ấy đã phải phẫu thuật để nối lại gân và động mạch, sau đó phải hồi phục tại nhà.
Khi nghe tin này, tôi quyết định đến thăm ông ấy và kể cho ông ấy nghe về cuộc bức hại. Tôi mang theo trái cây và bột protein, nhưng hôm đó ông ấy không có nhà. Vợ ông ấy ở nhà, nên tôi nói với bà ấy rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và đó là một pháp môn tu luyện thượng thừa của Phật gia. Tôi nói với bà ấy rằng hàng triệu học viên đã có những câu chuyện cá nhân chứng minh hiệu quả kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp trong việc cải thiện sức khỏe.
Tôi cũng nói với bà ấy rằng việc thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” có thể giúp tránh khỏi khổ nạn. Bà ấy đã tiếp nhận lời tôi nói và đồng ý thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó. Bà ấy cảm ơn tôi và nói sẽ kể lại mọi chuyện cho chồng mình.
Trong sáu tuần huấn luyện tiếp theo tại trường dạy lái xe, tôi đã giảng chân tướng cho hơn 30 người, bao gồm các học viên khác, một huấn luyện viên lái xe và vợ ông ấy, cũng như vợ và mẹ vợ của chủ trường. Thật tiếc là tôi không có cơ hội nói chuyện với hai nhân viên văn phòng.
Lòng tốt có thể giúp cứu được nhiều người hơn
Tôi mang cơm trưa đến trường mỗi ngày và thường chia sẻ thức ăn với những người cùng học khác. Họ nói tôi có tấm lòng nhân hậu và nấu ăn ngon. Thỉnh thoảng, tôi đổi giờ học cho những người đang vội. Tôi muốn tạo ấn tượng tốt và mở đường để tiếp cận nói với họ về Đại Pháp sau này.
Trong giờ giải lao hoặc khi chờ đến lượt thực hành lái xe, tôi luôn tìm cơ hội trò chuyện với các sinh viên khác và giảng chân tướng. Tất cả họ đều cảm nhận được sự tử tế của tôi và đều sẵn lòng lắng nghe. Một người trong số họ là bạn cùng lớp thời trung học của tôi. Anh ấy cũng làm việc cho nhà nước và không thích Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Tôi đã trò chuyện với anh ấy về văn hóa truyền thống, lòng tôn kính đối với Thần, thiên nhân hợp nhất, và thiện ác hữu báo. Tôi cũng giải thích rằng chủ nghĩa vô thần và thuyết tiến hóa đã gây hại cho nhân loại, dẫn đến sự suy thoái đạo đức và mọi hỗn loạn trên thế giới.
Tôi đã chia sẻ với anh ấy rằng, dưới sự cai trị của ĐCSTQ, các đức tính như lòng nhân ái, chính trực, lễ nghi, và sự trung thực đã biến mất. ĐCSTQ cũng đã phá hủy văn hóa truyền thống, đàn áp những người có tín ngưỡng, và thậm chí còn phạm một loại tội ác mới—thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công còn sống. Tôi giải thích rằng Trời sẽ không dung thứ cho những tội ác này và cuối cùng sẽ tiêu diệt ĐCSTQ. Trên thực tế, điều này đã được thể hiện qua các sự kiện gần đây như đại dịch.
Tôi nói với anh ấy rằng các chư Thần và chư Phật đã chỉ cho con người cách để giữ an toàn bằng cách thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc, Đoàn Thanh niên, và Đội Thiếu niên Tiên phong. Làm như vậy, người ta có thể tránh được tai họa. Anh ấy lập tức đồng ý thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó.
Sau đó, anh ấy nhờ tôi nói chuyện với một người bạn của mình, người đã trượt cả phần Hai và phần Ba của bài kiểm tra lái xe và đang học lại khóa huấn luyện với chúng tôi. Tôi đã giải thích rõ chân tướng cho người bạn anh ấy, và đưa cho người này một chiếc bùa hộ mệnh. Anh ấy đồng ý thực hiện tam thoái và đã vượt qua cả hai bài kiểm tra vài ngày sau đó.
Mẹ của chủ trường tự mình điều hành cửa hàng tiện lợi và căng tin tại trường dạy lái xe. Thỉnh thoảng, khi thấy bà quá tải, tôi đã giúp bà bằng cách pha nước nóng, nấu mì, lau bàn, và rửa bát.
Bà ấy rất biết ơn và khen ngợi tôi trước mặt con dâu. Tôi nói với bà ấy: “Tôi là một học viên Pháp Luân Công. Sư phụ của chúng tôi dạy chúng tôi phải sống tốt ở bất cứ nơi nào”.
Tôi thường trò chuyện với bà ấy về Đại Pháp, và bà ấy đã đồng ý thoái khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó.
