Bài viết của Đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 21-06-2026] Gần đây, cha tôi, một vị đồng tu lớn tuổi, đã khai mở thiên mục và nhìn thấy một số cảnh tượng thù thắng. Ông đã ghi chép lại để chứng thực sự siêu thường và kỳ diệu của Đại Pháp. Đồng thời, ông khuyến khích các đồng tu khác không nên lơ là, hãy trân quý thời gian tu luyện Chính Pháp còn lại không nhiều mà Sư phụ đã dùng sự chịu đựng cự đại để kéo dài, hãy dũng mãnh tinh tấn, bắt kịp tiến trình Chính Pháp, viên mãn theo Sư phụ trở về.

Tiên nữ đến nhà tôi luyện công buổi sáng

Tôi sống cùng cha mẹ và thức dậy đúng 3 giờ sáng mỗi ngày để luyện công. Vài ngày trước, cha tôi đột nhiên nói: “Hôm nay có hai người phụ nữ đến nhà mình luyện công cùng. Họ ở lại đến 6 giờ sáng đến khi phát chính niệm”. Tôi hỏi: “Ồ? Họ luyện ở đâu vậy?” (Tôi tu luyện trong trạng thái đóng kín). Cha tôi nói: “Khi luyện các bài động công, họ đứng trên sàn nhà, hai bên tấm thảm dài trước tivi trong phòng khách. Khi luyện bài tĩnh công, họ ngồi trên tấm thảm dài, mỗi người một bên. Cha muốn nói chuyện với họ, nhưng họ mỉm cười và ra hiệu cho cha dừng lại, thậm chí còn cúi đầu và hợp thập với cha. Thật kỳ lạ, họ từ đâu đến vậy?”

Mặc dù cha tôi đắc Pháp khá sớm, nhưng ông đã ngừng học Pháp luyện công một thời gian vì mẹ tôi và tôi, đã phải chịu sự bức hại nặng nề từ Đảng Cộng sản Trung Quốc. Ông chỉ mới bắt đầu học Pháp và luyện công lại trong những năm gần đây. Ông vẫn chưa nhận ra sự nghiêm túc và thù thắng của việc tu luyện, và luôn nói rằng ông đang “tu theo”, ý nói rằng ông đang tu theo mẹ tôi và tôi. Do ảnh hưởng của chủ nghĩa vô Thần, cha tôi hoài nghi về sự tồn tại của thần Phật.

Tôi nói: “Cha đã nhìn thấy họ bằng thiên mục đó; họ ở một không gian khác”. Cha tôi suy nghĩ về điều này với vẻ mặt nghi hoặc. Tôi chợt nhớ ra rằng, cha tôi luyện tĩnh công, chỉ luyện từ ba mươi lăm đến bốn mươi phút mỗi ngày, sau đó ông vội vã đi dâng hương, đun nước và nấu ăn sáng. Dù tôi có cố gắng thuyết phục thế nào, ông cũng không nghe. Đôi khi, trong khi làm việc, ông lại lẩm bẩm: “Ta là một tiểu hòa thượng vừa khổ vừa mệt, khai công sẽ nhanh thôi…” Tôi nói, “Cha mỗi ngày luyện không hết bài tĩnh công liền đi làm việc, đi đi lại lại trong phòng khách. Như vậy chẳng phải làm phiền việc tu luyện của họ (tức các Tiên nữ) đó sao? Từ ngày mai, cha cũng ngồi một tiếng đồng hồ đi, luyện xong rồi đi nấu ăn vẫn chưa muộn!” Cha tôi suy nghĩ một lát rồi nói, “Đúng vậy, cha không thể làm phiền việc tu luyện của họ.” Từ đó đến nay, cha tôi đã luôn kiên trì đả tọa một tiếng đồng hồ, ngay cả khi chân đau nhức và vặn vẹo người, ông vẫn tiếp tục. Đồng thời, chúng tôi cũng chuyển địa điểm luyện tĩnh công từ phòng ngủ của tôi sang phòng khách.