Tôi gặp một sinh viên khoảng 20 tuổi ngồi cạnh tôi trong lúc chờ đến lượt thực hành lái xe. Sau khi biết cậu ấy đang chuẩn bị thi công chức để vào làm việc trong ngành cảnh sát, tôi nói: “Chàng trai trẻ, tôi muốn chia sẻ với cậu một điều rất quan trọng”.
“Cậu đẹp trai, tốt bụng, và thông minh. Tôi muốn cậu có một tương lai tươi sáng, và tôi chắc chắn cậu sẽ vượt qua kỳ thi. Nhưng bằng mọi giá, đừng làm việc cho Văn phòng 610 hoặc Cục An ninh Nội địa, và đừng bao giờ tham gia vào việc bức hại Pháp Luân Đại Pháp”.
Tôi bắt đầu kể cho cậu ấy nghe về sự phổ truyền của Đại Pháp và những phước lành mà Đại Pháp mang lại cho mọi người trên khắp thế giới. Tôi cũng kể cho cậu ấy nghe về cuộc đàn áp Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc, vụ tự thiêu dàn dựng ở Quảng trường Thiên An Môn, việc thu hoạch nội tạng của chính quyền, và nguyên tắc thiện ác hữu báo.
Sau đó, tôi giải thích cách thoái Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó, đồng thời nói với cậu ấy rằng bằng cách thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, cậu ấy sẽ được ban phước lành. Cậu ấy đồng ý, và tôi rất mừng cho cậu ấy.
Trường dạy lái xe tổ chức thi phần 2 cho học viên cứ 10 ngày một lần. Trước đó, các học viên rất lo lắng vì nếu thi trượt thì sẽ phí thời gian và tiền bạc. Sau khi giải thích rõ sự thật cho họ, tôi luôn khuyên họ nên thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, điều này sẽ giúp họ làm bài tốt và vượt qua kỳ thi. Tất cả họ đều tin lời tôi và đều thành công.
Dụng tâm tu tâm tính, Sư phụ sẽ có an bài
Trong thời gian học ở trường, tôi nhận ra rằng nếu trì hoãn việc đăng ký thi, tôi sẽ có cơ hội gặp gỡ nhiều sinh viên hơn và làm rõ chân tướng với họ. Ngay khi có ý nghĩ đó, Sư phụ đã an bài mọi thứ cho tôi.
Vào năm 2022, dịch COVID-19 bùng phát khiến thành phố và các khu vực lân cận phải phong tỏa. Mọi người được yêu cầu ở nhà trong một tuần. Học viên từ ba nhóm đào tạo bị ảnh hưởng. Khi lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, tất cả các học viên bị ảnh hưởng đã quay trở lại trường dạy lái xe, tổng cộng khoảng 30 người. Sau đó, tôi đã có thể tiếp cận thêm nhiều học viên và giúp cứu họ.
Các buổi huấn luyện Phần Ba được tiến hành bên ngoài trường dạy lái xe, và tôi có ít cơ hội nói chuyện với mọi người hơn. Tôi muốn nói rõ chân tướng cho một vài học viên mà tôi chưa có cơ hội tiếp cận, vì vậy tôi đã xin Sư phụ an bài cho họ thi ở Tuyến đường 1. Khi đến Tuyến đường 1 để thi Phần Ba, tôi quả thật đã gặp họ. Tôi thầm cảm ơn Sư phụ trong tâm.
Tôi muốn nói thêm rằng kỹ năng lái xe của tôi chỉ ở mức trung bình và tôi thường mắc lỗi trong quá trình huấn luyện. Khi làm bài kiểm tra Phần Hai và Phần Ba, tôi đã thầm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và đã vượt qua cả hai bài kiểm tra ngay lần đầu tiên.
Cả huấn luyện viên và chủ trường dạy lái xe đều thốt lên: “Thật đáng kinh ngạc là chị đã vượt qua cả hai bài kiểm tra ngay lần đầu tiên!”
Gia đình tôi, kể cả cháu trai tôi, đều đồng ý rằng điều này thật tuyệt vời.
Phần kết
Khi giảng chân tướng, tôi hiểu rằng Sư phụ an bài mọi thứ. Chỉ cần chúng ta có tấm lòng cứu người, Sư phụ sẽ giúp đỡ. Và nếu chúng ta giữ vững chính niệm và tiếp cận những người hữu duyên với lòng nhân ái và thương xót, chúng ta sẽ thành công.
Dĩ nhiên, tôi vẫn còn nhiều thiếu sót, và tôi cần phải nỗ lực hơn nữa trong việc học Pháp và tu luyện tâm tính. Tôi cảm thấy Sư phụ luôn dõi theo tôi từng giây từng phút. Tôi sẽ bước đi vững vàng trên chặng đường tu luyện còn lại, mở rộng lòng từ bi hơn nữa, hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình, và theo Sư phụ trở về nhà.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/16/510256.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/12/235051.html
Đăng ngày 10-08-2026; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.