Sáng hôm sau, sau khi chúng tôi tập công xong và phát chính niệm, cha tôi lại nói: “Hôm nay họ lại đến. Một người mặc áo trắng, người kia mặc áo xanh, giống như những bộ áo cô dẫn chương trình dạ hội Thần Vận thường mặc. Họ cúi đầu và hợp thập với cha khi rời đi, nhưng rồi biến mất ở cửa. Ngày mai cha sẽ hỏi họ đến từ đâu.” Tôi nói: “Cha đừng hỏi. Họ chỉ đến đây để luyện công buổi sáng thôi. Chắc chắn họ là những chúng sinh có duyên với chúng ta. Chúng ta đều được Pháp thân của Sư phụ bảo hộ. Nếu Sư phụ không cho phép, họ sẽ không thể vào trường này của chúng ta.” Cha tôi gật đầu và nói: “Vậy thì cha sẽ không hỏi nữa.”

Sau khi phát chính niệm lúc 6 giờ chiều xong, cha tôi hào hứng nói: “Con hãy đoán xem hôm nay có bao nhiêu người đến? Bốn người. Hai người mới đến mặc váy xanh. Cả hai trông khoảng hai mươi tuổi và rất xinh đẹp. Họ ngồi thành hàng trên tấm thảm dài, hướng mặt về phía bức chân dung của Sư phụ, cùng nhau phát chính niệm. Mỗi khi con la mắng mẹ (tôi thực sự xấu hổ; tôi luôn trách mẹ vì hay đổ tay khi phát chính niệm), tất cả họ đều quay lại nhìn con. Đừng la mắng mẹ nữa.” Nghe vậy, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và quyết tâm thay đổi thói quen xấu này.

Mấy ngày gần đây, cha tôi đã nhìn thấy ba vị Tiên nữ đến mỗi ngày. Họ đều mặc quần áo luyện công màu vàng nhạt, viền ren màu xanh lá cây ở gấu áo và quần. Giày của họ được trang trí bằng tua rua, và tóc được búi cao phía sau đầu, phần đỉnh cũng để dạng giống như tua rua, rất đẹp.

Một ngày nọ, khi tôi đang đả tọa, cha tôi đột nhiên cười hì hì. Sau khi luyện công xong, ông không kìm được mà nói: “Một vị Tiên nữ đã đứng dậy đến trước mặt con và nhìn con (lúc đó chắc tôi hơi buồn ngủ và khom lưng). Khi trở về ngồi xuống, cô ấy suýt ngã. Thấy cha cười, cô ấy ngượng ngùng liền chắp tay hợp thập với cha. Con hãy nhìn tư thế luyện công của họ. Họ ngồi thẳng và duyên dáng, cử chỉ tay cũng đồng bộ như thể do một người thực hiện. Động tác cũng giống nhau; tất cả đều giơ và duỗi tay cùng một lúc, rất gọn gàng và đồng đều. Thật đẹp. Vừa nãy, khi cha bão luân, tay cha thay đổi không chuẩn, họ còn giúp cha chỉnh lại cho đúng nữa.” Nghe vậy, tôi lại cảm thấy xấu hổ và quyết tâm nghiêm túc tuân theo lời dạy của Sư phụ, không bao giờ mê mờ nữa.

Thiên nữ rải hoa

Cha mẹ tôi luyện công ở phòng khách, còn tôi luyện ở phòng ngủ, chỉ ngăn cách bởi một cánh cửa kính. Một ngày nọ, chúng tôi đang luyện bão luân, thì cha tôi đột nhiên bước vào, một tay nắm lấy tay tôi, tay kia chỉ vào chiếc đèn chùm trong phòng khách và nói: “Nhìn kìa, có hai Tiên nữ đang rải hoa!” Tôi nói: “Ồ, đó là Thiên nữ đang rải hoa.” Sau đó, cha tôi kể rằng, Tiên nữ đã rải hoa suốt ba phút liền hôm đó, và tất cả hoa đều màu vàng óng ánh, rất đẹp. Ba vị Tiên nữ thậm chí còn cúi đầu hợp thập cảm tạ hai Thiên nữ rải hoa đó.

Một buổi tối nọ, mẹ tôi và tôi đến nhóm học Pháp. Khi về đến nhà, đã hơn tám giờ. Tôi thấy cha tôi đang ngồi trên ghế sofa cắn hạt dưa. Khi thấy chúng tôi, ông hào hứng nói: “Trong lúc cha cắn hạt dưa, hai Thiên nữ kia lại đến rắc hoa. Họ đến lúc 7 giờ 10. Họ đẹp quá, dải áo bay phấp phới.” Mẹ tôi và tôi cười hiểu ý nhau: “Họ không rắc hoa cho cha chỉ để xem cha cắn hạt dưa đâu.” Hôm đó, hai vị đồng tu lớn tuổi sống trong nhóm học Pháp của chúng tôi xảy ra mâu thuẫn. Một trong số họ, đồng tu Y, nức nở nói rằng bà cảm thấy không thể tiếp tục tu luyện được nữa. Mẹ tôi và tôi chia sẻ với họ đến 7 giờ. Sau đó, theo đề nghị của tôi, chúng tôi cùng nhau đọc “Hồng Ngâm VI” một lượt. Không lâu sau khi bắt đầu đọc, chúng tôi cảm thấy vật chất gián cách đồng tu đã tan biến. Lúc đó chắc khoảng 7 giờ 10 phút.

Sáng hôm kia, tôi đang nấu ăn trưa trong bếp thì cha tôi, đang lau sàn phòng khách, chạy đến và nói: “Nhìn kìa, các Thiên nữ lại đang rải hoa rồi.” Tôi dường như hiểu ra điều gì đó. Mẹ tôi thường nấu ăn trưa, nhưng hôm đó tôi đã gạt bỏ sự thoải mái và lười biếng của mình, để mẹ tôi đến nhà một người bạn đồng tu để học thuộc Pháp. Tôi tự nguyện nhận trách nhiệm nấu ăn trưa, và cha tôi cũng buông bỏ cái tình, dùng hành động để ủng hộ. Nghĩ lại, chính một niệm vị tha đã thực sự thông với Trời.

Hôm qua, khi chúng tôi đang phát chính niệm lúc sáu giờ, cha tôi lại thấy các Thiên nữ rải hoa. Lần này, có ba Thiên nữ bay lượn quanh đèn chùm, lấy hoa từ giỏ hoa và rải vào nhà. Cảnh tượng rất mỹ diệu và thù thắng.

Kể từ khi cha tôi chứng kiến ​​những cảnh tượng thù thắng này ở không gian khác, ông đã trở nên tinh tấn hơn hẳn so với trước đây, và điều này cũng ảnh hưởng đến mẹ tôi và tôi. Tôi tin rằng những điều kỳ diệu và thù thắng này đang xảy ra trong mỗi gia đình đệ tử Đại Pháp, chỉ là đại đa số các đồng tu đều tu trong trạng thái đóng, và không thể nhìn thấy mà thôi. Cho dù chúng ta có nhìn thấy hay không, tôi nghĩ đó cũng giống như lời Sư phụ đã nói trong Chuyển Pháp Luân:

“Bất kể là xuất hiện tình huống gì, [chư vị] nhất định phải giữ vững tâm tính; chỉ có tuân theo Đại Pháp mà thực thi mới là thật sự đúng đắn.”

Mong rằng chúng ta cùng tinh tấn trong Đại Pháp, và trong thời kì thù thắng khi con người và Thần cùng tồn tại này, hãy làm tốt những gì bản thân nên làm, đi hết con đường Sư tôn an bài mà không hối tiếc, và dẫn dắt chúng sinh trở về vũ trụ mới.

(Biên tập viên: Thẩm Kỳ)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/21/508192.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/24/235229.html